Trong Hội nghị sơ kết 6 tháng thực hiện quy chế phối hợp của 3 đơn vị (Trung tâm quản lý ký túc xá và Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM, Công an P.Đông Hòa, Công an P.Linh Xuân) diễn ra chiều 9.4, nhiều vấn đề ‘nóng’ về tình hình an ninh, trật tự ở làng đại học được quan tâm.
PCCC là một trong những vấn đề được quan tâm vào thời điểm nắng nóng gay gắt hiện nay. Tại hội nghị, trung tá Hoàng Quốc Việt, Phó đội trưởng Đội PCCC và CNCH Khu vực 33, cho biết Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM với diện tích hàng trăm héc ta, bao gồm nhiều tòa nhà cao tầng, phòng thí nghiệm, nhiều khu chức năng xen kẽ, trong đó 2 khu ký túc xá (KTX) với hàng chục ngàn sinh viên nội trú, các hầm giữ xe… khiến công tác quản lý PCCC gặp nhiều khó khăn, đặc biệt trong việc kiểm soát nguy cơ cháy nổ.
Theo trung tá Hoàng Quốc Việt, các nguyên nhân gây cháy phổ biến là sử dụng điện không an toàn, quá tải, chạm chập gây cháy; bất cẩn trong sinh hoạt, đun nấu; vi phạm quy định về an toàn PCCC; thiết bị điện, phương tiện không đảm bảo tiêu chuẩn kỹ thuật…
Nhấn mạnh việc xây dựng văn hóa “phòng cháy hơn chữa cháy”, ngoài các giải pháp như tuyên truyền, huấn luyện, diễn tập phương án PCCC và CNCH để sinh viên, người dân được trang bị kỹ năng xử lý tình huống, trung tá Việt cho rằng cần đưa ứng dụng khoa học công nghệ vào thực hiện các biện pháp an toàn về PCCC phù hợp với xu thế phát triển đô thị hiện đại như camera, hệ thống báo cháy tự động, thiết bị truyền tin báo cháy… để xây dựng mô hình quản lý an toàn, chủ động phòng ngừa từ sớm, từ xa.
Một trong những vấn đề cũng rất nhức nhối là tình trạng đuối nước ở khu vực hồ đá làng đại học. Trình bày tại hội nghị, đại diện Công an P.Đông Hòa cho biết hiện nay số lượng sinh viên, học sinh đang sinh sống và học tập trên địa bàn phường ngày càng lớn trong khi các trường đại học, KTX được bố trí xây dựng quanh các bờ hồ đá trong Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM nên tiềm ẩn nhiều nguy cơ lớn. Trong đó, nhiều sinh viên đến các hồ đá sâu để câu cá, bơi lội và chụp ảnh check-in mà không màng đến nguy hiểm. Trong những năm gần đây, tình trạng đuối nước tại các hồ đá trong Khu đô thị ĐH Quốc gia đã trở thành vấn đề đáng báo động.
Đại diện Công an P.Đông Hòa cho biết các hồ đá trong Khu đô thị ĐH Quốc gia vốn là những khu vực khai thác đá cũ, sau thời gian dài tích tụ nước mưa đã hình thành nên các hồ nước sâu, có cảnh quan đẹp, thu hút nhiều sinh viên và người dân đến tham quan, chụp ảnh, thậm chí bơi lội. Tuy nhiên, những hồ đá này tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm: độ sâu lớn, thay đổi đột ngột, có nơi sâu hàng chục mét; nước lạnh, dễ gây sốc nhiệt; địa hình đá trơn trượt, khó di chuyển… Thực tế đã ghi nhận nhiều vụ tai nạn thương tâm do đuối nước tại đây, phần lớn là do chủ quan, thiếu kỹ năng bơi lội và không lường trước các rủi ro…
Để hạn chế và tiến tới chấm dứt các vụ đuối nước tại hồ đá, đại diện Công an P.Đông Hòa cho rằng cần triển khai đồng bộ các giải pháp tăng cường công tác tuyên truyền, giáo dục; nâng cao kỹ năng phòng chống đuối nước; tăng cường quản lý và kiểm soát khu vực hồ đá như lắp đặt hàng rào, biển cảnh báo rõ ràng tại các khu vực nguy hiểm đồng thời tăng cường lực lượng bảo vệ, tuần tra và phạt nghiêm các trường hợp vi phạm quy định an toàn.
Bên cạnh đó cần cải thiện cơ sở vật chất an toàn: trang bị phao cứu sinh, dây cứu hộ tại các khu vực gần hồ; lắp đặt camera giám sát để kịp thời phát hiện và xử lý sự cố.
Trung tá Nguyễn Quốc Phong, Trưởng công an P.Linh Xuân, cho biết Khu đô thị ĐH Quốc gia có phần đông cư dân là sinh viên nên phát sinh rất nhiều vấn đề an ninh, trật tự liên quan: thiếu chấp hành pháp luật, bị lừa đảo qua mạng… Trung tá Phong cũng cho biết thời gian qua công an phường đã giải cứu nhiều trường hợp sinh viên bị bắt cóc online. Bên cạnh đó, một vấn đề cũng rất nhức nhối là vay nặng lãi. Nhiều sinh viên khi không có tiền đóng học phí hay gặp áp lực tài chính nên tìm đến các app cho vay nặng lãi, từ đó phát sinh lãi không trả được, dẫn đến đường cùng… Trung tá Phong kiến nghị lãnh đạo ĐH Quốc gia có thể quan tâm thêm về việc hỗ trợ học phí, sinh hoạt phí để giảm bớt áp lực kinh tế, đồng thời phối hợp chặt chẽ hơn với công an phường để đảm bảo công tác an ninh sinh viên.
Bên cạnh đó, trung tá Đỗ Thành Thắng, Phó đội trưởng Đội Cảnh sát giao thông Rạch Chiếc, cho biết sẵn sàng phối hợp với công an 2 phường để tuyên truyền cho sinh viên về những nguyên nhân gây tai nạn giao thông. Theo trung tá Thắng, có rất nhiều lỗi vi phạm luật giao thông mà sinh viên ở làng đại học thường mắc phải và rất chủ quan, đây cũng là những nguyên nhân rất dễ gây ra tai nạn. Trung tá Thắng còn chỉ ra: “Chỉ cần tối tối đi ăn vài trứng vịt lộn rồi làm vài ly với bạn bè sau đó điều khiển phương tiện giao thông. Sinh viên cứ nghĩ chỉ uống vài ly thôi nhưng đây là lỗi này rất nặng, cha mẹ ở quê gửi tiền vào cũng không đủ tiền để đóng phạt cho những hành vi vi phạm này…”.
Ông Tăng Hữu Thủy, Giám đốc Trung tâm quản lý KTX và Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM, cho biết với những điểm đặc thù, yêu cầu đối với công tác bảo đảm an ninh, trật tự ở Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM luôn ở mức cao và ngày càng phức tạp.
Theo ông Thủy, qua 6 tháng triển khai, việc thực hiện quy chế phối hợp của trung tâm và công an 2 phường đã đi vào thực chất, không dừng ở ký kết mà đã chuyển thành cơ chế vận hành thường xuyên trong nắm tình hình, trao đổi thông tin, tuyên truyền, tuần tra và xử lý vụ việc ngay từ cơ sở. Các lực lượng đã phối hợp tổ chức 130 cuộc tuyên truyền, triển khai 894 cuộc tuần tra, kiểm soát với hơn 4.000 lượt cán bộ, chiến sĩ tham gia, trong đó riêng Trung tâm tổ chức hơn 800 lượt tuần tra nội bộ; thực hiện nhắc nhở 662 trường hợp; giải tán hơn 176 nhóm tụ tập gây mất an ninh trật tự và nhắc nhở hơn 580 trường hợp có nguy cơ phát sinh vi phạm, tội phạm… Ngoài những chuyển biến tích cực đã đạt được, vẫn còn nhiều điểm cần khắc phục và đẩy mạnh hơn nữa việc phối hợp hiệu quả giữa các bên để đảm bảo tốt nhất về an ninh cho sinh viên.
Chính vì thế, Trạm an ninh Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM đã được ra đời để đảm bảo tốt hơn về an ninh, trật tự tại địa bàn.
PGS-TS Nguyễn Minh Tâm, Phó giám đốc ĐH Quốc gia TP.HCM, Chủ tịch Hội đồng Quản lý Trung tâm quản lý KTX và Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM, cho biết Trạm an ninh là ước mơ của ĐH Quốc gia hơn 10 năm nay. Theo PGS-TS Nguyễn Minh Tâm, từ nhiều năm trước, ĐH Quốc gia cũng làm việc với Công an tỉnh Bình Dương để có một đồn công an triển khai an ninh trật tự, an toàn giao thông, nhưng khi tổ chức thực hiện lại vướng nhiều quy định về hành lang pháp lý, chưa đủ điều kiện để thành lập. Vì thế, Trạm an ninh Khu đô thị ĐH Quốc gia TP.HCM được khánh thành là tiền đề rất tốt trong công tác giữ vững an ninh trật tự, đảm bảo môi trường học tập và lưu trú tốt nhất cho sinh viên, giảng viên…
Đêm 8.4, 2 học sinh lớp 5 rủ nhau chơi ven sông Hiếu (P.Đông Hà, tỉnh Quảng Trị) không may trượt chân xuống nước. Một em được đưa đi cấp cứu, em còn lại tử vong. Đây là vụ việc mới nhất trong chuỗi tai nạn đuối nước thương tâm xảy ra trên địa bàn.
Điều đáng nói, những vụ việc như vậy không còn cá biệt. Khi thời tiết bắt đầu nắng nóng, sông, hồ, đập trở thành nơi tụ tập yêu thích của trẻ nhỏ, cũng là lúc nguy cơ tai nạn rình rập.
Trước đó, tối 30.3, lực lượng chức năng tìm thấy thi thể một thiếu niên bị đuối nước tại hồ Trạng Bìa (xã Gio Linh). Nạn nhân gặp nạn khi cùng nhóm bạn đến khu vực hồ nước ở thôn Cẩm Phổ để tắm.
Chiều 4.4, em N.T.L. (học sinh lớp 6, Trường THCS Quảng Hòa) cùng nhóm bạn đến khu vực Hòa Sơn (xã Quảng Sơn cũ) chụp ảnh. Trong lúc đứng ở mép sông, em không may trượt chân, rơi xuống nước và tử vong dù được người dân ứng cứu.
Cũng trong ngày 4.4, tại khu vực hồ sông Thai (xã Phú Trạch), em T.M.Q. (học sinh lớp 8, Trường THCS Quảng Phú) bị đuối nước khi cùng nhóm bạn tắm hồ.
Trước đó một ngày, chiều 3.4, em N.T.N. (học sinh lớp 9, Trường THCS Lộc Thủy) bị đuối nước khi tắm tại sông Kiến Giang.
Gần hơn, chiều 7.4, em N.N.M. (học sinh lớp 8, trú xã Triệu Cơ) dù không biết bơi vẫn xuống tắm tại kênh thủy lợi ở xã Triệu Phong và bị đuối nước, tử vong.
Liên tiếp những vụ việc trong thời gian ngắn khiến nỗi đau chồng chất, đồng thời đặt ra cảnh báo cấp bách về an toàn cho trẻ em trong môi trường nước.
Quảng Trị có hệ thống sông suối, ao hồ dày đặc, tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn, đặc biệt tại các khu vực không có người giám sát hoặc thiếu điều kiện bảo đảm.
Công an các địa phương khuyến cáo phụ huynh tuyệt đối không để trẻ tự ý tắm sông, ao, hồ khi không có người lớn đi cùng; cần trang bị kỹ năng phòng, chống đuối nước cho trẻ. Khi xảy ra sự cố, phải nhanh chóng hô hoán, tìm cách hỗ trợ và báo ngay cho lực lượng chức năng.
Phòng Cảnh sát PCCC và cứu hộ cứu nạn Công an tỉnh Quảng Trị cũng đã phải phát đi cảnh báo, nhấn mạnh mỗi gia đình cần nâng cao trách nhiệm trong quản lý, bảo vệ trẻ em; thường xuyên nhắc nhở, giáo dục trẻ về nguy cơ khi tiếp xúc với môi trường nước. Việc cho trẻ học bơi, học kỹ năng an toàn được xem là giải pháp lâu dài, thiết thực.
Bên cạnh đó, chính quyền địa phương, nhà trường và các tổ chức cần tăng cường tuyên truyền; cắm biển cảnh báo, rào chắn tại các khu vực nguy hiểm; tổ chức hoạt động trang bị kỹ năng sống, kỹ năng phòng tránh tai nạn cho học sinh, nhất là trong dịp hè.
Đối với học sinh, cần tuân thủ quy định an toàn, không tự ý tắm ở nơi nước sâu, chảy xiết hoặc không có người lớn. Khi phát hiện người gặp nạn, phải bình tĩnh gọi người hỗ trợ, tránh tự ý cứu khi không có kỹ năng để hạn chế rủi ro.
Chuỗi tai nạn liên tiếp khi hè chưa đến cho thấy nguy cơ đuối nước đang hiện hữu và đòi hỏi sự vào cuộc quyết liệt hơn từ gia đình, nhà trường và toàn xã hội.
Danh sách bạn bè trên Facebook hơn 3.000 người, messenger (tin nhắn Facebook) lúc nào cũng "sáng đèn" (chế độ đang online), vậy nhưng Đỗ Thị Minh Châu, sinh viên Trường ĐH Đồng Nai, cho biết vẫn loay hoay không biết nhắn cho ai mỗi khi có chuyện buồn. "Khi gặp chuyện buồn gì đó trong cuộc sống, chuyện tình cảm, hay chuyện học, mình muốn chia sẻ cho người khác nghe, cũng không biết nhắn cho ai", Châu kể.
Nghịch lý này không chỉ của riêng Châu. Nhiều bạn trẻ thừa nhận họ đang kết nối rất nhiều bạn trên mạng xã hội, nhưng lại thiếu những mối quan hệ đủ sâu sắc ngoài đời thực. Để rồi hàng ngàn bạn bè trên mạng, chỉ cách nhau cái màn hình nhưng "dẫu gần mà xa", vì chẳng thể tâm sự.
Anh Nguyễn Thanh Long (32 tuổi), ngụ tại đường Lê Văn Chí, P.Linh Xuân, TP.HCM, cho biết anh có thể nhắn tin với vài chục người mỗi ngày, nhưng hầu hết chỉ dừng lại ở mức xã giao. "Nhắn tin thì rất dễ, còn để gặp mặt, nói chuyện một cách thoải mái thì lại ngại. Thành ra mối quan hệ cứ dừng ở mức xã giao, khó tìm hiểu nhau sâu hơn", anh Long chia sẻ. Anh Long cũng thừa nhận nhiều lần chỉ có thể "tâm sự" qua tính năng story của Facebook, qua những dòng trạng thái ẩn ý, chứ khó mở lời trực tiếp với một ai đó.
Chị Nguyễn Thị Hoàng Tuyên (30 tuổi), ngụ tại đường Cây Keo, P.Tam Bình, TP.HCM, cho rằng nghịch lý này thể hiện rõ nhất vào những thời điểm nhạy cảm: khi buồn, khi thất bại, khi cần một lời khuyên thật sự.
"Khi buồn, tôi vẫn online, vẫn đăng ảnh, vẫn tương tác với mọi người trên mạng xã hội. Thế nhưng những cảm xúc thật bị "nén" lại phía sau màn hình. Có hôm tôi lướt mạng xã hội cả tiếng đồng hồ, từ Facebook, Zalo cho đến Threads, Instagram và nói chuyện với rất nhiều người, nhưng vẫn thấy trống rỗng, vì không có ai là người thật sự thân thiết để giãi bày nỗi lòng", chị Tuyên kể.
Cũng theo chị Tuyên, dần dần những tương tác nhanh, ngắn trở thành thói quen. "Thật sự là tôi quen với việc chia sẻ một phần cảm xúc của bản thân, nhưng lại ít khi đi đến những cuộc trò chuyện dài, sâu và thật", chị Tuyên tâm sự.
Có một bộ phận người trẻ cho biết sở dĩ đông bạn trên mạng xã hội nhưng lại cảm thấy cô đơn, không có ai để tâm sự ngoài đời, vì sợ làm phiền, sợ bị đánh giá. Cuối cùng, nhiều người trẻ tự "chặn" chính mình.
Phan Ly Na, sinh viên Trường CĐ Nghề TP.HCM, kể: "Có lúc rất muốn gọi cho bạn thân, nhưng lại nghĩ "chắc bạn ấy đang bận", và cũng không biết nói ra nỗi niềm tâm sự của mình thì có phiền không. Nghĩ vậy nên thôi".
Na nói thêm: "Bên cạnh đó là nỗi sợ bị đánh giá. Mạng xã hội đang dần trở thành "không gian trình diễn", không ít người đều cố gắng thể hiện phiên bản tốt nhất của mình. Điều này vô tình khiến việc chia sẻ những cảm xúc tiêu cực trở nên khó khăn hơn. Thấy ai cũng vui, cũng thành công, tự nhiên mình không dám than thở nữa".
Theo chuyên gia tâm lý Lương Vũ Thanh Trường, Trung tâm bồi dưỡng kỹ năng sống Việt Skills (P.Chánh Hiệp, TP.HCM), câu chuyện "có cả ngàn bạn trên mạng, nhưng không có ai để tâm sự ngoài đời" không chỉ là một nghịch lý, mà còn là lời nhắc về giá trị của những mối quan hệ thật.
"Sau tất cả những lượt thả tim, bình luận hay tin nhắn, điều con người cần vẫn rất giản dị, là một người có thể ngồi cạnh, lắng nghe và ở lại, không phải trên màn hình, mà ở ngoài đời", ông Trường nói.
Chuyên gia tâm lý Thanh Trường phân tích vấn đề cốt lõi là ở chỗ "tương tác" khác với "gắn kết". "Những hành động như thả tim (yêu thích), bình luận, nhắn tin cho nhau trên mạng xã hội,… tạo cảm giác đang kết nối, nhưng thực chất lại thiếu chiều sâu cảm xúc. Có nhiều trường hợp kể lại, là họ nói chuyện với rất nhiều người mỗi ngày, nhưng đa số chỉ là những câu ngắn, hỏi thăm qua loa. Chính việc giao tiếp bị rút gọn khiến các mối quan hệ khó phát triển thành sự tin tưởng - yếu tố quan trọng để một người có thể trở thành nơi để tâm sự", ông mô tả.
Chuyên gia tâm lý Lê Mỹ Cẩm Hoài, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Khải An (P.Bình Trưng, TP.HCM), cho rằng trong thời đại số, vấn đề không nằm ở việc người trẻ có quá nhiều kết nối, mà là thiếu những kết nối có chiều sâu.
"Một mối quan hệ thật sự cần thời gian, sự hiện diện và sự tin tưởng…, những yếu tố mà tương tác online khó có thể thay thế hoàn toàn. Việc duy trì một vài mối quan hệ chất lượng, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ, có ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc sở hữu một danh sách bạn bè dài. Người trẻ nên tìm đến các hoạt động cộng đồng, câu lạc bộ, lớp học kỹ năng… để mở rộng những kết nối ngoài đời thực", bà Hoài gợi ý.
Cũng có những người trẻ ý thức được nghịch lý này nên tự tìm lại những kết nối thật. Như Hà Thúy Phương (27 tuổi, làm việc ở 222 Hà Huy Giáp, P.Trấn Biên, Đồng Nai), cho biết sau một thời gian cảm thấy cô đơn đã bắt đầu chủ động hẹn bạn đi cà phê, gặp mặt trực tiếp thay vì chỉ nhắn tin.
"Lúc đầu cũng ngại, nhưng gặp vài lần thì thấy khác hẳn. Nói chuyện trực tiếp vẫn dễ chia sẻ hơn", Phương nói và kể thêm: "Tôi cũng chọn cách giữ lại một vài mối quan hệ thân thiết, thay vì cố gắng duy trì quá nhiều kết nối hời hợt. Bây giờ tôi nhận ra không cần nhiều bạn, chỉ cần 1 – 2 người thật sự hiểu mình là đủ".
Một người dùng cả thân mình để che chắn lằn ranh sinh tử, một người kiên cường học lại từng bước đi. Đây không chỉ là một câu chuyện vượt qua nghịch cảnh, mà là hành trình của cặp đôi tái sinh từ 97% thương tật rất diệu kỳ.
2 năm trước, một biến cố bất ngờ khiến cuộc đời của Nguyễn Quỳnh Nhi (24 tuổi, ngụ tại xã Quảng Oai, Hà Nội) và Nguyễn Văn Dũng (24 tuổi, ngụ tại xã Cổ Đô, Hà Nội), khi đó mới 22 tuổi đã thay đổi hoàn toàn. Đó là một vụ tai nạn nghiêm trọng xảy ra khi cả hai đang trên đường trở về nhà từ chuyến đi du lịch Hà Giang. "Chúng mình được đưa đi trong tình trạng nguy kịch, mình tỉnh lại sau khi hôn mê 7 ngày, bạn trai thì 9 ngày", Nhi nhớ lại.
Chuyến đi chơi để kỷ niệm 3 năm chính thức bên nhau bỗng hóa thành cơn ác mộng. Vượt qua cửa tử, Quỳnh Nhi và Văn Dũng đối mặt với hàng loạt chấn thương trên cơ thể và cú sốc tâm lý nặng nề sau tai nạn.
Khi vừa tỉnh lại, Quỳnh Nhi bàng hoàng: "Mình không thể ngờ mình lại bị nặng đến vậy". Cô miêu tả tình trạng: "Chúng mình đều bị chấn thương sọ não và đa chấn thương trên cơ thể. Khuôn mặt bên trái của mình nát hoàn toàn, hỏng một bên mắt, dập sống mũi, hỏng răng và khớp hàm. Phần thân bị dập phổi, gãy xương sườn, gãy đốt sống lưng và chân trái. Bạn trai mình tổn thương cả hai mắt, dập phổi, gãy xương sườn, gãy hai ngón tay và đứt gân tay. Thời gian đầu sau tai nạn, chúng mình phải mở khí quản để thở".
Theo Nhi và Dũng cho biết cả hai trước tiên được điều trị chung ở Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội), tỉnh lại sau hôn mê thì được chuyển qua bệnh viện Trung ương Quân đội 108 (Hà Nội) để tiếp tục điều trị. Sau đó, Dũng được chuyển sang bệnh viện Quân Y 105 (Hà Nội), còn Nhi thì chuyển sang bệnh viện E (Hà Nội) để điều trị. Dũng nằm viện khoảng hơn 1 tháng còn Nhi là 2 tháng.
Ngay sau khi xuất viện, Nhi và Dũng được đưa đi giám định thương tật. Nhi kể: "Khi ấy tình trạng chúng mình vẫn rất tệ, bạn trai gần như mù loà, tay cụt ngón, mình thì biến dạng khuôn mặt và ngồi xe lăn, kết quả giám định của mình và Dũng lần lượt là 93% và 97%. Sau đó, khi chúng mình về nhà ổn định sau thời gian nằm viện, trong khoảng 2 năm thì chúng mình có làm thêm những cuộc phẫu thuật khác. Dũng thêm khoảng 3 lần nữa, mình khoảng 5 lần nữa mới được kết quả phục hồi như hiện tại".
Chuỗi ngày tháng gắn với phẫu thuật và hồi phục chức năng cũng không hề dễ dàng mà đầy thử thách và đau đớn. Quỳnh Nhi kể: "Thời gian đó mình phải liên tục làm phẫu thuật, hồi sức rồi lại tập phục hồi chức năng, học lại những cử động cơ bản nhất của một con người từ tập đi, tập co duỗi chân. Lúc nào mình cũng thấy đau đớn, mỗi ngày đều khóc dù đã cố gắng suy nghĩ tích cực để tiếp tục sống".
Ông Nguyễn Tiến Thắng, bố của Nguyễn Quỳnh Nhi kể về giai đoạn khó khăn ập đến con gái và cả gia đình: "Khi ấy con tôi như trở thành một người tự kỷ, không muốn nói gì với ai và sợ ra đường. Cả gia đình tôi đều khốn đốn và lo lắng, thương con, chỉ biết động viên con và làm mọi cách để con tích cực hơn, hòa nhập lại với cuộc sống".
Chứng kiến tình trạng của Quỳnh Nhi, Nguyễn Thanh Thủy, bạn thân đã cảm thán: "Ngày vụ tai nạn ập đến với Nhi, mình đã rất sốc vì sợ mất đi bạn. Sau tai nạn, Nhi buồn nhiều, nhan sắc bị hủy hoại, mình thương bạn và vẫn hay qua thăm và an ủi Nhi".
Để vượt qua ám ảnh, điều giúp Quỳnh Nhi và Văn Dũng đi tiếp không phải phép màu mà là chính quyết tâm và nghị lực khổng lồ, cùng với sự hỗ trợ và tình yêu thương từ gia đình, bạn bè. Văn Dũng tâm niệm: "Bây giờ thì sức khỏe mình cũng yếu hơn trước, nhưng mình nghĩ, mình còn sống là may hơn nhiều người rồi, mình biết ơn vì bản thân còn được sống. Mình cố gắng vươn lên và lấy người thân, người thương làm động lực".
Chuyện tình đẹp của Quỳnh Nhi và Văn Dũng không phải con đường "màu hồng" mà phải đi qua nhiều thử thách và nước mắt kể từ biến cố thay đổi cuộc đời cả hai.
"Thời điểm sau tai nạn, có thời gian Nhi gặp tổn thương tâm lý, suy nghĩ tiêu cực và không muốn gặp gỡ ai. Chúng mình phải cách xa nhau vì người ở thành phố, người về quê phục hồi, có khi 4,5 tháng mình mới gặp được Nhi. Những ngày đó chúng mình duy trì nói chuyện qua điện thoại, mỗi ngày mình kể Nhi nghe những câu chuyện vui, tích cực để mong Nhi quên đi nỗi buồn", Dũng kể.
Về khoảnh khắc nhận ra Dũng là người bản thân muốn cùng đi đến suốt cuộc đời, Nhi cho biết đó chính là giây phút cam go khi xảy ra biến cố năm ấy: "Khi xảy ra vụ tai nạn, mình không kịp phản ứng, chính Dũng đã không ngần ngại kéo mình vào người để che chở, tránh để thanh sắt trên xe rơi vào người mình. Cũng vì vậy mà tay Dũng bị mất 2 ngón và đứt gân. Mình thật sự rất trân trọng khoảnh khắc đó, khiến mình nhận ra đây là người đàn ông mình có thể tin tưởng cả đời".
Quỳnh Nhi và Văn Dũng cho biết sau bước ngoặt năm nào, cả hai đều trưởng thành hơn và biết quan tâm, nghĩ cho nhau nhiều hơn. Ngoài ra, cách nhìn về cuộc sống cũng thay đổi: "Từ sau tai nạn góc nhìn về cuộc sống thay đổi, chúng mình nhận ra không gì quý bằng sức khỏe, chỉ cần còn sức khỏe là còn cơ hội và thời gian để làm được bất cứ điều gì".
Cái kết đẹp cho cặp đôi trẻ đầy nghị lực Quỳnh Nhi và Văn Dũng là một đám cưới hạnh phúc. Cả hai đã làm lễ dạm ngõ và chuẩn bị chính thức về chung một nhà.
Ông Thắng, bố của Quỳnh Nhi bày tỏ niềm vui: "Chứng kiến hai con bên nhau từ khi hoạn nạn tới giờ, tôi mừng vì hai con luôn yêu thương, chăm sóc cho nhau. Hai con đi đến được ngày hôm nay đúng là một chữ "phúc". Tôi mong hai con mãi sống mạnh khỏe và hạnh phúc".
Về dự định tương lai, Quỳnh Nhi chia sẻ: "Sắp tới thì chúng mình mong sẽ có một em bé đáng yêu. Sau đó là hai đứa có thể cùng thực hiện những dự định còn dang dở đã tạm gác lại 2 năm trước".