Danh sách bạn bè trên Facebook hơn 3.000 người, messenger (tin nhắn Facebook) lúc nào cũng “sáng đèn” (chế độ đang online), vậy nhưng Đỗ Thị Minh Châu, sinh viên Trường ĐH Đồng Nai, cho biết vẫn loay hoay không biết nhắn cho ai mỗi khi có chuyện buồn. “Khi gặp chuyện buồn gì đó trong cuộc sống, chuyện tình cảm, hay chuyện học, mình muốn chia sẻ cho người khác nghe, cũng không biết nhắn cho ai”, Châu kể.
Nghịch lý này không chỉ của riêng Châu. Nhiều bạn trẻ thừa nhận họ đang kết nối rất nhiều bạn trên mạng xã hội, nhưng lại thiếu những mối quan hệ đủ sâu sắc ngoài đời thực. Để rồi hàng ngàn bạn bè trên mạng, chỉ cách nhau cái màn hình nhưng “dẫu gần mà xa”, vì chẳng thể tâm sự.
Anh Nguyễn Thanh Long (32 tuổi), ngụ tại đường Lê Văn Chí, P.Linh Xuân, TP.HCM, cho biết anh có thể nhắn tin với vài chục người mỗi ngày, nhưng hầu hết chỉ dừng lại ở mức xã giao. “Nhắn tin thì rất dễ, còn để gặp mặt, nói chuyện một cách thoải mái thì lại ngại. Thành ra mối quan hệ cứ dừng ở mức xã giao, khó tìm hiểu nhau sâu hơn”, anh Long chia sẻ. Anh Long cũng thừa nhận nhiều lần chỉ có thể “tâm sự” qua tính năng story của Facebook, qua những dòng trạng thái ẩn ý, chứ khó mở lời trực tiếp với một ai đó.
Chị Nguyễn Thị Hoàng Tuyên (30 tuổi), ngụ tại đường Cây Keo, P.Tam Bình, TP.HCM, cho rằng nghịch lý này thể hiện rõ nhất vào những thời điểm nhạy cảm: khi buồn, khi thất bại, khi cần một lời khuyên thật sự.
“Khi buồn, tôi vẫn online, vẫn đăng ảnh, vẫn tương tác với mọi người trên mạng xã hội. Thế nhưng những cảm xúc thật bị “nén” lại phía sau màn hình. Có hôm tôi lướt mạng xã hội cả tiếng đồng hồ, từ Facebook, Zalo cho đến Threads, Instagram và nói chuyện với rất nhiều người, nhưng vẫn thấy trống rỗng, vì không có ai là người thật sự thân thiết để giãi bày nỗi lòng”, chị Tuyên kể.
Cũng theo chị Tuyên, dần dần những tương tác nhanh, ngắn trở thành thói quen. “Thật sự là tôi quen với việc chia sẻ một phần cảm xúc của bản thân, nhưng lại ít khi đi đến những cuộc trò chuyện dài, sâu và thật”, chị Tuyên tâm sự.
Có một bộ phận người trẻ cho biết sở dĩ đông bạn trên mạng xã hội nhưng lại cảm thấy cô đơn, không có ai để tâm sự ngoài đời, vì sợ làm phiền, sợ bị đánh giá. Cuối cùng, nhiều người trẻ tự “chặn” chính mình.
Phan Ly Na, sinh viên Trường CĐ Nghề TP.HCM, kể: “Có lúc rất muốn gọi cho bạn thân, nhưng lại nghĩ “chắc bạn ấy đang bận”, và cũng không biết nói ra nỗi niềm tâm sự của mình thì có phiền không. Nghĩ vậy nên thôi”.
Na nói thêm: “Bên cạnh đó là nỗi sợ bị đánh giá. Mạng xã hội đang dần trở thành “không gian trình diễn”, không ít người đều cố gắng thể hiện phiên bản tốt nhất của mình. Điều này vô tình khiến việc chia sẻ những cảm xúc tiêu cực trở nên khó khăn hơn. Thấy ai cũng vui, cũng thành công, tự nhiên mình không dám than thở nữa”.
Theo chuyên gia tâm lý Lương Vũ Thanh Trường, Trung tâm bồi dưỡng kỹ năng sống Việt Skills (P.Chánh Hiệp, TP.HCM), câu chuyện “có cả ngàn bạn trên mạng, nhưng không có ai để tâm sự ngoài đời” không chỉ là một nghịch lý, mà còn là lời nhắc về giá trị của những mối quan hệ thật.
“Sau tất cả những lượt thả tim, bình luận hay tin nhắn, điều con người cần vẫn rất giản dị, là một người có thể ngồi cạnh, lắng nghe và ở lại, không phải trên màn hình, mà ở ngoài đời”, ông Trường nói.
Chuyên gia tâm lý Thanh Trường phân tích vấn đề cốt lõi là ở chỗ “tương tác” khác với “gắn kết”. “Những hành động như thả tim (yêu thích), bình luận, nhắn tin cho nhau trên mạng xã hội,… tạo cảm giác đang kết nối, nhưng thực chất lại thiếu chiều sâu cảm xúc. Có nhiều trường hợp kể lại, là họ nói chuyện với rất nhiều người mỗi ngày, nhưng đa số chỉ là những câu ngắn, hỏi thăm qua loa. Chính việc giao tiếp bị rút gọn khiến các mối quan hệ khó phát triển thành sự tin tưởng – yếu tố quan trọng để một người có thể trở thành nơi để tâm sự”, ông mô tả.
Chuyên gia tâm lý Lê Mỹ Cẩm Hoài, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Khải An (P.Bình Trưng, TP.HCM), cho rằng trong thời đại số, vấn đề không nằm ở việc người trẻ có quá nhiều kết nối, mà là thiếu những kết nối có chiều sâu.
“Một mối quan hệ thật sự cần thời gian, sự hiện diện và sự tin tưởng…, những yếu tố mà tương tác online khó có thể thay thế hoàn toàn. Việc duy trì một vài mối quan hệ chất lượng, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ, có ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc sở hữu một danh sách bạn bè dài. Người trẻ nên tìm đến các hoạt động cộng đồng, câu lạc bộ, lớp học kỹ năng… để mở rộng những kết nối ngoài đời thực”, bà Hoài gợi ý.
Cũng có những người trẻ ý thức được nghịch lý này nên tự tìm lại những kết nối thật. Như Hà Thúy Phương (27 tuổi, làm việc ở 222 Hà Huy Giáp, P.Trấn Biên, Đồng Nai), cho biết sau một thời gian cảm thấy cô đơn đã bắt đầu chủ động hẹn bạn đi cà phê, gặp mặt trực tiếp thay vì chỉ nhắn tin.
“Lúc đầu cũng ngại, nhưng gặp vài lần thì thấy khác hẳn. Nói chuyện trực tiếp vẫn dễ chia sẻ hơn”, Phương nói và kể thêm: “Tôi cũng chọn cách giữ lại một vài mối quan hệ thân thiết, thay vì cố gắng duy trì quá nhiều kết nối hời hợt. Bây giờ tôi nhận ra không cần nhiều bạn, chỉ cần 1 – 2 người thật sự hiểu mình là đủ”.
Những năm gần đây, mô hình nuôi dê thương phẩm tại xã Thọ Phong (Quảng Ngãi) đang chứng minh hiệu quả rõ rệt, trở thành điểm sáng trong phát triển kinh tế nông nghiệp. Không chỉ dừng lại ở từng hộ riêng lẻ, mô hình này đang từng bước hình thành sự liên kết, tạo nền tảng cho sản xuất quy mô và ổn định đầu ra.
Năm 2021, sau khi tốt nghiệp ngành công nghệ thông tin, Trường ĐH Công nghệ thông tin TP.HCM, anh Đỗ Minh Hòa (27 tuổi, ở xã Thọ Phong) trở về quê ở Quảng Ngãi trong bối cảnh dịch Covid-19 đang bùng phát khiến cơ hội việc làm bị thu hẹp. Không chọn rời quê, anh quyết định khởi nghiệp với nghề nuôi dê.
Từ nguồn vốn vay 70 triệu đồng, anh cải tạo chuồng bò cũ thành khu nuôi dê rộng khoảng 80 m², đảm bảo thông thoáng và hợp vệ sinh. Khởi đầu với 10 con dê cái, đến nay đàn dê của gia đình đã phát triển lên khoảng 80 con. Việc chủ động nguồn thức ăn từ cỏ voi và cây xanh trong vườn giúp anh giảm đáng kể chi phí, đồng thời nâng cao hiệu quả chăn nuôi.
Theo anh Hòa, thị trường tiêu thụ dê thịt hiện khá ổn định, với giá dao động từ 130.000 - 190.000 đồng/kg. Sau khi trừ chi phí, mỗi năm gia đình anh thu lãi hàng trăm triệu đồng. "Nuôi dê không chỉ cho thu nhập tốt mà còn phù hợp với điều kiện tự nhiên địa phương. Tôi muốn mở rộng quy mô và hỗ trợ thêm nhiều hộ cùng phát triển", anh Hòa chia sẻ.
Nhận thấy hiệu quả rõ rệt từ các mô hình, Hội Nông dân xã Thọ Phong đã thành lập Chi hội nghề nghiệp chăn nuôi dê, tạo bước chuyển từ sản xuất nhỏ lẻ sang liên kết.
Chi hội ban đầu có 10 thành viên, hướng đến xây dựng cộng đồng nông dân đoàn kết, chia sẻ kinh nghiệm và cùng phát triển. Đây không chỉ là nơi trao đổi kỹ thuật mà còn là cầu nối giúp người dân tiếp cận thông tin thị trường, con giống, vật tư và đầu ra sản phẩm.
Theo bà Hà Thị Hương, Chủ tịch Hội Nông dân xã Thọ Phong, việc hình thành chi hội nghề nghiệp giúp nâng cao giá trị sản phẩm, tăng sức cạnh tranh và góp phần xây dựng nông thôn mới. Sự liên kết này được xem là yếu tố then chốt để ngành chăn nuôi dê phát triển bền vững, tránh tình trạng "được mùa mất giá" và giúp nông dân yên tâm đầu tư lâu dài.
Không chỉ trong chăn nuôi, tinh thần đổi mới còn lan tỏa mạnh mẽ trong lĩnh vực làng nghề truyền thống. Tại xã Nghĩa Giang (Quảng Ngãi), nghề trồng dâu nuôi tằm đang dần hồi sinh nhờ nỗ lực của những người trẻ.
Anh Tôn Long Quý (35 tuổi, ở xã Nghĩa Giang) là một trong những người tiên phong khôi phục nghề. Chứng kiến cảnh làng nghề mai một, người dân bỏ quê đi làm ăn xa, anh quyết định tìm hướng đi mới.
Năm 2022, anh đến các vùng dâu tằm ở Tây nguyên để học hỏi kinh nghiệm. Trở về, anh thay đổi phương thức nuôi truyền thống bằng cách nuôi tằm trên nền nhà, sử dụng né gỗ thay cho né tre. Phương pháp này giúp giảm một nửa công lao động, đồng thời nâng cao chất lượng kén.
Hiệu quả kinh tế nhanh chóng được khẳng định. Mỗi lứa tằm kéo dài khoảng 15 ngày có thể mang lại lợi nhuận khoảng 10 triệu đồng. Với 10 lứa mỗi năm, thu nhập đạt khoảng 100 triệu đồng.
Hiện tổ hợp tác do anh Quý xây dựng đã liên kết 12 hộ dân, trong đó có nhiều thanh niên. Không dừng lại ở sản xuất, anh còn hướng đến phát triển du lịch trải nghiệm, đưa du khách đến tìm hiểu quy trình nuôi tằm, qua đó quảng bá văn hóa địa phương.
Cách đó không xa, tại xã Bình Sơn, chị Trịnh Thị Kim Oanh (33 tuổi) đang hồi sinh nghề làm mật mía - một nghề từng vang bóng nhưng dần mai một.
Tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh, Học viện Bưu chính viễn thông TP.HCM, chị Trịnh Thị Kim Oanh chọn trở về quê Quảng Ngãi thay vì ở lại TP.HCM. Khi gia đình có ý định chuyển sang sản xuất mật mía thô, chị quyết tâm cùng đồng hành để giữ nghề truyền thống bằng cách nâng cao chất lượng sản phẩm.
Chị cải tiến quy trình sản xuất, tăng số lần lọc và kiểm soát nhiệt độ nấu để tạo ra mật mía trong, sánh, giữ nguyên hương vị tự nhiên. Đồng thời, chị phát triển thêm sản phẩm đường cát hoa mơ - một loại đường thô tốt cho sức khỏe.
Nhờ sự đổi mới, sản phẩm của chị đã đạt chứng nhận OCOP 3 sao và được tiêu thụ rộng rãi qua các kênh trực tuyến. "Mỗi giọt mật không chỉ là sản phẩm mà còn là câu chuyện về quê hương. Khi khách hàng đón nhận, đó là niềm tự hào rất lớn", chị Oanh chia sẻ.
Những mô hình trên không phải hiện tượng riêng lẻ mà là phản ánh xu hướng chung: người trẻ đang quay về quê hương, làm mới nông nghiệp và làng nghề bằng tư duy hiện đại.
Với lợi thế về công nghệ và khả năng tiếp cận thông tin, họ biết cách xây dựng thương hiệu, kể câu chuyện sản phẩm và kết nối thị trường. Đồng thời, sự hỗ trợ từ các tổ chức, chính quyền địa phương cũng đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy khởi nghiệp nông thôn.
Sự kết hợp giữa kinh nghiệm truyền thống và đổi mới sáng tạo của người trẻ đang tạo nên diện mạo mới cho kinh tế nông thôn ở Quảng Ngãi.
Chị Y Việt Sa, Phó bí thư Tỉnh đoàn Quảng Ngãi, nhận định người trẻ trở về quê không chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm sinh kế, mà còn mang theo tư duy mới, công nghệ và khả năng nắm bắt thị trường. Khi sự nhạy bén của tuổi trẻ kết hợp với kinh nghiệm của các nghệ nhân, sản phẩm truyền thống không còn bó hẹp trong phạm vi làng quê mà dần được "thay áo mới", từ mẫu mã, bao bì đến cách tiếp cận khách hàng qua thương mại điện tử.
"Người trẻ về quê không phải là "bỏ phố" vì thất bại, mà là lựa chọn dấn thân đầy bản lĩnh. Họ chính là những "đại sứ" đưa giá trị quê hương vươn xa. Sự kết hợp giữa đôi bàn tay vàng của thế hệ đi trước và khối óc xanh của người trẻ đang góp phần định hình diện mạo nông thôn mới - hiện đại nhưng vẫn đậm đà bản sắc", chị Sa nhấn mạnh và cho biết hỗ trợ thanh niên khởi nghiệp luôn được xác định là nhiệm vụ trọng tâm của tổ chức Đoàn. Thời gian qua, Tỉnh đoàn đã chủ động kết nối các nguồn vốn vay ưu đãi từ Ngân hàng Chính sách xã hội, đồng thời tổ chức nhiều lớp tập huấn kỹ năng, nhất là livestream bán hàng, giúp thanh niên từng bước tiếp cận phương thức kinh doanh hiện đại. Bên cạnh đó, các không gian trưng bày, giới thiệu sản phẩm cũng được tạo điều kiện tại các hội chợ, diễn đàn khởi nghiệp cấp tỉnh và khu vực...
Sáng 5.4, kỳ thi đánh giá năng lực đợt 1 của ĐH Quốc gia TP.HCM diễn ra tại 55 điểm thi trên cả nước với hơn 135.000 thí sinh. Tại các điểm thi ở TP.HCM, từ rất sớm đã đông kín phụ huynh đưa con đến. Có người tranh thủ đưa con đi từ lúc trời chưa sáng hẳn để trừ hao kẹt xe. Có người gần như thức trắng đêm vì lo con hồi hộp, áp lực trước kỳ thi quan trọng.
Tại điểm thi Trường ĐH Công nghệ kỹ thuật TP.HCM, chị Lê Thị Kim Trang (37 tuổi), phụ huynh em Lê Hồng Chân, học sinh Trường THPT Đào Sơn Tây (TP.HCM), cho biết từ nhiều ngày nay con chị tự giác học tới khuya. Chị Trang kể có hôm gần 11 giờ đêm, con vẫn còn ngồi bên bàn làm bài.
"Thấy con căng thẳng ôn tập, tôi cũng thấp thỏm theo. Đêm trước khi đưa con đi thi, tôi gần như không ngủ được", chị Trang kể.
Chị Trang kể chuyện chở con đi thi tưởng đơn giản nhưng từ tối hôm trước đã phải chuẩn bị đủ thứ, từ giấy báo dự thi, căn cước công dân đến bút viết, máy tính. Sáng ra chị chỉ sợ con quên món nào đó hoặc tới trễ vì đường đông. Khi con đã vào phòng thi, chị Trang vẫn ngồi lại bên ngoài, thỉnh thoảng nhìn điện thoại rồi lại nhìn vào cổng trường, gương mặt chưa hết lo âu.
Cách đó không xa, bà Bùi Thị Ánh Loan, phụ huynh em Vũ Thịnh Tài, học sinh Trường THPT Tam Phú (TP.HCM) cho biết hai mẹ con bắt đầu chuẩn bị từ 5 giờ 30 sáng để kịp đến điểm thi. Dù quãng đường đến trường thi không quá xa nhưng bà vẫn chọn đi sớm để chủ động mọi tình huống. "Ngày nào cháu cũng thức tới 11 giờ, 12 giờ đêm để làm bài. Thấy con học vậy thương lắm, tôi cũng không sao ngủ được", bà Loan nói.
Bà Loan cho biết những ngày con ôn thi, không khí trong nhà cũng căng thẳng hơn thường ngày. Mọi sinh hoạt đều cố gắng điều chỉnh theo lịch học của con. Sáng chở con đến điểm thi, nhìn con còn nguyên vẻ thiếu ngủ sau nhiều đêm học khuya, người mẹ không khỏi xót xa. Dù trong lòng đầy lo lắng con sẽ áp lực, bà vẫn cười động viên, dặn con cứ bình tĩnh và cố gắng hết sức.
Ông Huỳnh Quốc Khánh, phụ huynh em Huỳnh Đăng Khôi, học sinh Trường THPT Tây Thạnh (TP.HCM), cho biết ông chở con từ Q.12 (cũ) điểm thi tại Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia TP.HCM, từ lúc 5 giờ sáng. Theo ông, đi sớm không chỉ để tránh kẹt xe mà còn để con có thời gian nghỉ ngơi, ổn định tinh thần trước khi vào làm bài. "Mình chuẩn bị sớm để chủ động, chứ gần tới giờ là dễ cuống lắm. Ngồi ngoài này trời nắng nóng nhưng nghĩ con trong phòng thi còn vất vả hơn", ông Khánh chia sẻ.
Theo Võ Thị Hiếu, trạm trưởng trạm số 6 của đội tình nguyện viên ĐH Quốc gia TP.HCM, phụ huynh đưa con đi thi rất vất vả. Trong lúc hỗ trợ thí sinh vào buổi sáng, nhóm của Hiếu gặp một phụ huynh bị giảm thân nhiệt, đứng không vững khi vừa đưa con đến điểm thi. Trước tình huống này, Hiếu dùng điện thoại gọi taxi đến bệnh viện gần nhất, cùng một số phụ huynh khác dìu người này lên xe, đồng thời động viên thí sinh cố gắng giữ bình tĩnh.
Hiếu cho biết trong buổi thi đánh giá năng lực đầu tiên, có rất nhiều tình huống khiến phụ huynh thêm căng thẳng. Có thí sinh quên mang bút chì, có em quên căn cước công dân, có em đến gần sát giờ mới phát hiện thiếu giấy tờ nên cha mẹ lại tất tả chở về lấy.
"Mỗi lần như vậy, người lo nhất vẫn là phụ huynh. Nhiều phụ huynh vừa chạy xe vừa sợ con vào trễ, sợ con hoảng loạn rồi ảnh hưởng đến bài thi. Nhìn mà tụi mình thấy thương lắm", Hiếu nói.
Nguyễn Thị Linh Chi, sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia TP.HCM, cho biết nhóm của bạn tự chuẩn bị sẵn nước uống, bánh và khăn để hỗ trợ phụ huynh chờ con ngoài nắng. Theo Chi, có nhiều người vừa đưa con vào cổng xong đã thấm mệt, nhưng vẫn không muốn rời đi vì sợ con cần gì đó bất ngờ.
"Ánh mắt ai cũng đầy sự hồi hộp. Từng là thí sinh và trải qua kỳ thi này, tụi mình thấu hiểu lắm và muốn san sẻ giúp phụ huynh bớt phần nào", Chi nói.
Nguyễn Minh Trung, sinh viên Trường ĐH Bách khoa, ĐH Quốc gia TP.HCM và Trần Kim Ánh, sinh viên Trường ĐH Công nghệ kỹ thuật TP.HCM, cũng có mặt từ sớm để tiếp sức cho thí sinh. Dù không có tên trong danh sách, không có người thân dự thi tại đây, hai nam sinh vẫn nhiệt tình hỗ trợ chỉ đường, trấn an những phụ huynh đang bối rối vì không quen địa điểm.
Trung cho biết càng đứng ở cổng trường lâu càng thấy thương cha mẹ của các thí sinh, vì có nhiều người từ sáng sớm đã tất tả đưa con đi, mồ hôi ướt áo nhưng vẫn chỉ quan tâm con có kịp giờ hay không.
"Đằng sau một buổi thi kéo dài vài tiếng là chuỗi ngày dài ôn tập, thức khuya, ăn vội, ngủ muộn của thí sinh và bên cạnh đó là sự đồng hành thầm lặng của cha mẹ", Trung nói.
Một sự kiện ẩm thực diễn ra tại công viên Bình Phú (Q.6 cũ, TP.HCM) những ngày qua thu hút đông đảo người dân, du khách đến tham quan, trải nghiệm và thưởng thức các món bánh dân gian. Từ chiều đến tối, lượng khách đổ về ngày càng đông, tạo nên khung cảnh nhộn nhịp, rộn ràng.
Điểm nhấn của sự kiện là khu ẩm thực với nhiều gian hàng đa dạng, không chỉ có bánh dân gian Nam bộ mà còn bán thêm các loại bánh kẹo và món chiên quen thuộc. Thực khách có thể thưởng thức các món như bánh bò, bánh da lợn, bánh ít, bánh chuối cùng nhiều món ăn vặt khác.
Bên cạnh các loại bánh truyền thống, nhiều gian hàng còn phục vụ các món chiên, nướng được chế biến trực tiếp tại chỗ, đáp ứng nhu cầu ăn uống nhanh của khách tham quan. Sự kết hợp giữa bánh dân gian và ẩm thực đường phố giúp khu vực này luôn đông khách, đặc biệt vào buổi tối. Không gian ẩm thực vì vậy trở nên sôi động, thu hút nhiều nhóm bạn trẻ và gia đình đến trải nghiệm.
Lâm Hải Luân, sinh viên Trường CĐ Kinh tế Kỹ thuật TP.HCM, cho biết khu ẩm thực có nhiều lựa chọn, không chỉ là bánh dân gian mà còn có thêm các món ăn vặt và đồ chiên nên dễ ăn hơn. "Mình thấy đi một vòng là có thể ăn được nhiều món, giá cũng không quá cao nên phù hợp với sinh viên. Mỗi gian hàng bán một kiểu nên nhìn cũng đa dạng", Luân nói.
Theo Luân, việc kết hợp giữa bánh dân gian và các món ăn quen thuộc giúp sự kiện dễ tiếp cận hơn với người trẻ. "Mình thấy đi với bạn bè đến đây vào cuối tuần sẽ rất vui, vừa ăn vừa đi dạo", Luân chia sẻ.
Đặng Kim Ngân, sinh viên Trường ĐH Sài Gòn, biết đến sự kiện khi thấy nhiều người chia sẻ về các món ăn tại đây trên mạng xã hội. Theo Ngân, ban đầu chỉ xem cho biết nhưng sau đó thấy nhiều video quay đồ ăn khá hấp dẫn nên rủ bạn đến thử. "Mình thấy trên mạng xã hội chia sẻ có nhiều chỗ ăn uống nhìn ngon nên muốn tới trải nghiệm thực tế xem sao. Chủ yếu là đi ăn với bạn bè cho vui", Ngân nói.
Khi đến tham quan, Ngân nhận xét khu ẩm thực có nhiều món để lựa chọn, từ bánh dân gian đến các món ăn vặt quen thuộc. Theo Ngân, việc tập trung nhiều gian hàng trong cùng một không gian giúp người tham quan dễ dàng đi lại và thử nhiều món khác nhau. "Mình thấy đi một vòng là có thể ăn được nhiều thứ, không cần phải đi nhiều chỗ. Không khí cũng khá đông nên đi buổi tối sẽ vui hơn, phù hợp để đi chơi cuối tuần", Ngân chia sẻ.
Nguyễn Gia Bảo, sinh viên Trường CĐ Nam Sài Gòn, cho biết việc tập trung nhiều gian hàng trong cùng một khu vực giúp việc ăn uống trở nên thuận tiện hơn. "Mình thấy ở đây có nhiều lựa chọn, mỗi người có thể tự chọn món mình thích rồi ngồi lại ăn chung, không cần phải đi nhiều chỗ như bình thường", Bảo nói.