Ẩm thực chính là một trong những điều đặc biệt giúp những anh Tây lấy vợ Việt thêm yêu TP.HCM nói riêng cũng như yêu đất nước, con người Việt Nam.
Nhiều năm qua, những clip về anh Richard Peter (41 tuổi, quốc tịch Anh) do vợ là chị Hồng Vân (34 tuổi) chia sẻ lên mạng xã hội nhận về “mưa tim” cũng như sự chú ý của cư dân mạng, nhiều clip đạt hàng triệu lượt xem.
Nội dung các clip chủ yếu xoay quanh cuộc sống thường nhật của gia đình anh Richard tại TP.HCM, đặc biệt là hành trình trải nghiệm văn hóa, ẩm thực của thành phố với sự phong phú và đa dạng.
Văn hóa Việt Nam, ẩm thực TP.HCM với anh Richard luôn ẩn chứa nhiều điều thú vị. Anh kể với PV Thanh Niên là bản thân rất thích cảm giác đi xe máy cùng vợ rong ruổi trên nhiều con đường TP.HCM, thưởng thức ẩm thực. Bún bò Huế, phở, bánh canh cua hay những món cơm gia đình Việt Nam… đều là “món tủ” của anh.
Bên cạnh đó, anh cũng rất thích được thử nhiều loại trái cây lạ ở Việt Nam mà Xứ Wales quê hương anh không có, cảm thấy rằng ẩm thực nơi đây ẩn chứa nhiều điều bất ngờ. Anh Richard chia sẻ mình thích cuộc sống làm rể ở Việt Nam. Anh chị hạnh phúc với cuộc sống hiện tại ở TP.HCM và sắp đón thêm thành viên mới.
Trên trang mạng xã hội cá nhân có gần 720.000 lượt theo dõi và gần 33 triệu lượt thích, nhiều năm qua, anh chàng người Mỹ Chad Richard Kubanoff (40 tuổi) sống ở TP.HCM gây thích thú khi chia sẻ nhiều clip nấu món ăn truyền thống Việt Nam như cơm tấm, phở, canh khổ qua nhồi thịt, bún thịt nướng, canh xà lách xoong, dưa chua xào trứng…
Bên cạnh đó, những clip anh trải nghiệm ẩm thực Việt tại TP.HCM cũng nhận được sự yêu thích của nhiều người. “Nếu bạn hỏi tôi món ăn Việt Nam nào mà tôi thích nhất, thì thực sự là một câu hỏi khó với tôi vì món ruột của tôi luôn thay đổi, món nào cũng ngon. Tôi nghĩ bún bò Huế rất đặc biệt vì đây là món đầu tiên tôi ăn ở Việt Nam và rất khác so với những món súp Việt Nam mà tôi đã thử trước đây ở Mỹ.
Tôi chưa bao giờ thử một món súp nào có nhiều kết cấu như vậy, tôi ngay lập tức yêu thích nó. Tôi cũng thích ăn bún mọc, mì Quảng, bánh canh cá lóc và bánh đa cua… đều có thể tìm mua ngay tại TP.HCM”, anh Chad nói thêm.
Đầu bếp người Mỹ nói rằng những clip nấu ăn hay ăn các món Việt Nam được anh chia sẻ không chỉ giúp anh có thêm nhiều kiến thức, kỹ năng về ẩm thực Việt mà còn hiểu thêm về văn hóa, cuộc sống của người Việt Nam hơn.
Vốn là một đầu bếp chuyên nghiệp từ trẻ, anh Chad từ bang Pennsylvania (Mỹ) đến TP.HCM sinh sống, làm đầu bếp năm 2008. Chad nói chính cố đầu bếp Anthony Bourdain đã giúp anh thấy được vẻ đẹp của đất nước Việt Nam, nhất là về ẩm thực. Chính sự tò mò và khát khao phiêu lưu đã đưa anh đến TP.HCM.
Không chỉ phải lòng ẩm thực Việt, anh cũng phải lòng một cô gái Việt Nam và chính thức nên duyên vợ chồng năm 2011. Anh tìm thấy hạnh phúc của cuộc sống tại thiên đường ẩm thực TP.HCM.
Đến TP.HCM làm việc năm 2004, anh Thomas Bindzus (48 tuổi), người Đan Mạch dành một tình yêu đặc biệt với Việt Nam và rồi về chung một nhà với một cô gái miền Tây xinh đẹp.
Làm việc trong lĩnh vực IT, năm 2004, anh Thomas được công ty phân công đến Việt Nam công tác và bắt đầu một cuộc sống mới ở TP.HCM. Ở đây, anh chàng đến từ đất nước Bắc Âu nhanh chóng phải lòng thành phố này không chỉ bởi thời tiết, sự thân thiện, hiếu khách của người dân mà còn vì những món ăn ngon, phong phú và đa dạng.
“Gần 20 năm sống ở Việt Nam, tôi rất thích ẩm thực Việt. Tôi mê thịt kho tàu, bún riêu, bún đậu mắm tôm, tôi cũng thích bánh mì nhưng không bằng những món kia. Tôi thích bún riêu, bún đậu mắm tôm là vì có mắm tôm trong những món ăn này, hương vị thực sự đặc biệt”, anh nói bằng tiếng Việt khá sỏi.
Tháng 8.2022, anh và người vợ Việt Nam, chị Phan Thị Bích Trâm (tên thường gọi là Miley Bindzus) về chung một nhà bằng một đám cưới ở Việt Nam. Gia đình hai bên hoàn toàn ủng hộ cặp đôi, nhất là nhà chị Miley rất cưng chàng rể quý, vì anh biết nói tiếng Việt và rất dễ thương.
Sau dịch Covid-19, vợ chồng anh Thomas chuyển công tác về lại Đan Mạch. Dù không còn sống tại TP.HCM, tuy nhiên vợ chồng anh chị vẫn thường sắp xếp về Việt Nam khi có dịp. Ẩm thực Việt trong trái tim anh chàng Đan Mạch này vẫn có một vị trí đặc biệt.
Những hạt cà phê hóa thành mái tóc, viên sỏi trở thành cánh hoa, quả tô mộc "biến hình" thành đàn cá… Từ những vật liệu tưởng chừng bỏ đi, chị Hạnh đã tạo nên những tác phẩm sống động, đầy màu sắc.
Niềm đam mê hội họa đến với chị Hạnh từ khi còn nhỏ. Tuổi thơ gắn với làng quê, với đá, sỏi, cây cỏ… đã sớm nuôi dưỡng trong chị khả năng tưởng tượng và sáng tạo từ những vật liệu tự nhiên. Bước ngoặt đến vào năm 2020, khi chị bắt đầu vẽ tranh kết hợp vật liệu có sẵn để vừa chơi vừa dạy con nhỏ nhận biết màu sắc, hình khối. Từ những thử nghiệm ban đầu, chị dần tìm thấy hướng đi riêng cho mình.
Những vật liệu đầu tiên chị sử dụng là sỏi, cát, vỏ ốc, cành cây… nhặt quanh nhà. Ý tưởng sáng tác thường bắt đầu từ chính vật liệu như chị chia sẻ: "Nhìn thấy hình dáng của chúng, mình nghĩ xem có thể biến thành gì rồi mới bắt đầu vẽ".
Về sau, để tác phẩm đa dạng hơn, chị chủ động tìm thêm các loại nguyên liệu như vỏ thông, quả dương liễu, quả tô mộc… Mỗi chất liệu mang đến một gợi ý sáng tạo khác nhau. "Tranh của mình không giới hạn màu sắc. Mình thích sự đa sắc, sống động", chị nói.
Không chỉ dùng cọ, chị còn cần đến búa, đinh, keo dán để cố định vật liệu. Nền tranh cũng linh hoạt, từ giấy, bìa cứng đến thớt gỗ hay tấm ván cũ.
Với tranh từ vật liệu tự nhiên, khâu xử lý ban đầu rất quan trọng. Các nguyên liệu phải được làm sạch, xử lý để dễ kết dính và giữ màu lâu. Chị Hạnh lấy ví dụ, quả thông phải được rửa sạch, chần qua nước sôi rồi để khô trước khi sử dụng. Trong khi đó, vỏ ốc thường được chôn trong cát 2 - 3 tháng để khử mùi và giữ màu tự nhiên, thay vì phơi nắng dễ bị bạc màu.
"Lúc đầu mình dùng nhiều sỏi nên tranh khá nặng, khó vận chuyển. Sau này, mình giảm bớt sỏi, kết hợp vỏ ốc và các vật liệu khác để tranh nhẹ hơn và sinh động hơn", chị nói thêm.
Những tác phẩm của chị không chỉ thu hút người yêu nghệ thuật mà còn khiến nhiều phụ huynh, trẻ em thích thú, muốn thử làm đồ chơi sáng tạo tại nhà.
Chị Phạm Thị Giáng Sinh (45 tuổi, người làm tranh hoa đất sét ở TP.HCM) cho biết chị rất ấn tượng với sự tỉ mỉ và sáng tạo trong cách chị Hạnh sử dụng vật liệu tự nhiên. "Nhìn quả khô mà có thể thấy được hình đàn cá là điều không phải ai cũng làm được. Tranh của Hạnh rất gần gũi, trong sáng và có hồn", chị Sinh nhận xét.
Bắt đầu từ mong muốn tạo điều kiện cho con học hỏi và sáng tạo, chị Hạnh dần xây dựng được phong cách riêng. Những bức tranh được chia sẻ trên mạng xã hội rất thu hút sự quan tâm, yêu thích từ cộng đồng. Không ít người ngỏ ý mua tranh để làm quà tặng hoặc trang trí nhà cửa, giúp chị có thêm thu nhập từ chính đam mê của mình.
Tuy nhiên, với chị, điều quan trọng nhất không nằm ở giá trị vật chất, mà là cách nhìn nhận về nghệ thuật. "Chỉ cần để ý một chút, mọi thứ xung quanh ta đều có thể trở thành một bức tranh", chị nói.
Tôi sinh ra khi thành phố đã sáng trưng, khi những con đường ở TP.HCM về đêm không còn bóng tối, khi quạt, tivi, điều hòa trở thành điều hiển nhiên trong mỗi gia đình. Nhưng ký ức về "một thời thiếu điện" lại không phải của riêng tôi - nó là những câu chuyện được kể lại, từ ông bà, cha mẹ, và từ chính những con người đang ngày ngày giữ cho dòng điện không bao giờ đứt đoạn.
Ông ngoại tôi từng kể, những năm sau 1975, thành phố này chưa rực rỡ như bây giờ. Có những đêm mất điện kéo dài, cả xóm ngồi trước hiên nhà, thắp đèn dầu, trò chuyện với nhau trong cái nóng oi bức. Điện khi ấy không chỉ là tiện nghi - nó còn là hy vọng. Hy vọng về một ngày mai đủ sáng để con cái học hành, để nhà máy vận hành, để thành phố hồi sinh sau những năm tháng khó khăn.
Cha tôi làm trong ngành điện hơn 20 năm. Công việc của ông không phải ở văn phòng mát lạnh, mà là ngoài trời - nơi những cột điện vươn lên giữa nắng gắt và mưa giông. Tôi nhớ có lần bão lớn, điện khu tôi bị cắt để đảm bảo an toàn. Người dân sốt ruột, có người than phiền. Nhưng cha tôi chỉ lặng lẽ khoác áo mưa, cùng đồng nghiệp lao ra đường.
Đêm đó, tôi tỉnh giấc lúc gần 2 giờ sáng. Đèn trong nhà bật sáng trở lại. Mẹ tôi thở phào, còn tôi thì chạy ra cửa sổ nhìn xuống con hẻm nhỏ - nơi mấy chú công nhân điện vẫn còn đang kiểm tra đường dây. Họ ướt sũng, ánh đèn pin chập chờn, nhưng gương mặt ai cũng tập trung, không một lời than vãn.
Lúc ấy, tôi mới hiểu: ánh sáng không tự nhiên mà có.
Thành phố này lớn lên cùng ngành điện. Những khu công nghiệp ở ngoại ô, những tòa cao ốc giữa trung tâm, những con đường mới mở - tất cả đều cần điện để vận hành. Điện không chỉ thắp sáng, mà còn nuôi sống cả một nền kinh tế.
Tôi từng có dịp đến một xã vùng ven, nơi trước đây điện còn chập chờn. Người dân kể, từ khi lưới điện được nâng cấp, cuộc sống thay đổi rõ rệt. Trẻ em có thể học bài vào buổi tối, các hộ gia đình mở rộng sản xuất nhỏ, thậm chí có người bắt đầu kinh doanh online. Điện đã biến những điều tưởng như xa vời thành hiện thực rất gần.
Không chỉ dừng lại ở việc "có điện", ngành điện thành phố còn đang thay đổi cách người dân sử dụng điện. Ứng dụng điện lực trên điện thoại giúp tra cứu hóa đơn, báo sự cố, theo dõi mức tiêu thụ… tất cả chỉ trong vài thao tác. Những thứ mà trước đây phải mất cả buổi xếp hàng, giờ gói gọn trong vài phút.
Cha tôi nói, ngành điện bây giờ không chỉ "kéo dây" nữa, mà còn phải "kéo gần" người dân. Công nghệ, chuyển đổi số - nghe có vẻ lớn lao, nhưng thực chất là để phục vụ tốt hơn, nhanh hơn, minh bạch hơn.
Có một lần, tôi hỏi cha: "Cha có bao giờ thấy mệt không?" Ông cười: "Có chứ. Nhưng mỗi lần thấy đèn sáng lại, là hết mệt".
Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Người ta thường nói về những ngành nghề "hào quang". Nhưng ngành điện thì khác. Họ làm việc trong thầm lặng, ít khi xuất hiện trên báo chí, và chỉ được nhắc đến nhiều nhất… khi có sự cố điện. Nhưng chính họ lại là những người giữ cho cuộc sống của hàng triệu người vận hành bình thường.
50 năm - một con số đủ lớn để nhìn lại. Từ những ngày thiếu thốn, đến một thành phố không ngủ, nơi ánh đèn chưa bao giờ tắt. Đó không chỉ là câu chuyện của hạ tầng, mà là câu chuyện của con người - của sự tận tụy, của trách nhiệm, của một niềm tin âm thầm nhưng bền bỉ.
Tôi không làm trong ngành điện. Tôi chỉ là một người được hưởng ánh sáng mỗi ngày. Nhưng tôi biết, phía sau công tắc nhỏ bé trong nhà mình là cả một hệ thống khổng lồ, và hơn hết, là những con người đang âm thầm giữ cho dòng điện chảy mãi.
Đêm nay, thành phố vẫn sáng.
Và tôi chợt thấy, ánh sáng ấy không chỉ đến từ điện - mà còn đến từ lòng người.
Đó là chia sẻ của anh Lê Du, chủ đại lý vé số cấp 1 Mỹ Hạnh ở xã Bà Điểm, TP.HCM sau khi vừa đổi thưởng 40 tờ vé số trúng giải nhất xổ số miền Nam cho 3 khách, tổng trị giá 1,2 tỉ đồng.
Cụ thể, những tờ vé may mắn có dãy số cuối 47750, trúng xổ số TP.HCM ngày 4 tháng 4. Trong khi đó, giải độc đắc của đài này thuộc về những tờ vé có dãy số 269291.
Theo lời kể anh Lê Du, 3 vị khách trúng 40 tờ vé số giải nhất trên gồm 2 nam, 1 nữ. Trong đó, 2 người trúng 16 tờ, người còn lại trúng 8 tờ. "Với 2 khách trúng 16 tờ, sau khi trừ thuế, mỗi người nhận 448 triệu đồng, khách trúng 8 tờ nhận 224 triệu đồng sau khi trừ thuế", đại lý Mỹ Hạnh chia sẻ.
Chủ đại lý cũng cho biết theo chia sẻ của những vị khách tới đổi thưởng, thời gian gần đây khu vực Bà Điểm thường xuyên có người trúng số lộ diện nên họ cũng mua để cầu may, bất ngờ trúng số.
Đại lý vé số Khắc Duy ở Vĩnh Long (Bến Tre cũ) cho biết vừa đổi thưởng cho khách có 2 tờ trúng độc đắc xổ số miền Nam. Cụ thể, 2 tờ có dãy số 837532 thuộc xổ số Hậu Giang ngày 4 tháng 4 trúng độc đắc trị giá 4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
"Người đàn ông trồng cây kiểng ở xã Chợ Lách mua ủng hộ người bán dạo 2 tờ, không ngờ trúng độc đắc. Người này nhận toàn bộ tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản. Vị khách chỉ là người trồng cây kiểng thuê, không kinh doanh nên gửi toàn bộ tiền trúng số vào ngân hàng để tiết kiệm", đại lý vé số Khắc Duy chia sẻ.