Ngày 25/5/2010, vợ chồng bà Sheng đón hai con gái sinh đôi. Ca sinh của sản phụ 60 tuổi đã thu hút sự chú ý của dư luận Trung Quốc.
Nhiếp ảnh gia Wu Fang của tờ Tân An Vãn báo nói ban đầu tò mò bởi “phép màu y học” nhưng sau đó quyết định theo đuổi hành trình nuôi dạy con của cặp vợ chồng nhiều tuổi. “Từ góc độ nhân văn, điều này đáng được toàn xã hội quan tâm”, ông nói.
Ngày 9/4/2026, tác phẩm “Làm mẹ ở tuổi 60” của Wu Fang đã giành giải Dự án dài hạn tại Giải Ảnh báo chí Thế giới (World Press Photo).
Trong ảnh: Chồng của bà Sheng Hailin (giữa), ông Wu Jingzhou bế hai con gái sinh đôi mới chào đời. Tên gọi thân mật của các bé là Da Shuang và Xiao Shuang; tên đầy đủ là Wu Shangzhi và Wu Shanghui.
Ngày 25/5/2010, vợ chồng bà Sheng đón hai con gái sinh đôi. Ca sinh của sản phụ 60 tuổi đã thu hút sự chú ý của dư luận Trung Quốc.
Nhiếp ảnh gia Wu Fang của tờ Tân An Vãn báo nói ban đầu tò mò bởi “phép màu y học” nhưng sau đó quyết định theo đuổi hành trình nuôi dạy con của cặp vợ chồng nhiều tuổi. “Từ góc độ nhân văn, điều này đáng được toàn xã hội quan tâm”, ông nói.
Ngày 9/4/2026, tác phẩm “Làm mẹ ở tuổi 60” của Wu Fang đã giành giải Dự án dài hạn tại Giải Ảnh báo chí Thế giới (World Press Photo).
Trong ảnh: Chồng của bà Sheng Hailin (giữa), ông Wu Jingzhou bế hai con gái sinh đôi mới chào đời. Tên gọi thân mật của các bé là Da Shuang và Xiao Shuang; tên đầy đủ là Wu Shangzhi và Wu Shanghui.
Kể từ đó, nhiếp ảnh gia Wu kết nối với gia đình Sheng Hailin. Trong suốt 15 năm, trung bình mỗi năm ông chụp khoảng 2.000 bức ảnh về gia đình.
Ngày 30/1/2011, bà Sheng đội chiếc mũ mới mua cho con. Đây là Tết Nguyên đán đầu tiên của các bé.
Kể từ đó, nhiếp ảnh gia Wu kết nối với gia đình Sheng Hailin. Trong suốt 15 năm, trung bình mỗi năm ông chụp khoảng 2.000 bức ảnh về gia đình.
Ngày 30/1/2011, bà Sheng đội chiếc mũ mới mua cho con. Đây là Tết Nguyên đán đầu tiên của các bé.
Trong quá trình ghi lại cuộc sống của gia đình bà Sheng, ông Wu được coi như người bạn. Mỗi lần gặp nhau hai tiếng, ông thường phải dành một tiếng để nghe bà kể về những câu chuyện trong cuộc sống hàng ngày, áp lực kinh tế và tình trạng sức khỏe.
Đây là khoảnh khắc cô bé Huihui khóc đòi được mẹ ôm khi Sheng Hailin trở về nhà sau chuyến công tác xa, ngày 5/3/2012.
Trong quá trình ghi lại cuộc sống của gia đình bà Sheng, ông Wu được coi như người bạn. Mỗi lần gặp nhau hai tiếng, ông thường phải dành một tiếng để nghe bà kể về những câu chuyện trong cuộc sống hàng ngày, áp lực kinh tế và tình trạng sức khỏe.
Đây là khoảnh khắc cô bé Huihui khóc đòi được mẹ ôm khi Sheng Hailin trở về nhà sau chuyến công tác xa, ngày 5/3/2012.
Gia đình thuê hai bảo mẫu chăm con ngày còn nhỏ. Khi các con đến tuổi đi học, bà Sheng cho chúng học trung tâm hoặc thuê gia sư về nhà vì không đủ sức để dạy.
Gia đình thuê hai bảo mẫu chăm con ngày còn nhỏ. Khi các con đến tuổi đi học, bà Sheng cho chúng học trung tâm hoặc thuê gia sư về nhà vì không đủ sức để dạy.
Bà Sheng Hailin chải tóc cho các con, chuẩn bị đưa đến trường, ngày 21/5/2018.
Bà Sheng Hailin chải tóc cho các con, chuẩn bị đưa đến trường, ngày 21/5/2018.
Ngày 23/5/2021, Zhihui và Huihui đã tham gia khóa học khiêu vũ trung tâm. Các em cũng được học piano từ nhỏ. Bà Sheng nói nuôi dạy hai đứa con là gánh nặng kép.
Ngày 23/5/2021, Zhihui và Huihui đã tham gia khóa học khiêu vũ trung tâm. Các em cũng được học piano từ nhỏ. Bà Sheng nói nuôi dạy hai đứa con là gánh nặng kép.
Để nuôi các con, bà Sheng Hailin phải quay lại làm việc, đi giảng bài khắp nơi. Ở tuổi 70, bà làm thêm nghề livestream trên mạng xã hội, trở thành một streamer có hàng triệu người theo dõi.
Trong hình, bà tổ chức một sự kiện bán hàng trực tuyến cho một công ty livestream, ngày 23/6/2023.
Để nuôi các con, bà Sheng Hailin phải quay lại làm việc, đi giảng bài khắp nơi. Ở tuổi 70, bà làm thêm nghề livestream trên mạng xã hội, trở thành một streamer có hàng triệu người theo dõi.
Trong hình, bà tổ chức một sự kiện bán hàng trực tuyến cho một công ty livestream, ngày 23/6/2023.
Ống kính của nhiếp ảnh gia Wu không chỉ ghi lại quỹ đạo trưởng thành của hai đứa trẻ, còn là diện mạo của một người mẹ cao tuổi chạy đua với thời gian, là nỗi lo khi mình đã gần đất xa trời mà các con còn quá nhỏ.
Trong hình, chồng bà Sheng bị đột quỵ, không đi lại được, vào tháng 4/2020. Bà vừa chăm chồng vừa chăm hai con.
Ống kính của nhiếp ảnh gia Wu không chỉ ghi lại quỹ đạo trưởng thành của hai đứa trẻ, còn là diện mạo của một người mẹ cao tuổi chạy đua với thời gian, là nỗi lo khi mình đã gần đất xa trời mà các con còn quá nhỏ.
Trong hình, chồng bà Sheng bị đột quỵ, không đi lại được, vào tháng 4/2020. Bà vừa chăm chồng vừa chăm hai con.
Ngày 7/12/2022, Sheng Hailin đứng trong nhà tang lễ Hợp Phê, Hợp Phì tiễn biệt chồng. Ở tuổi 72, bà một mình gánh vác trọng trách chăm sóc hai con gái tuổi dậy thì.
Ngày 7/12/2022, Sheng Hailin đứng trong nhà tang lễ Hợp Phê, Hợp Phì tiễn biệt chồng. Ở tuổi 72, bà một mình gánh vác trọng trách chăm sóc hai con gái tuổi dậy thì.
Bà Sheng an táng chồng tại nghĩa trang Dashushan ở Hợp Phê. Mộ của ông nằm cạnh mộ con gái lớn của họ.
Nhiếp ảnh gia Wu cho biết mặc dù những bức ảnh gốc có màu, ông đã chọn thể hiện bằng ảnh đen trắng khi nộp cho Giải Ảnh báo chí Thế giới. “Màu sắc dễ làm phân tán sự chú ý, đen trắng có thể khiến người xem tập trung hơn vào bản thân nhân vật, bỏ qua những màu sắc lộn xộn của gia cảnh, nhìn thấy những cảm xúc thuần khiết nhất”, ông giải thích.
Bà Sheng an táng chồng tại nghĩa trang Dashushan ở Hợp Phê. Mộ của ông nằm cạnh mộ con gái lớn của họ.
Nhiếp ảnh gia Wu cho biết mặc dù những bức ảnh gốc có màu, ông đã chọn thể hiện bằng ảnh đen trắng khi nộp cho Giải Ảnh báo chí Thế giới. “Màu sắc dễ làm phân tán sự chú ý, đen trắng có thể khiến người xem tập trung hơn vào bản thân nhân vật, bỏ qua những màu sắc lộn xộn của gia cảnh, nhìn thấy những cảm xúc thuần khiết nhất”, ông giải thích.
Trong hình, trước kỳ thi tuyển sinh trung học năm 2025, bà Sheng thuê gia sư đến nhà giúp con học tập.
Trong hình, trước kỳ thi tuyển sinh trung học năm 2025, bà Sheng thuê gia sư đến nhà giúp con học tập.
Suốt 15 năm đồng hành với gia đình, nhiếp ảnh gia Wu Fang cho biết điều khiến ông cảm động nhất trong quá trình chụp ảnh là ánh sáng trong đôi mắt của Sheng Hailin khi nhắc đến các con gái. Hai con gái Sheng đã học lớp 10, còn người mẹ cũng bước sang tuổi 75.
“Bà ấy nói muốn sống đến 100 tuổi để nhìn các con khôn lớn”, ông chia sẻ.
Suốt 15 năm đồng hành với gia đình, nhiếp ảnh gia Wu Fang cho biết điều khiến ông cảm động nhất trong quá trình chụp ảnh là ánh sáng trong đôi mắt của Sheng Hailin khi nhắc đến các con gái. Hai con gái Sheng đã học lớp 10, còn người mẹ cũng bước sang tuổi 75.
“Bà ấy nói muốn sống đến 100 tuổi để nhìn các con khôn lớn”, ông chia sẻ.
Thực hiện quy định của Chính phủ quy định về phân cấp, phân quyền trong lĩnh vực thi đua, khen thưởng; quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Thi đua, khen thưởng, Bộ Quốc phòng đăng công khai danh sách 31 tập thể và 1 cá nhân được cấp ủy, chỉ huy cơ quan, đơn vị đầu mối trực thuộc Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng đề nghị tặng thưởng Huân chương Quân công, Huân chương Bảo vệ Tổ quốc, Huân chương Lao động để lấy ý kiến nhân dân và cán bộ, chiến sĩ.
Cụ thể, 2 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba gồm Cục Chính trị, Quân khu 2 và Cục Công trình quốc phòng, Binh chủng Công binh.
9 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhất gồm Cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Bộ Tham mưu, Quân khu 2; Cục Chính trị, Quân khu 9; Sư đoàn 330, Quân khu 9; Trường cao đẳng Kỹ thuật quân sự 1, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Phân hiệu phía Nam, Học viện Quân y; Phòng Tài chính, Bộ Tham mưu, Quân khu 4; Khoa Lý luận - Mác Lênin, Học viện Quân y; Công ty cổ phần X20, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật.
Đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhì đối với 4 tập thể gồm Lữ đoàn 601, Quân khu 1; Kho K890, Cục Quân khí, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Phòng Sau đại học, Học viện Chính trị.
Ngoài ra, 16 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng ba gồm: Cục Hậu cần, Tổng cục Chính trị; Trung đoàn 261, Sư đoàn 367, Quân chủng Phòng không - Không quân; Trung tâm Phát thanh - Truyền hình Quân đội, Tổng cục Chính trị; Đoàn 871, Tổng cục Chính trị; Trường cao đẳng Hậu cần 1, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Kho K896, Cục Quân khí, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; Kho 190, Cục Xăng dầu, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật; M951, Ban Cơ yếu Chính phủ;
Viện Tên lửa, Viện Khoa học và công nghệ quân sự, Bộ Tổng tham mưu; Viện Kiểm sát quân sự Thủ đô Hà Nội; Bộ môn - Trung tâm Hồi sức cấp cứu, chống độc, Bệnh viện Quân y 103, Học viện Quân y; Hệ bồi dưỡng lý luận chính trị trung cao cấp, Học viện Chính trị; Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Bộ Tổng tham mưu; Phòng Tài chính, Tổng cục Chính trị; Ban Tác huấn, Phòng Tham mưu, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk, Quân khu 5; Ban Tuyên huấn, Phòng Chính trị, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk, Quân khu 5.
Bộ Quốc phòng cũng lấy ý kiến về việc đề nghị tặng thưởng Huân chương Lao động hạng nhì với đại tá Nguyễn Văn Bắc, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Tổng công ty Thái Sơn.
"Nonnamaxxing" là từ khóa đang thịnh hành trong cộng đồng người trẻ Mỹ. Thuật ngữ này kết hợp giữa từ "nonna" (bà ngoại trong tiếng Italy) và hậu tố "maxxing" (tối đa hóa), mang ý nghĩa áp dụng nếp sinh hoạt của người lớn tuổi. Xu hướng xuất hiện như phản ứng trước áp lực của văn hóa hối hả, con người luôn bận rộn và phụ thuộc vào công nghệ.
Phong cách sống này lan rộng từ cuối tháng 2/2026, bắt nguồn từ một tài khoản Instagram đăng bộ ảnh sống chậm của mình. Nội dung xoay quanh việc nấu ăn theo công thức truyền thống với nguyên liệu tươi, dành thời gian cho gia đình và hạn chế sử dụng mạng xã hội. Bài đăng thu hút hơn 60.000 lượt thích.
Theo tạp chí SELF, xu hướng này bắt nguồn từ Italy, quốc gia có tuổi thọ hàng đầu thế giới. Nhiều người lấy cảm hứng từ lối sống tại vùng Sardinia - một "vùng xanh" có tỷ lệ người sống trên 100 tuổi cao.
Bà Licia Fertz, 96 tuổi, sống tại Viterbo, Italy là một ví dụ. Bà duy trì nếp sinh hoạt đều đặn, thức dậy sớm, trang điểm và mặc trang phục màu sắc dù không ra khỏi nhà. Bà cho biết việc chăm sóc bản thân là cách thể hiện sự tôn trọng chính mình và sự nhàm chán là yếu tố khiến con người già đi.
Nghiên cứu của Đại học California Riverside (Mỹ) cho thấy thái độ tích cực với tuổi già giúp làm chậm quá trình lão hóa.
Về vận động, người Italy thường đi bộ do đặc thù sinh hoạt. Giáo sư Daniel Lieberman, chuyên gia sinh học tiến hóa con người tại Đại học Harvard, cho biết đi bộ là hình thức vận động cơ bản của con người. Nghiên cứu năm 2025 trên tạp chí American Journal of Preventive Medicine cũng chỉ ra 15 phút đi bộ nhanh mỗi ngày giúp giảm nguy cơ tử vong sớm.
Kết nối xã hội là yếu tố quan trọng thứ hai. Người cao tuổi Italy thường duy trì quan hệ với hàng xóm, tham gia chăm sóc cháu và các hoạt động cộng đồng. Các thống kê cho thấy những người tham gia tình nguyện hơn 100 giờ mỗi năm có tinh thần tích cực hơn và nguy cơ tử vong thấp hơn.
Ông Jonathan Alpert, nhà trị liệu tâm lý tại Mỹ, cho rằng trào lưu "nonnamaxxing" nổi lên vì nhiều người trẻ đang kiệt sức trước áp lực công việc. "Người Italy đã sống chậm rãi suốt nhiều thế kỷ nay, còn chúng ta thì chỉ mới ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại để nhận ra điều đó", chuyên gia nói.
Tôi sinh ra, lớn lên rồi là một cô giáo lành lặn. Thế nhưng, vào đầu năm thứ hai giảng dạy ở Trường THPT Tân Thành (xã Tân Thành A, khu vực huyện Tân Hồng cũ, tỉnh Đồng Tháp) tai nạn giao thông ập đến ngay trên đường tôi đi vận động học sinh ra lớp.
Những ngày đầu tỉnh dậy, tôi hụt hẫng tột cùng khi biết mình mất đi một bên chân. Từ một người đang trong tuổi thanh xuân, mang nhiều hoài bão và đang đầy nhiệt huyết với nghề, tôi bỗng chốc trở thành người khuyết tật.
Tôi còn phải đối mặt với sự phân biệt đối xử. Những lời miệt thị như "con nhỏ cụt giò" hay những sự so sánh thiếu tôn trọng "tao thà lấy Thị Nở chứ không lấy người mất chân như cô Tâm"… thực sự rất đau lòng. Tôi chỉ biết khóc, rồi lại tự nhủ phải mạnh mẽ để đi tiếp.
Tôi sốc, buồn cho số phận, nhưng rồi tôi chọn cách đối mặt để vượt lên chính mình, bắt đầu hành trình "đứng dậy" theo đúng nghĩa đen.
Để có thể đi lại, tôi tập làm quen với các dụng cụ hỗ trợ như nạng, chân giả... Lần đầu tiếp xúc với chiếc chân giả, mọi thứ không hề như tôi tưởng tượng. Để mang được chân, tôi phải quấn nhiều lớp băng thun, lồng phần mỏm cụt vào ổ mỏm cụt (socket) và dùng một sợi dây đai choàng qua người để giữ chân giả bám vào cơ thể.
Mang chân lâu ngày thường bị hầm nóng, bọng nước, vỡ ra đau rát. Mỗi bước đi khi ấy là mỗi lần tôi phải cắn răng, nén nước mắt. Nhưng tôi vẫn cố gắng để đứng lớp, để có thu nhập lo cho mẹ già đau yếu và cuộc sống của hai mẹ con.
Khó khăn chưa dừng lại ở đó. Những khi dây đeo đứt, bàn chân hư, vỏ bọc hỏng hay khớp gối có vấn đề, tôi lại phải khăn gói từ Cao Lãnh lên TP.HCM để chỉnh sửa. Có lần đi đường xa, trời nắng hầm làm chân tuột ra rơi xuống đường - một tình huống dở khóc dở cười, buồn tủi và đau đớn.
Mỗi lần sửa chữa hay thay thế bộ phận là một lần tôi lo lắng về kinh phí. Với đồng lương ít ỏi của nghề giáo, vừa lo cho mẹ già, tôi phải tằn tiện, chắt chiu từng đồng, có những khi không dám ăn, dám mặc.
Sau này, may mắn được nhà hảo tâm hỗ trợ loại chân giả sử dụng kỹ thuật hút chân không với silicon, việc lắp chân trở nên dễ dàng hơn. Từ khi có được chiếc chân giả tốt hơn, cuộc sống của tôi như bước sang một trang mới.
Tôi không chỉ có thể tự tin đứng trên bục giảng mà chân còn giúp tôi đi lại vững vàng hơn, giúp tôi có thể đi đến tận nhà những hoàn cảnh khó khăn, hay tham gia nhiều chuyến thiện nguyện nơi xa.
Tôi thử sức với những điều mà trước đây chưa dám nghĩ tới như tham gia chạy marathon 4 lần, chơi nhiều môn thể thao... Đặc biệt, tôi tham gia các hoạt động xã hội tích cực hơn và sáng lập học bổng dành cho học sinh khó khăn. Có đôi chân tốt, tôi có thể mang niềm tin và nghị lực lan tỏa đến nhiều người hơn nữa.
Nhưng chi phí cho chân giả tốt khá cao. Tôi thường trăn trở về nỗi khổ của những người khuyết tật như mình, thấy thật buồn cho ai không đủ tài chính, cũng không được tặng chân, thì cuộc sống chống nạng sẽ buồn và bất tiện đến mức nào.
Từ trải nghiệm của mình, tôi hiểu rằng dụng cụ hỗ trợ chính là "chìa khóa" đầu tiên để người khuyết tật tự tin hòa nhập. Với một người có công việc ổn định như tôi còn khá lo lắng về chi phí cho các thiết bị này thì thiết nghĩ các bạn đồng cảnh như tôi thậm chí những bạn có thu nhập thấp, chưa có việc làm thì thực sự đây là nỗi trăn trở rất lớn.
Dù Đảng và Nhà nước đã có nhiều chính sách quan tâm, nhưng thực tế đa số người khuyết tật vẫn có cuộc sống khó khăn, kinh tế bấp bênh, nhiều người chưa có việc làm ổn định. Do đó, tôi xin có những đề xuất:
• Chính sách hỗ trợ dụng cụ trợ giúp và bảo trì định kỳ: Mong Nhà nước và các tổ chức xã hội quan tâm tạo quỹ hoặc đưa vào danh mục bảo hiểm y tế để chi trả một phần hoặc toàn bộ chi phí làm chân tay giả, xe lăn...
Đặc biệt ưu tiên cho người trong độ tuổi lao động và học tập. Một dụng cụ đạt chuẩn, chất lượng sẽ giúp người dùng đi lại tự nhiên, giảm thiểu đau đớn và ngăn ngừa các thương tật thứ phát về xương khớp. Những khen thưởng dành cho người khuyết tật tiêu biểu có thể kèm theo các gói hỗ trợ thiết thực này như một sự ghi nhận ý nghĩa.
• Xây dựng các trung tâm tư vấn và lắp đặt chuyên sâu: Để mỗi người khuyết tật đều được tiếp cận thiết bị phù hợp nhất với tình trạng thể chất và vận động của mình.
• Thay đổi tư duy về dụng cụ hỗ trợ: Mong mọi người nhìn nhận các thiết bị này không phải là "quà từ thiện", mà là công cụ đầu tư để người khuyết tật có thể tự lập, giảm bớt gánh nặng cho gia đình và tạo ra giá trị cho xã hội.
Chỉ khi có phương tiện tốt để bước đi, chúng tôi có thể tự tin hòa nhập, cống hiến cho cộng đồng và xã hội chúng ta sẽ thực sự đúng theo tinh thần không để ai bị bỏ lại phía sau.