Ngày 14-4, thông tin với Tuổi Trẻ Online, ông Trần Bá Toàn – Chủ tịch UBND phường Hải Ninh (Hà Tĩnh), cho biết liên quan đến diện tích rừng ngập mặn tại địa phương bị chết khô, bước đầu ngành chuyên môn đã tiến hành kiểm tra, đánh giá nguyên nhân vụ việc.
Thời gian gần đây tại phường Hải Ninh xuất hiện tình trạng rừng ngập mặn bị chết khô trên diện rộng, làm ảnh hưởng đến hệ sinh thái ven biển, khiến người dân địa phương lo lắng.
Khu vực này được xác định thuộc lô 1, khoảnh 4, tiểu khu 349A, quy hoạch rừng phòng hộ do UBND phường Hải Ninh quản lý.
Qua rà soát, diện tích rừng bị ảnh hưởng khoảng 5ha, trong đó có khoảng 3ha cây chết hoàn toàn (cành, lá khô, rễ thối, không còn khả năng phục hồi, chủ yếu nằm trên các lạch nước) và khoảng 2ha cây có dấu hiệu suy yếu như vàng lá, héo rũ, khô dần từ ngọn xuống.
Đáng chú ý, một số khu vực rừng có số lượng lớn cây chết tập trung dọc theo các lạch nước, tạo nên những khoảng trống trong vùng rừng phòng hộ.
Trước thực trạng trên, Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Hà Tĩnh và chính quyền địa phương tổ chức kiểm tra thực địa, lấy mẫu phân tích, làm rõ nguyên nhân.
Theo kết quả kiểm tra, khu vực rừng ngập mặn ở Hải Ninh có 3 loài cây gồm: mắm biển, bần chua và trang. Tuy nhiên, cơ quan chuyên môn chỉ ghi nhận loài mắm biển (tên khoa học Avicennia marina) bị chết, trong khi các loài còn lại vẫn sinh trưởng, phát triển bình thường trong cùng điều kiện môi trường.
Hiện tượng cây chết được xác định bắt đầu từ tháng 11-2025, ngay sau đợt mưa lớn kéo dài do ảnh hưởng của bão Bualoi, với thời gian mưa liên tục khoảng 26-30 ngày, gây ngập lụt trên diện rộng. Cùng với đó, sự thay đổi bất thường của thủy triều đã làm biến đổi môi trường sống, ảnh hưởng đến quá trình sinh trưởng, phát triển của cây mắm biển.
Kết quả kiểm tra hiện trường cho thấy không phát hiện dấu hiệu của các loài sinh vật gây hại như sâu đục thân, giáp xác hay hà bám.
Các mẫu cây được kiểm tra không có tổn thương do sinh vật gây hại, phần gỗ bên trong vẫn sáng, không xuất hiện màu sắc bất thường. Đồng thời, khu vực xung quanh không ghi nhận nguồn thải lớn có khả năng gây ô nhiễm môi trường nước.
Kết quả quan trắc môi trường nước tại khu vực có cây chết cho thấy các chỉ số cơ bản nằm trong ngưỡng cho phép. Đối chiếu với quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về chất lượng nước mặt, thông số pH được đánh giá ở mức chất lượng tốt. So sánh với điều kiện sinh trưởng của cây mắm biển, các yếu tố về nhiệt độ, độ mặn cơ bản vẫn phù hợp.
Từ các kết quả kiểm tra và phân tích, cơ quan chuyên môn bước đầu nhận định nguyên nhân cây mắm biển bị chết không phải do sinh vật gây hại hay do ô nhiễm môi trường nước.
Để tiếp tục làm rõ diện tích rừng bị chết, Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Hà Tĩnh đề nghị UBND phường Hải Ninh chỉ đạo phòng chuyên môn phối hợp bố trí lực lượng thực hiện công tác quản lý, bảo vệ hiện trường, giữ nguyên hiện trạng vùng rừng ngập mặn (mắm biển) bị chết, đồng thời tiếp tục nắm bắt diễn biến tình trạng mắm biển bị chết, báo cáo cơ quan chuyên môn kịp thời.
UBND phường Hải Ninh tập hợp toàn bộ hồ sơ, tài liệu trước đây liên quan đến diện tích rừng trồng ngập mặn bị chết nêu trên; lập biên bản xác minh hiện trường rừng ngập mặn bị chết kèm theo hình ảnh chụp lại những diện tích rừng bị chết để làm cơ sở đề xuất việc thanh lý rừng sau này.
Liên hệ, mời các nhà khoa học, chuyên gia nghiên cứu về rừng ngập mặn tiến hành khảo sát, kiểm tra, đánh giá xác định rõ nguyên nhân cây mắm biển bị chết tại khu vực nêu trên để có các biện pháp xử lý theo quy định.
Tổng liên đoàn Lao động (LĐLĐ) Việt Nam vừa công bố kết quả khảo sát nhanh lấy ý kiến rộng rãi đoàn viên, công chức, viên chức và người lao động về phương án bố trí ngày nghỉ bù để nghỉ lễ dịp Giỗ tổ Hùng Vương.
Đáng chú ý, trong khảo sát lần này, bên cạnh kết quả khoảng 62% người được hỏi ủng hộ phương án hoán đổi ngày nghỉ bù, câu chuyện hoán đổi ngày nghỉ cũng được đặt ra với các dịp lễ trong thời gian tới.
Theo Tổng LĐLĐ Việt Nam, theo Nghị quyết số 80-NQ/T.Ư của Bộ Chính trị, ngày 24.11.2026 sẽ là "Ngày Văn hóa Việt Nam" và được nghỉ hưởng nguyên lương. Do ngày này rơi vào thứ ba, nhiều người lao động đề xuất hoán đổi ngày làm việc thứ hai (23.11) sang làm bù vào thứ bảy tuần sau để tạo kỳ nghỉ liên tục 4 ngày (từ 21.11 - 24.11)
Tuy nhiên, đề xuất này cũng nhận được những ý kiến thận trọng. TS Bùi Sỹ Lợi, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Xã hội của Quốc hội, bày tỏ quan điểm: "Việc tăng thêm ngày nghỉ lễ là cần thiết, song nếu hoán đổi ngày để người lao động đi làm vào ngày lễ, rồi lại nghỉ vào ngày đi làm có thể làm giảm ý nghĩa của ngày nghỉ theo quy định của pháp luật".
Tương tự với "Ngày Văn hóa Việt Nam", dự kiến trình Quốc hội xem xét thông qua tại kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI và có hiệu lực trong năm 2026. Ông Lợi cho rằng đối với một đất nước đang phát triển, việc nghỉ quá nhiều cũng tạo ra nhiều gián đoạn sản xuất và tạo áp lực cho doanh nghiệp. Việc hoán đổi chỉ nên thực hiện ở mức độ vừa phải.
Hiện đề xuất đưa ngày 24.11 trở thành ngày nghỉ lễ chính thức đang được hoàn thiện để trình Quốc hội xem xét. Chính sách này nhằm tạo điều kiện để nhân dân nâng cao khả năng hưởng thụ văn hóa, khuyến khích đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo, góp phần lan tỏa lối sống văn hóa, văn minh trong toàn xã hội.
Trước đó, khi lấy ý kiến các bộ ngành về phương án nghỉ lễ dịp Quốc khánh 2.9, do 2 ngày nghỉ rơi vào thứ ba và thứ tư đầu tuần nên Bộ Nội vụ đề xuất hoán đổi từ ngày làm việc thứ hai (ngày 31.8) sang ngày nghỉ hằng tuần thứ bảy (ngày 22.8).
Từ thực tế lịch nghỉ của năm 2026, trong thời gian tới, ông Ngọ Duy Hiểu, Phó chủ tịch Tổng LĐLĐ Việt Nam, cho biết Tổng LĐLĐ Việt Nam đề xuất với cơ quan có thẩm quyền cần nghiên cứu hoàn thiện quy định pháp luật theo hướng vẫn giữ nguyên tắc chung: "nghỉ bù ngày nghỉ hằng tuần vào ngày làm việc kế tiếp", nhưng đồng thời bổ sung cơ chế linh hoạt trong những trường hợp đặc biệt, khi các kỳ nghỉ lễ gần nhau như năm 2026.
Theo đó, có thể giao quyền cho Thủ tướng Chính phủ, trên cơ sở đề xuất của các bộ, ngành và ý kiến của tổ chức đại diện người lao động, xem xét, quyết định việc hoán đổi ngày nghỉ trước hoặc sau cho phù hợp, bảo đảm hài hòa lợi ích của người lao động, doanh nghiệp và lợi ích chung của xã hội.
Nếu được thông qua số ngày nghỉ lễ chính thức trong năm sẽ tăng lên 12 ngày. Như vậy, trong năm 2026 sẽ có các kỳ nghỉ dài: tết Nguyên đán 9 ngày, giỗ tổ Hùng Vương 3 ngày, 30.4 -1.5 nghỉ 4, Quốc khánh nghỉ 5 ngày.
Theo Phó giám đốc Sở Xây dựng TP.HCM Lê Ngọc Linh, sau khi sáp nhập 3 địa phương, toàn TP.HCM hiện có 159 điểm ngập nước, trong đó 57 điểm ngập nặng, thời gian ngập kéo dài trên 1 giờ 30 phút, gây ách tắc giao thông, ảnh hưởng đời sống người dân và vệ sinh môi trường.
Trong số này, khu vực TP.HCM cũ có 34 điểm ngập nặng, Bình Dương cũ có 9 điểm và Bà Rịa - Vũng Tàu cũ có 14 điểm, còn lại 112 điểm là ngập mức độ vừa và nhẹ.
Giai đoạn 2026 - 2030, thành phố đặt mục tiêu giải quyết dứt điểm toàn bộ 159 điểm ngập. Trong giai đoạn 2026 - 2027, Sở Xây dựng đề xuất xử lý 7 khu vực ngập cấp bách.
Riêng khu vực TP.HCM có 5 điểm gồm chợ Thủ Đức, đường Quốc Hương, Nguyễn Văn Quá, khu vực trung tâm thành phố và khu vực Nhà Bè - Trần Xuân Soạn.
Trước đó, TP.HCM đã triển khai dự án chống biến đổi khí hậu giai đoạn 1 với phạm vi bao phủ hơn 500km khu vực nội thành, dự kiến cơ bản hoàn thành khối lượng trong năm nay.
Tuy nhiên, hệ thống này chưa khép kín vành đai bảo vệ trước triều cường.
Về nguyên nhân ngập, ông Linh cho biết do tác động của biến đổi khí hậu làm thay đổi tần suất mưa, triều cường dâng cao, tình trạng lún đất trung bình khoảng 2cm mỗi năm, có nơi lún từ 5 - 7cm.
Bên cạnh đó, quy hoạch chưa được cập nhật kịp thời, việc chống ngập còn mang tính cục bộ theo địa bàn, dẫn đến tình trạng "ngập đâu chữa đó, nâng chỗ này thì ngập chỗ kia".
Ngoài ra, tình trạng lấn chiếm kênh rạch, xả rác gây tắc nghẽn dòng chảy vẫn còn diễn ra, trong đó khu vực quận 8 cũ chiếm số lượng lớn.
Để chống ngập, thành phố xác định cần kết hợp các giải pháp thủy lợi và thoát nước đô thị, như xây dựng hồ điều tiết, điều tiết xả lũ thượng nguồn và hệ thống thoát nước có kiểm soát triều.
Về lộ trình, năm 2026 dự kiến hoàn thành 20 dự án, xử lý 45/159 điểm ngập, trong đó có 16 điểm ngập nặng.
Năm 2027 hoàn thành 54 dự án, giải quyết 56 điểm ngập, gồm 24 điểm ngập nặng. Kết thúc giai đoạn này, thành phố xử lý được 40/57 điểm ngập nặng, cơ bản khắc phục tình trạng ngập tại khu vực trung tâm.
Đến năm 2028, dự kiến hoàn thành 18 dự án, xử lý thêm 12 điểm ngập, trong đó có 2 điểm ngập nặng. Năm 2029 tiếp tục giải quyết 7 điểm, gồm 3 điểm ngập nặng. Năm 2030 hoàn thành 58 dự án còn lại, xử lý dứt điểm 39 điểm ngập cuối cùng.
"Về mặt quan điểm, sau khi giải quyết hoàn thành sẽ không bị ngập lại", ông Linh khẳng định.
Thời buổi gì mà chỉ cần có chút mâu thuẫn, va chạm nho nhỏ là sẵn sàng sử dụng bạo lực ngôn từ, chửi cha mắng mẹ, xưng bố xưng ông, rút hung khí đánh người không gớm tay, thậm chí là truy sát kiểu đuổi cùng giết tận.
Những vụ việc bạo lực đời thường liên tục xảy ra gần đây đã đủ để chúng ta lo lắng về một thứ "hội chứng rối loạn" của xã hội chưa?. Hay chỉ nên đặt những chuyện như thế ở tầm mức "quan ngại"?
Đừng tránh né nữa! Bạo lực đời thường phổ biến như thế chắc chắn là bằng chứng không thể bỏ qua của sự bất lực về văn hóa ứng xử và ngôn ngữ. Khi một cá nhân dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, đó thường là dấu hiệu cho thấy họ thiếu kỹ năng kiểm soát cảm xúc và khả năng thương thuyết.
Khi xã hội coi bạo lực là phương thức hiệu quả để bắt người khác tuân phục, đó chính là sự thụt lùi về văn minh. Nhất là soi vào nếp truyền thống ứng xử "dĩ hòa vi quý" của người Việt thì sự phổ biến bạo lực đời thường phản ánh một sự tha hóa rõ ràng của chuẩn mực hành xử truyền thống.
Nhưng tại sao chuẩn mực hành xử truyền thống bền vững cả ngàn đời mà giờ lại dễ dàng bị giẫm qua như thế?. Phải chăng có điều gì đó hằng ngày, từng chút một, tưởng vô hại nhưng rất nguy hiểm, đã làm xói mòn những chuẩn mực này?
Sự xói mòn chuẩn mực hành xử có thể xảy ra bởi những kiểu ngôn từ thô bạo mà người Việt đang ngày càng dễ dãi sử dụng và chấp nhận. Chính sự tha hóa của ngôn từ là một trong những tiền đề cho sự băng hoại của hành vi. Chúng ta có bao giờ thật sự cân nhắc điều này chưa, dù ngay trong những câu nói đùa giỡn hay trong những ngữ cảnh cho phép sự suồng sã?
Khi những lời chửi thề, những từ ngữ mang tính nhục mạ hoặc hạ thấp người khác xuất hiện tràn lan trên mạng xã hội và trong giao tiếp đời thường, chúng ta dần hình thành kiểu trạng thái trơ lì cảm xúc.
Ban đầu thì còn cảm thấy sốc và khó chịu. Rồi dần dần chấp nhận nó như một phần của cá tính hoặc ngôn ngữ mạng. Cuối cùng thì ta sử dụng nó như một phản xạ tự nhiên. Khi ngôn từ trở nên thô bạo, ranh giới giữa tranh luận và mạt sát bị xóa nhòa.
Một khi đã chấp nhận nhục mạ nhau bằng lời nói, việc chuyển sang dùng nắm đấm chỉ còn là một bước tiến rất ngắn về mặt tâm lý. Đó là kiểu hiệu ứng "con ếch bị luộc chín" (boiling frog syndrome) trong ngôn ngữ. Chúng ta đã không "canh giữ" nhau trong ngôn từ hằng ngày trên mạng, trong đời thường, để rồi thứ chúng ta nhận lại là sự tha hóa tồi tệ của hành xử bạo lực.
Rồi khi ngôi nhà có một ô cửa kính bị vỡ mà không được sửa, người ta sẽ sớm đập phá những ô cửa còn lại. Ngôn ngữ cũng vậy. Sự dễ dãi chấp nhận ngôn từ thô bạo chính là "ô cửa sổ vỡ" đầu tiên. Khi cái sai nhỏ được chấp nhận, cái sai lớn hơn (bạo lực thể xác) sẽ có mảnh đất màu mỡ để tồn tại.
Nguy hiểm nhất là khi bạo lực ngôn từ được khoác chiếc áo "thẳng thắn", "thật thà" hay "sống thật". Vì nhầm lẫn giữa sự thô lỗ và chân thành, nhiều người không còn động lực để tu dưỡng sự điềm tĩnh.
Điều chúng ta cần không chỉ là pháp luật nghiêm minh, mà còn cần một cuộc phục hưng về năng lực ngôn ngữ và sự thấu cảm, bắt đầu từ việc từ chối những ngôn từ độc hại hằng ngày.