Mục Lục
ToggleTheo kết quả xổ số miền Nam ngày 8 tháng 4 chiều nay, đại lý vé số Hải Diệu I ở Đồng Nai (Bình Phước cũ) thông báo bán trúng cho nhiều khách trúng đài Đồng Nai.
Cụ thể, đại lý bán trúng 16 tờ vé giải khuyến khích xổ số Đồng Nai ngày 8 tháng 4 cho khách. Theo đó những vé có dãy số may mắn 479704. Bên cạnh đó, đại lý cũng bán trúng nguyên cây vé số giải tám đài này khi các vé có dãy số cuối là 13.
Tương tự, đại lý vé số Thành Tâm ở TP.HCM (Bình Dương cũ) cũng thông báo bán trúng cọc vé giải tám đài Đồng Nai cho một khách khi vé sở hữu dãy số 593713. Như vậy, số 13 hôm nay đã mang lại cho nhiều khách đài Đồng Nai.
Xổ số ngày 8 tháng 4 mở thưởng 3 đài gồm đài Đồng Nai với dãy số trúng độc đắc là 479004, đài Cần Thơ với dãy số trúng độc đắc là 203649 và đài Sóc Trăng với dãy số trúng độc đắc là 578495.
Kết quả xổ số ngày 8 tháng 4 cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Đại lý vé số Thần Tài ở Tây Ninh (Long An cũ) cho biết bán trúng và đổi thưởng cho khách cọc vé 16 tờ trúng độc đắc. Cụ thể, 16 tờ có dãy số 583980 thuộc đài Bến Tre mở thưởng xổ số miền Nam ngày 7 tháng 4 trúng độc đắc trị giá 32 tỉ đồng (chưa trừ thuế). “16 tờ vé số may mắn trúng độc đắc được đại lý bán cho 1 người”, đại lý vé số Thần Tài cho hay.
Chồng bị ung thư máu, vợ 7 năm 'nửa bước không rời'

Anh Nguyễn Trọng Hùng (40 tuổi, Nghệ An) phát hiện mắc ung thư máu cấp tính vào năm 2019 sau những cơn đau và sốt kéo dài. Tin dữ đến như "sét đánh ngang tai" với gia đình nhỏ vốn đang êm ấm của vợ chồng anh cùng con nhỏ.
Dù mang bạo bệnh, anh Hùng vẫn lạc quan khi có vợ đồng hành
Cú sốc khiến cả hai suy sụp. Những dự định cho tương lai bỗng chốc khép lại. Tuy vậy, họ không buông xuôi. Từ đó, hành trình giành giật sự sống của anh Hùng bắt đầu tại Viện Huyết học - Truyền máu trung ương ở Hà Nội, cách quê nhà hơn 300 km.
Chị Thiên gác lại công việc, gửi con nhỏ cho mẹ ruột chăm sóc để theo chồng ra Hà Nội điều trị. Những lần chồng phải chọc tủy, hóa trị cùng các cơn đau kéo dài khiến chị không khỏi quặn lòng. Tiền bạc trong nhà dần cạn kiệt theo từng đợt điều trị.
Dẫu vậy, chị chưa từng cho phép mình gục ngã. Với chị, bản thân phải là chỗ dựa vững vàng cho chồng trong lúc khó khăn nhất. Những dòng chia sẻ của vợ chồng chị trên mạng xã hội về hành trình chống chọi bệnh tật nhận được nhiều sự quan tâm, đồng cảm từ cộng đồng.
Gần 7 năm qua, hai vợ chồng gắn bó với bệnh viện, có khi hơn 3 tháng mới được về nhà một lần. Theo chị Thiên, hành trình chiến đấu với ung thư máu của chồng không chỉ gian nan về vật chất mà còn là thử thách lớn về tinh thần.
"Rất nhiều lần nhìn chồng vật vã vì đau, tôi không cầm được nước mắt. Nhưng nếu mình nản chí thì coi như bỏ cuộc. Mỗi lần như vậy, tôi nắm tay chồng, động viên: Anh cố lên, có em ở đây. Rồi anh gật đầu, mỉm cười", chị kể.
Tình yêu và sự kiên trì của người vợ đã tiếp thêm sức mạnh để anh Hùng vượt qua những giai đoạn khó khăn. Ngược lại, chính sự lạc quan của chồng cũng trở thành nguồn động lực giúp chị Thiên vững vàng hơn.
Câu chuyện cùng nhau chiến đấu với bệnh tật của gia đình chị Thiên nhận được sự đồng cảm từ cộng đồng mạng
"Ngay cả khi mệt mỏi nhất, anh vẫn quan tâm, động viên tôi. Chăm người bệnh lâu dài rất vất vả, nhưng khi nhận lại tình yêu thương, mình có thêm sức mạnh để tiếp tục", chị Thiên chia sẻ.
Anh Hùng cho biết sự hy sinh của vợ chính là "liều thuốc" giúp anh giữ được tinh thần lạc quan. "Thiên đã chịu rất nhiều thiệt thòi vì tôi. Nhìn vợ bỏ việc, ngủ tạm dưới sàn bệnh viện, ăn uống qua loa để chăm sóc mình, tôi rất thương. Chính tình yêu đã giúp chúng tôi cùng nhau vượt qua bệnh tật", anh nói.
Hành trình của họ cũng chạm đến trái tim nhiều người. Không ít nhà hảo tâm đã hỗ trợ cả về tinh thần lẫn vật chất để anh Hùng có thêm cơ hội điều trị.
Trong những ngày anh Hùng bệnh nặng, chị Thiên từng tâm sự trên mạng xã hội: "Các anh chị em yên tâm, là dù Rộ (biệt danh của anh Hùng - PV) rất mệt nhưng tinh thần vẫn chưa bao giờ lung lay, vẫn vững vàng cố gắng từng ngày, vẫn sống trọn vẹn từng phút, vẫn không ngừng sống ý nghĩa, sống một ngày là nỗ lực một ngày. Cuộc đời vốn dĩ vô thường, không ai tránh được quy luật ấy, nhưng tinh thần con người là điều quan trọng quyết định chất lượng cuộc sống của chúng ta. Thiên và Rộ biết ơn thật nhiều cuộc đời này đã mang đến cho hai đứa những trải nghiệm quý giá, những trải nghiệm mà số phận mang đến cho hai đứa nếm trải. Những đau đớn tột cùng, những giây phút hạnh phúc dù nhỏ bé len lỏi nhưng ấm áp, ngọt ngào".
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/chong-bi-ung-thu-mau-vo-7-nam-nua-buoc-khong-roi-185260406205130597.htm
Rộ trào lưu dán tem 'xe nội bộ': Quy định hiện nay thế nào?

Gần đây, trên các nhóm mạng xã hội, nhiều người hỏi nhau về quy định dán tem "xe nội bộ" trên xe biển số trắng. Trong đó, nhiều người hoang mang không biết xe nào cần dán tem này, mức phạt liên quan ra sao?
Trao đổi với PV Thanh Niên, lãnh đạo một đội CSGT cho biết, Điều 24, 25 Nghị định 158/2024 quy định về hoạt động vận tải đường bộ quy định dán tem "xe nội bộ" như sau:
Quy định đối với vận tải người nội bộ bằng xe ô tô
Xe ô tô phải được niêm yết (dán cố định) cụm từ "XE NỘI BỘ" làm bằng vật liệu phản quang trên kính phía trước và kính phía sau xe, kích thước tối thiểu của cụm từ "XE NỘI BỘ" là 10 x 35 cm theo mẫu số 12. Trường hợp niêm yết bằng thiết bị điện tử phải bảo đảm cụm từ "XE NỘI BỘ" luôn được bật sáng và có kích thước tối thiểu là 10 x 35 cm.
Quy định đối với vận tải hàng hóa nội bộ bằng xe ô tô
Phải được niêm yết (dán cố định) cụm từ "XE NỘI BỘ" làm bằng vật liệu phản quang trên kính phía trước, kích thước tối thiểu của cụm từ "XE NỘI BỘ" là 10 x 35 cm theo mẫu số 12. Trường hợp niêm yết bằng thiết bị điện tử phải bảo đảm cụm từ "XE NỘI BỘ" luôn được bật sáng và có kích thước tối thiểu là 10 x 35 cm.
Mẫu số 12 được đính kèm phụ lục XIII của nghị định này.
Tại khoản 3 Điều 25 của nghị định này cũng quy định, người lái xe ô tô vận tải hàng hóa nội bộ phải:
- Có trách nhiệm kiểm tra các điều kiện bảo đảm an toàn của xe trước khi cho xe khởi hành; kiểm tra việc sắp xếp, chằng buộc hàng hóa xếp trên xe bảo đảm an toàn theo quy định;
- Khi vận chuyển hàng hóa, lái xe phải mang theo Giấy vận tải bằng văn bản giấy hoặc phải có thiết bị để truy cập vào phần mềm thể hiện nội dung của Giấy vận tải và các giấy tờ của lái xe và phương tiện theo quy định của pháp luật. Trước khi thực hiện vận chuyển hàng hóa, lái xe có trách nhiệm yêu cầu người chịu trách nhiệm xếp hàng hóa lên xe ký xác nhận việc xếp hàng vào Giấy vận tải và có trách nhiệm từ chối vận chuyển nếu việc xếp hàng không đúng quy định của pháp luật;
- Thực hiện quy định về thời gian lái xe liên tục, thời gian làm việc trong ngày, thời gian nghỉ theo quy định tại khoản 1 Điều 64 luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ.
Theo đó, thời gian lái xe liên tục của người lái xe không quá 4 giờ, trừ trường hợp bất khả kháng hoặc trở ngại khách quan. Thời gian làm việc của người lái xe trong một ngày, một tuần thực hiện theo quy định của Bộ luật Lao động.
- Không được chở hàng cấm lưu hành, hàng lậu, động thực vật hoang dã; không được chở hàng hóa vượt quá khối lượng cho phép tham gia giao thông theo quy định của pháp luật;
- Có trách nhiệm từ chối điều khiển phương tiện khi phát hiện phương tiện không bảo đảm các điều kiện về an toàn.
Như vậy, không phải mọi xe biển số trắng đều phải dán tem "XE NỘI BỘ". Tem "XE NỘI BỘ" chỉ dành cho phương tiện phục vụ hoạt động nội bộ của tổ chức, doanh nghiệp, không áp dụng với xe cá nhân hay phương tiện không tham gia vận tải nội bộ.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/ro-trao-luu-dan-tem-xe-noi-bo-quy-dinh-hien-nay-the-nao-185260406132213916.htm
Những ánh đèn điện không bao giờ tắt

Tôi sinh ra khi thành phố đã sáng trưng, khi những con đường ở TP.HCM về đêm không còn bóng tối, khi quạt, tivi, điều hòa trở thành điều hiển nhiên trong mỗi gia đình. Nhưng ký ức về "một thời thiếu điện" lại không phải của riêng tôi - nó là những câu chuyện được kể lại, từ ông bà, cha mẹ, và từ chính những con người đang ngày ngày giữ cho dòng điện không bao giờ đứt đoạn.
Ông ngoại tôi từng kể, những năm sau 1975, thành phố này chưa rực rỡ như bây giờ. Có những đêm mất điện kéo dài, cả xóm ngồi trước hiên nhà, thắp đèn dầu, trò chuyện với nhau trong cái nóng oi bức. Điện khi ấy không chỉ là tiện nghi - nó còn là hy vọng. Hy vọng về một ngày mai đủ sáng để con cái học hành, để nhà máy vận hành, để thành phố hồi sinh sau những năm tháng khó khăn.
Cha tôi làm trong ngành điện hơn 20 năm. Công việc của ông không phải ở văn phòng mát lạnh, mà là ngoài trời - nơi những cột điện vươn lên giữa nắng gắt và mưa giông. Tôi nhớ có lần bão lớn, điện khu tôi bị cắt để đảm bảo an toàn. Người dân sốt ruột, có người than phiền. Nhưng cha tôi chỉ lặng lẽ khoác áo mưa, cùng đồng nghiệp lao ra đường.
Đêm đó, tôi tỉnh giấc lúc gần 2 giờ sáng. Đèn trong nhà bật sáng trở lại. Mẹ tôi thở phào, còn tôi thì chạy ra cửa sổ nhìn xuống con hẻm nhỏ - nơi mấy chú công nhân điện vẫn còn đang kiểm tra đường dây. Họ ướt sũng, ánh đèn pin chập chờn, nhưng gương mặt ai cũng tập trung, không một lời than vãn.
Lúc ấy, tôi mới hiểu: ánh sáng không tự nhiên mà có.
Thành phố này lớn lên cùng ngành điện. Những khu công nghiệp ở ngoại ô, những tòa cao ốc giữa trung tâm, những con đường mới mở - tất cả đều cần điện để vận hành. Điện không chỉ thắp sáng, mà còn nuôi sống cả một nền kinh tế.
Tôi từng có dịp đến một xã vùng ven, nơi trước đây điện còn chập chờn. Người dân kể, từ khi lưới điện được nâng cấp, cuộc sống thay đổi rõ rệt. Trẻ em có thể học bài vào buổi tối, các hộ gia đình mở rộng sản xuất nhỏ, thậm chí có người bắt đầu kinh doanh online. Điện đã biến những điều tưởng như xa vời thành hiện thực rất gần.
Không chỉ dừng lại ở việc "có điện", ngành điện thành phố còn đang thay đổi cách người dân sử dụng điện. Ứng dụng điện lực trên điện thoại giúp tra cứu hóa đơn, báo sự cố, theo dõi mức tiêu thụ… tất cả chỉ trong vài thao tác. Những thứ mà trước đây phải mất cả buổi xếp hàng, giờ gói gọn trong vài phút.
Cha tôi nói, ngành điện bây giờ không chỉ "kéo dây" nữa, mà còn phải "kéo gần" người dân. Công nghệ, chuyển đổi số - nghe có vẻ lớn lao, nhưng thực chất là để phục vụ tốt hơn, nhanh hơn, minh bạch hơn.
Có một lần, tôi hỏi cha: "Cha có bao giờ thấy mệt không?" Ông cười: "Có chứ. Nhưng mỗi lần thấy đèn sáng lại, là hết mệt".
Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Người ta thường nói về những ngành nghề "hào quang". Nhưng ngành điện thì khác. Họ làm việc trong thầm lặng, ít khi xuất hiện trên báo chí, và chỉ được nhắc đến nhiều nhất… khi có sự cố điện. Nhưng chính họ lại là những người giữ cho cuộc sống của hàng triệu người vận hành bình thường.
50 năm - một con số đủ lớn để nhìn lại. Từ những ngày thiếu thốn, đến một thành phố không ngủ, nơi ánh đèn chưa bao giờ tắt. Đó không chỉ là câu chuyện của hạ tầng, mà là câu chuyện của con người - của sự tận tụy, của trách nhiệm, của một niềm tin âm thầm nhưng bền bỉ.
Tôi không làm trong ngành điện. Tôi chỉ là một người được hưởng ánh sáng mỗi ngày. Nhưng tôi biết, phía sau công tắc nhỏ bé trong nhà mình là cả một hệ thống khổng lồ, và hơn hết, là những con người đang âm thầm giữ cho dòng điện chảy mãi.
Đêm nay, thành phố vẫn sáng.
Và tôi chợt thấy, ánh sáng ấy không chỉ đến từ điện - mà còn đến từ lòng người.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/nhung-anh-den-dien-khong-bao-gio-tat-185260406082555553.htm




