Trên sân Joko Samudro, đoàn quân Cristiano Roland nhanh chóng áp đặt lối chơi ngay sau khai cuộc. Việt Nam chủ động kiểm soát bóng, triển khai các pha phối hợp ngắn ở trung lộ lẫn hai biên nhờ các tiền vệ tấn công có kỹ thuật như Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương hay Lê Sỹ Bách.
Cơ hội đầu tiên đến từ rất sớm khi Văn Dương sút xa chệch cột ở phút 6, trước khi chính tiền đạo này bỏ lỡ tình huống đối mặt thủ môn Adam Nurfakrullah ở phút 11. Tuy nhiên, sức ép liên tục của đội bóng áo đỏ nhanh chóng được cụ thể hóa.
Phút 12, từ quả phạt góc bên cánh phải, Sỹ Bách băng cắt ở cột gần, đánh đầu về góc xa mở tỷ số. Chính tiền vệ phải này ghi bàn ấn định thắng lợi 4-0 trước chính Malaysia ở lượt cuối vòng loại U17 châu Á tháng 11/2025. Lần này, anh tiếp tục chọc thủng lưới đối thủ.
Thế trận sau đó hoàn toàn thuộc về thầy trò Roland. Phút 27, cách biệt được nhân đôi. Hậu vệ Đào Quý Vương căng ngang từ cánh phải, tiền đạo Lê Trọng Đại Nhân tinh tế bỏ bóng, tạo điều kiện để Sỹ Bách sút chìm chuẩn xác, hoàn tất cú đúp.
Bàn thua thứ hai khiến hệ thống phòng ngự của Malaysia bắt đầu rối loạn. Phút 38, Quý Vương tiếp tục để lại dấu ấn với pha xâm nhập từ cánh phải rồi căng ngang thuận lợi, để Văn Dương đệm bóng cận thành, nâng tỷ số lên 3-0. Văn Dương cũng từng ghi bàn vào lưới Malaysia ở vòng loại U17 châu Á như Sỹ Bách.
Sang hiệp hai, kịch bản không thay đổi. U17 Việt Nam tiếp tục kiểm soát bóng, duy trì áp lực vừa đủ, trong khi Malaysia gần như không thể tổ chức tấn công mạch lạc.
Đến phút 56, Việt Nam ấn định chiến thắng 4-0. Từ một pha đá phạt không thành, Anh Hào nhanh chóng thu hồi bóng rồi chuyền vào trung lộ. Hậu vệ Nguyễn Mạnh Cường đệm bóng một chạm gọn gàng về góc xa, không cho thủ môn đối phương cơ hội cản phá.
Sau bàn thắng thứ tư, U17 Việt Nam chủ động giảm nhịp độ. HLV Roland điều chỉnh nhân sự, đồng thời yêu cầu học trò giữ bóng chắc, tránh va chạm không cần thiết. Dù vậy, đội bóng vẫn duy trì thế kiểm soát, khiến Malaysia không thể vùng lên.
Điểm trừ duy nhất của U17 Việt Nam là chấn thương của Đại Nhân ở phút 66, khi tiền vệ này phải rời sân bằng cáng sau một pha va chạm. Dù vậy, chiến thắng 4-0 đủ giúp U17 Việt Nam lên đứng đầu bảng A. Hiệu số bàn thắng bại cao cũng có thể là yếu tố quan trọng trong cuộc đua vé đi tiếp. Quan trọng hơn, màn trình diễn cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tính tổ chức cao của đội bóng dưới thời Roland.
Ở lượt trận tiếp theo ngày 16/4, Việt Nam sẽ gặp Timor Leste, trước khi chạm trán chủ nhà Indonesia ngày 19/4.
Giải U17 Đông Nam Á 2026 được tổ chức lần thứ 21, tại Indonesia từ ngày 11/4 đến 24/4. Giải quy tụ 12 đội tuyển trẻ trong khu vực, gồm cả Australia, không qua vòng loại, thi đấu tại hai sân ở khu vực Greater Surabaya. Các cầu thủ sinh từ năm 2009 trở về sau đủ điều kiện tham dự. Sau vòng bảng, ba đội nhất bảng cùng đội nhì có thành tích tốt nhất vào bán kết.
Vượt qua những đối thủ mạnh như Tanaka và Weng Hongyang, ngôi sao Kunlavut Vitidsarn của Thái Lan lại thua sốc ở bán kết Giải vô địch cầu lông châu Á, trước đối thủ chẳng mấy tên tuổi.
Đó là tay vợt 20 tuổi người Ấn Độ Ayush Shetty, hiện đang xếp hạng 25 thế giới. Trước thềm giải đấu, ít ai tin rằng tay vợt trẻ của Ấn Độ lại có thể tiến xa đến vậy.
Những tưởng đây sẽ là trận đấu dễ dàng của Kunlavut, tay vợt đang xếp số 1 thế giới. Ở ván đầu tiên, tay vợt Thái Lan thắng cách biệt 21-10.
Nhưng ở 2 ván tiếp theo, Shetty khiến người hâm mộ phải ngỡ ngàng khi thắng 21-19, 21-17 để thắng chung cuộc 2-1.
Thất bại đáng tiếc này khiến Kunlavut lỡ cơ hội bảo vệ ngôi vương châu Á. Ở giải năm ngoái, anh trở thành tay vợt Thái Lan đầu tiên trong lịch sử đoạt HCV đơn nam giải châu Á.
Đến giải năm nay, cơ hội cho Kunlavut lại càng lớn hơn khi anh lấy lại vị trí số 1 thế giới, trong bối cảnh các đối thủ cạnh tranh như Shi Yuqi, Christie đều bất ổn, nhưng rồi nhà vô địch Thái Lan lại bỏ lỡ thời cơ.
Dù sao, Kunlavut cũng đã thất bại tâm phục khẩu phục trước Shetty. Ở nội dung đôi nam nữ, Thái Lan đánh mất danh hiệu theo cách cực kỳ đáng tiếc, khi đôi Puavaranukroh - Paewsampran của họ không thua trận nào ở giải.
Ở bán kết, 2 tay vợt nói trên đánh bại đôi hạt giống số 1 của Trung Quốc là Feng - Huang trong trận đấu vô cùng kịch tính kéo dài 3 ván, với tỉ số 21-19, 18-21, 22-20.
Nhưng cũng chính vì trận kịch chiến này, 1 trong 2 tay vợt Puavaranukroh - Paewsampran (hoặc cả 2) đã dính chấn thương.
Ngay sau trận bán kết, phía đội Thái Lan thông báo đôi của họ sẽ bỏ cuộc vì chấn thương, và như vậy chức vô địch mặc nhiên về tay đôi Kim - Jang của Hàn Quốc.
Đây là kết quả cực kỳ đáng tiếc bởi đôi Puavaranukroh - Paewsampran của Thái Lan được đánh giá mạnh áp đảo đôi của Hàn Quốc, vốn không được xếp hạt giống.
Nhưng chấn thương là điều không ai muốn, và như vậy 2 tay vợt của Thái Lan đã bỏ lỡ cơ hội rất lớn để mang về HCV duy nhất cho Thái Lan ở giải châu Á.
Từ chỗ được dự đoán sẽ lật đổ Trung Quốc, trở thành đội thành công nhất Giải vô địch cầu lông châu Á năm nay, Thái Lan rốt cuộc phải lâm vào cảnh trắng tay theo cách khó tin.
Khi thủ môn Dương Phú Mạnh đổ người đẩy thành công quả luân lưu đầu tiên của Trường ĐH Quốc gia Malaysia, cơ hội phá "dớp" đá 11 m của Trường ĐH Thủy lợi chưa bao giờ đến gần như thế.
Suốt nhiều năm, những loạt đá luân lưu mang đến cho Trường ĐH Thủy lợi nước mắt nhiều hơn nụ cười. Nguyễn Hoàng Danh cùng đồng đội thua 2 trận chung kết và 1 trận play-off vòng loại TNSV THACO cup đều trên chấm đá định mệnh. Ở sân chơi bóng đá học đường cuối năm 2023 và 2025, Trường ĐH Thủy lợi cũng thua ở bán kết, đều khi bước vào loạt đá luân lưu.
Bởi vậy, khi Phú Mạnh giúp Trường ĐH Thủy lợi dẫn trước Trường ĐH Quốc gia Malaysia ở chấm đá định mệnh, trong trận chung kết đã phá vỡ mọi giới hạn căng thẳng tột độ, hy vọng chạm tay vào cúp đã bùng lên, chính ở nơi mà đại diện Hà Nội ám ảnh nhất.
Dù vậy, định mệnh luôn biết cách trêu ngươi. Những cú đá hỏng của Hoàng Văn Lâm và Ngô Dương Mạnh đã khiến tất cả sụp đổ. Trường ĐH Thủy lợi lỗi hẹn với vinh quang theo cách tiếc nuối nhất có thể. Nếu Văn Lâm, tiền vệ từng được cân nhắc cho danh hiệu "cầu thủ xuất sắc nhất giải", không đá vọt xà, Trường ĐH Thủy lợi có thể đã vô địch. Nếu cú đánh đầu của Trần Đức Hoan ở những giây cuối không dội xà ngang, nếu cú sút xa của chính Van Lâm không bị thủ môn Malaysia bay người đẩy xuất thần, hay nếu Lê Đỗ Tuấn Minh không để bóng sượt chân đổi hướng từ quả sút phạt của đối thủ, chiếc cúp vàng đã ở lại Việt Nam.
"Nhưng nói nếu trong bóng đá thì... nói cả ngày, vô vàn lắm", HLV Vũ Văn Trung khẳng định. Rời đội vì lý do cá nhân ngay trước bán kết, ông Trung chỉ có thể cổ vũ học trò từ xa. Từ nơi cách Nha Trang hàng trăm cây số, có lẽ, chiến lược gia của Trường ĐH Thủy lợi vẫn cảm nhận được rất rõ nỗi đau của học trò.
Trường ĐH Thủy lợi chơi hay hơn Trường ĐH Quốc gia Malaysia ở trận chung kết, lại dẫn trước ở loạt luân lưu. Nếu chỉ nhìn trên khía cạnh chuyên môn, với thế trận áp đảo cùng nỗ lực trước đó trên cả hành trình, Trường ĐH Thủy lợi xứng đáng vô địch.
Thế nhưng, bóng đá luôn nghiệt ngã. Đại diện Việt Nam chơi tốt, nhưng đối thủ Malaysia mới là đội bản lĩnh hơn. Đối đầu áp lực nghẹt thở từ khán đài và bị đứng trước nguy cơ thất bại đã treo lơ lửng, Trường ĐH Quốc gia Malaysia vẫn lì lợm bước qua.
Nụ cười thoải mái của Amir Hazman Hanapiah cùng đồng đội sau khi thực hiện thành công từng lượt sút, dẫu đang gánh sức ép vì bị dẫn trước, là chỉ dấu của đẳng cấp. Trường ĐH Quốc gia Malaysia không tạo ra nhiều cơ hội hơn, nhưng quyền trượng của nhà vô địch chỉ thuộc về đôi chân vững vàng ở thời điểm quyết định.
Trường ĐH Thủy lợi đã vô địch TNSV THACO cup 2026 với màn trình diễn áp đảo phần còn lại (14 bàn thắng, 0 bàn thua). Các học trò ông Vũ Văn Trung thể hiện hình ảnh công thủ toàn diện, cùng bản lĩnh vượt trội các đội Việt Nam. Đó là bản lĩnh được tích tụ từ nỗi đau, từ những lần phải gạt nước mắt nhìn đối thủ nâng cúp. "Ngã ở đâu, đứng dậy ở đó" là tinh thần của bóng đá Thủy lợi được kế thừa qua nhiều thế hệ.
Và hôm nay lại là một nỗi đau nữa, một bài học nữa để Trường ĐH Thủy lợi thêm rắn rỏi trong lần trở lại vào năm sau. Với những "chiến binh" được tôi rèn từ trong thất bại, vết sẹo ở chung kết TNSV quốc tế 2026 dẫu có sâu cũng chỉ là cơn đau đến rồi đi, để trở thành một phần ký ức trên hành trình trưởng thành của cả một lứa cầu thủ.
Một trong những điểm nổi bật nhất của CLB Công an Hà Nội (CAHN) chính là sự đa dạng và hiệu quả của hàng công. Với tổng cộng 41 bàn thắng sau 18 trận, đội bóng ngành công an đang sở hữu hiệu suất ghi bàn tốt nhất giải đấu (2,28 bàn/trận), vượt xa Thể Công Viettel (27 bàn, 1,5 bàn/trận). Sự khác biệt này đến từ việc CLB CAHN không phụ thuộc vào một cá nhân nào. Dù Alan đang dẫn đầu danh sách Vua phá lưới V-League với 14 pha lập công, và Leo Artur cũng đóng góp 8 bàn, nhưng sức mạnh thực sự nằm ở khả năng chia lửa của toàn đội. Hàng loạt cầu thủ khác như Rogerio Alves, Đình Bắc, Quang Hải hay Stefan Mauk đều đã có 3 bàn thắng.
Điều này tạo ra một hệ thống tấn công biến ảo, bất kỳ cầu thủ nào cũng có thể trở thành mối đe dọa với hàng phòng ngự đối phương. Đối thủ không thể "bắt chết" một ngôi sao để làm giảm sức mạnh của CLB CAHN, bởi HLV Alexandre Polking luôn có những phương án khác sẵn sàng tỏa sáng.
Trong khi đó, CLB Thể Công Viettel lại đang phụ thuộc khá nhiều vào Lucao, chân sút số một của đội với 9 bàn thắng. Cái tên xếp thứ hai là Pedro cũng chỉ có 5 bàn, và khoảng cách này cho thấy sự thiếu đồng đều trong khâu ghi bàn. Ngoài Lucao, Thể Công Viettel gần như không có thêm một mũi nhọn thực sự sắc bén để chia sẻ gánh nặng tấn công. Trong khi CLB CAHN có đến 4 cầu thủ ghi được 3 bàn thì Thể Công Viettel chỉ sở hữu 1: Khuất Văn Khang.
Sự chênh lệch về chiều sâu trên hàng công khiến Thể Công Viettel gặp khó trong những trận đấu mà Lucao bị khóa chặt hoặc không đạt phong độ cao. Đây chính là điểm yếu chí mạng trong cuộc đua đường dài vốn đòi hỏi tính ổn định và sự đa dạng cao.
Nếu nhìn vào số bàn thua, có thể thấy 2 đội không có nhiều khác biệt. Cả CLB CAHN và Thể Công Viettel đều mới để thủng lưới 15 bàn sau 18 trận. Thống kê này cho thấy cả hai đội làm tốt khâu phòng ngự. Điều này đồng nghĩa, yếu tố quyết định sẽ nằm ở hiệu quả tấn công. Và ở khía cạnh này, CLB CAHN hoàn toàn vượt trội.
Hiệu số bàn thắng bại của CAHN là +26, trong khi CLB Thể Công Viettel chỉ đạt +12. Đó là khoảng cách lớn. CLB CAHN không chỉ biết thắng, mà còn thắng đậm, thắng thuyết phục. Họ có khả năng "kết liễu" đối thủ khi có cơ hội, thay vì chỉ giành những chiến thắng tối thiểu và luôn trong tình trạng "thấp thỏm", phải căng mình thi đấu đến hết trận để bảo toàn 3 điểm. Nhờ đó, CLB CAHN được xoay tua đội hình, giữ sức, tạo lợi thế trong cuộc đua đường dài, đồng thời có thêm sự tự tin trong những trận cầu đinh. Trong khi đó, ở trạng thái "căng cứng" hơn, Thể Công Viettel dễ đánh rơi điểm số.
Với những gì đã thể hiện, CLB CAHN không chỉ đang dẫn đầu bảng xếp hạng mà còn cho thấy họ sở hữu nền tảng vững chắc để duy trì vị thế này đến cuối mùa. Sự vượt trội về hàng công, cùng với tính đa dạng trong cách ghi bàn, chính là "chìa khóa vàng" giúp đội bóng này tạo ra khoảng cách với phần còn lại.
Thể Công Viettel vẫn là một đối thủ đáng gờm, đặc biệt với hệ thống phòng ngự kỷ luật và lối chơi chặt chẽ. Tuy nhiên, nếu không cải thiện được hiệu suất tấn công và giảm bớt sự phụ thuộc vào một vài cá nhân, họ sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong việc bám đuổi CLB CAHN. Cuộc đua vô địch vẫn chưa khép lại, nhưng ở thời điểm hiện tại, cán cân đang nghiêng rõ rệt về phía CLB CAHN, đội bóng sở hữu thứ vũ khí mà mọi nhà vô địch đều cần: một hàng công đủ mạnh để định đoạt số phận trận đấu.