Cú đúp chiến thắng trước Bangladesh (3-0) và Malaysia (3-1) đã giúp đội tuyển Việt Nam tích lũy điểm số để vươn lên hạng 99 thế giới. Học trò HLV Kim Sang-sik đã bất bại 17 trận gần nhất (thắng 15, hòa 2), qua đó thiết lập chuỗi bất bại dài bậc nhất lịch sử, kéo dài gần hai năm.
Tuy nhiên, phủ bóng thành công của đội tuyển Việt Nam trong những ngày qua là dấu ấn của những nhân tố kinh nghiệm. Ở trận gặp Malaysia, HLV Kim Sang-sik tung ra sân đội hình có độ tuổi trung bình 28,9. Các nhân tố đã (hoặc sắp) chạm ngưỡng 30 như Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Quang Hải, Cao Pendant Quang Vinh, Nguyễn Xuân Son… chiếm phần đông.
“Trẻ” nhất trong đội hình của HLV Kim Sang-sik chỉ có Nguyễn Hai Long (26 tuổi), Trương Tiến Anh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh (cùng 27 tuổi). Nhóm cầu thủ này đã có trên dưới 5 năm khẳng định mình ở V-League, đều là những gương mặt cũ.
Chỉ có ba nhân tố U.23 Việt Nam được triệu tập, gồm thủ môn Trần Trung Kiên, hậu vệ Nguyễn Nhật Minh và chân chạy cánh Khuất Văn Khang. Trong đó, Trung Kiên không được dùng, Nhật Minh và Văn Khang vào sân từ ghế dự bị, khi trận đấu đã an bài.
Đành rằng, HLV Kim Sang-sik chưa thể gọi một số gương mặt U.23 vì lý do bất khả kháng như án treo giò (Nguyễn Đình Bắc, Phạm Lý Đức) hay chấn thương (Nguyễn Hiểu Minh, Nguyễn Thái Sơn). Thế nhưng, ngay cả khi được gọi lên tuyển, nhóm trẻ của ông Kim cũng khó lòng đá chính.
Thời Đình Bắc, Thái Sơn được ra sân thường xuyên ở đội tuyển Việt Nam đã là chuyện của hai năm trước, khi HLV Philippe Troussier trẻ hóa triệt để. Hiểu Minh chỉ được đá một trận trước đối thủ yếu (gặp Nepal, tháng 10.2025), Lý Đức ra sân khi đội đã… hết trung vệ để chọn (gặp Malaysia, tháng 6.2025).
Số phút ra sân ít ỏi của cầu thủ trẻ cho thấy HLV Kim Sang-sik vẫn ưu tiên kinh nghiệm. Suốt hai năm huấn luyện cả hai cấp độ đội tuyển, chiến lược gia Hàn Quốc đã hiểu rõ năng lực của lứa đàn anh (phần nhiều là trụ cột thời HLV Park Hang-seo kết hợp Việt kiều, ngoại binh nhập tịch) lẫn lớp trẻ, để đưa ra lựa chọn khách quan.
Ông Kim cần con đường an toàn để đảm bảo thành tích. Ngay cả khi đá trận thủ tục với Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027, cựu HLV Jeonbuk vẫn tung lớp đàn anh vào sân để thắng.
Bởi hơn ai hết, ông hiểu rõ đội tuyển Việt Nam cần một chiến thắng lớn (thắng thực sự, chứ không phải được xử thắng) mà đội ròng rã chờ đợi từ sau trận chung kết lượt về với Thái Lan, để vững vàng bước vào giai đoạn mới.
Lứa trẻ của HLV Kim Sang-sik đang ở giai đoạn chênh vênh: sắp hết giai đoạn trẻ, nhưng chưa đủ gọi là trưởng thành. Tấm áo U.23 đã chật, nhưng tấm áo tuyển còn rộng.
8 năm trước, khi HLV Park Hang-seo đôn đồng loạt lứa U.23 Việt Nam tạo kỳ tích Thường Châu lên đội tuyển quốc gia ở trận hạ màn vòng loại Asian Cup 2019 với Jordan, trong tay ông Park là thế hệ cầu thủ đã “nhẵn mặt” với V-League và đội tuyển, như Lương Xuân Trường, Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Công Phượng, Đỗ Duy Mạnh…
Chính năm tháng mài giũa ở V-League, rồi “ba chìm bảy nổi” cùng đội tuyển Việt Nam đã nhào nặn nên thế hệ bản lĩnh. Thành tựu á quân giải U.23 châu Á 2018 chỉ là xúc tác cuối cùng để lứa này khẳng định giá trị. Giải U.23 châu Á không phải thang đo duy nhất đánh giá năng lực cầu thủ, bởi suy cho cùng, bóng đá đỉnh cao khác giải trẻ. Một hoặc hai giải đấu hay chưa đủ nói lên tiềm năng. V-League vẫn là chìa khóa, mà tại đây, lứa U.23 còn thiếu rất nhiều.
Cũng vì thế, HLV Kim Sang-sik không vội. Việc khiến học trò bị “chín ép”, khoác áo đội tuyển khi vốn dĩ chưa đủ khả năng, kinh nghiệm và mức độ sẵn sàng, có thể khiến một thế hệ rơi vào bế tắc. Nhà cầm quân người Hàn Quốc vẫn ưa dùng cựu binh, nhưng không quên mở cánh cửa để động viên người trẻ: cứ nỗ lực, cơ hội rồi sẽ đến. Ông Kim vẫn đang chờ thời điểm phù hợp để lứa trẻ ra mắt. Thời điểm ấy có thể là AFF Cup 2026, nơi ở vòng bảng, đội tuyển Việt Nam sẽ có những trận “dễ” (trên lý thuyết) để lứa U.23 thử sức.
Đợi chờ là hạnh phúc, chỉ có thể nói vậy với U.23 Việt Nam lúc này mà thôi!
Trên thực tế, cho đến nay FIFA chưa công nhận giải Arab Club Champions Cup là giải đấu chính thức. Đây là giải giao hữu được tổ chức cho các CLB tại Ả Rập Xê Út thi đấu tập huấn ở giai đoạn trước mùa giải mới.
Nhưng cơ quan bóng đá thế giới vẫn tính những bàn thắng của Ronaldo ghi tại giải đấu này cho CLB Al Nassr vào thống kê bóng đá nói chung, bao gồm cả tổng số 54 bàn thắng của anh ghi trong năm 2023.
Cho đến nay, FIFA chưa bao giờ thông báo về việc loại bỏ các bàn thắng của Ronaldo ghi tại giải Arab Club Champions Cup năm 2023.
Tuy nhiên, các trang web thống kê hàng đầu thế giới, bao gồm trước đây là Transfermarkt và mới đây là Sofascore, đã quyết định loại bỏ 6 bàn thắng trên của Ronaldo và chỉ tính anh hiện ghi tổng cộng 961 bàn, thay vì là 967 bàn như công nhận lâu nay.
Vụ việc này gây tranh cãi dữ dội trên mạng xã hội X. Các phân tích cho rằng, việc Transfermarkt và Sofascore không tính số bàn thắng của Ronaldo ghi tại giải Arab Club Champions Cup năm 2023 là "sự lựa chọn của họ", vì đây chỉ là các trang web thống kê dữ liệu bóng đá, không phải là một cơ quan quản lý.
Các trang web này có tiêu chí riêng và việc họ phân loại giải Arab Club Champions Cup chỉ là giải giao hữu, không phải là giải chính thức, lý do vì FIFA chưa công nhận.
Do đó, họ có lý do để không tính 6 bàn thắng của Ronaldo vào tổng số bàn thắng của anh trong sự nghiệp. Mặc dù vậy, đây không phải là quyết định của FIFA, mà chỉ là chính sách cơ sở dữ liệu thuộc hai trang web thống kê bóng đá hàng đầu thế giới, Transfermarkt và Sofascore, một người dùng trên mạng xã hội X phân tích và làm rõ cuộc tranh cãi hiện nay.
Trong khi đó, hầu hết các tờ báo hàng đầu thế giới đều thông tin Ronaldo đã ghi 967 bàn trong sự nghiệp tính đến nay (7.4), dựa trên những thống kê từ FIFA, thay vì từ Transfermarkt và Sofascore.
Nhưng về mặt danh hiệu vô địch cùng CLB Al Nassr tính đến nay, các báo hàng đầu thế giới vẫn chưa tính danh thủ 41 tuổi người Bồ Đào Nha đoạt được chức vô địch chính thức nào, ngoại trừ chiếc cúp vô địch không chính thức là giải Arab Club Champions Cup năm 2023 (với giải thưởng vô địch khoảng 6 triệu USD).
Ronaldo hiện đứng trước cơ hội lớn sẽ giúp CLB Al Nassr đoạt được danh hiệu vô địch đầu tiên và danh giá, đó là ngôi vô địch giải Saudi Pro League mùa 2025 - 2026, khi họ đang hơn đội nhì bảng Al Hilal đến 5 điểm, khi mùa giải chỉ còn 7 vòng đấu nữa là kết thúc.
Nếu cùng Al Nassr đăng quang Saudi Pro League, Ronaldo sẽ dập tắt nhiều cuộc tranh cãi về anh hiện nay, cũng như đang đứng trước cơ hội lớn hoàn thành kỷ lục ghi 1.000 bàn thắng trước và bỏ xa đối thủ lâu năm Messi, dựa trên thống kê bóng đá nói chung của FIFA. Hiện số bàn thắng của Messi là 903 bàn. Và có thể anh sẽ khoa đuổi kịp Ronaldo.
Ngày 13.4, VTV cho biết: "FIFA World Cup 2026 - kỳ FIFA World Cup lớn nhất lịch sử với 48 đội tuyển, 104 trận đấu; diễn ra tại Mỹ, Canada và Mexico.
VTV chính thức công bố là đơn vị sở hữu bản quyền truyền thông vòng chung kết FIFA World Cup 2026™ tại Việt Nam.
VTV nắm giữ quyền khai thác trên đa nền tảng bao gồm truyền hình, phát thanh, thiết bị di động và internet, trình chiếu công cộng; mang đến cho người hâm mộ cơ hội “sống trọn” từng khoảnh khắc với FIFA World Cup 2026™ cùng VTV".
VTV nhấn mạnh: "VTV sẽ phát sóng trực tiếp trọn vẹn 104 trận đấu, lễ khai mạc, bế mạc, các nội dung tổng hợp của FIFA World Cup 2026™ và 9 chương trình đồng hành trên nhiều khung giờ trong ngày trên các kênh VTV với chất lượng tốt nhất.
Bên cạnh đó, VTV cũng cung cấp trải nghiệm đa dạng như xem trực tiếp, xem lại, video theo yêu cầu và nội dung trên mạng xã hội. Đáng chú ý, VTV là đơn vị duy nhất nắm giữ quyền trình chiếu công cộng, cho phép tổ chức các hoạt động xem bóng đá tại fanzone, nhà hàng, rạp chiếu phim và các địa điểm công cộng".
Đội tuyển Việt Nam đã thắng Malaysia (3-1) bằng hàng phòng ngự kinh nghiệm và ổn định, được "đo ni đóng giày" từ trước ngày HLV Kim Sang-sik đến: bộ ba Đỗ Duy Mạnh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh đá trung vệ, Cao Pendant Quang Vinh chạy cánh trái, còn cánh phải giao cho Trương Tiến Anh.
Nhìn chung, đây là hàng thủ vẫn ở dải tuổi lý tưởng. Duy Mạnh, Quang Vinh mới chạm ngưỡng 29, 30, đang ở độ chín sự nghiệp. Văn Hậu, Việt Anh và Tiến Anh đều sinh năm 1999, năm nay mới 27 tuổi.
Nếu giữ guồng tập luyện chuyên nghiệp và tránh được chấn thương, bộ ba này có thể chơi tốt trong 3-5 năm nữa.
Tuy nhiên, cần nhớ rằng những hậu vệ của HLV Kim Sang-sik thực tế từng lên tuyển từ rất sớm. Duy Mạnh được HLV Toshiya Miura đôn lên tuyển từ năm 2015, khi mới 19 tuổi. Đến năm 23 tuổi, anh trở thành mảnh ghép không thể thiếu của đội tuyển quốc gia. Văn Hậu đá chính ở đội tuyển năm 19 tuổi. Việt Anh có suất năm 22 tuổi. Trễ nhất chỉ có Tiến Anh (24 tuổi). Cao Pendant Quang Vinh lên tuyển muộn, chủ yếu do câu chuyện nhập tịch.
Tức là, nếu thực sự có tiềm năng, các hậu vệ trẻ thuộc lớp kế cận đến lúc này (23 tuổi) phải có suất đá chính, hoặc ít nhất, thuộc diện "thay ra thay vào" hoặc thể hiện triển vọng cạnh tranh với lớp đàn anh.
Ở đợt tập trung tháng 3, ông Kim chỉ trao cơ hội cho một hậu vệ U.23 duy nhất, đó là Nguyễn Nhật Minh. Hai trường hợp khác gồm Phạm Lý Đức (treo giò) và Nguyễn Hiểu Minh (chấn thương) vắng mặt bất đắc dĩ. Hai chân chạy cánh Nguyễn Phi Hoàng và Phạm Minh Phúc dù khỏe mạnh nhưng không được ông Kim "chấm".
Sự vắng mặt của Lý Đức và Hiểu Minh để lại nuối tiếc, nhưng dù có mặt, cũng không đảm bảo cả hai được ra sân.
Lý Đức chỉ vào sân từ ghế dự bị duy nhất một trận (gặp Malaysia hồi tháng 6.2025), sau đó không còn lên tuyển. Hiểu Minh chơi tốt hơn, có một trận đá chính với Nepal (tháng 10.2025). Có lẽ, Hiểu Minh là cầu thủ tiệm cận khả năng được dùng nhất, nhưng để cạnh tranh với đàn anh thì... còn xa.
Bởi cũng như nhiều hậu vệ U.23 khác, vốn kinh nghiệm V-League của Hiểu Minh còn rất mỏng. Anh còn chưa chơi được mùa V-League trọn vẹn đầu tiên thì đã chấn thương. Nhật Minh mới đang có mùa thứ hai được tin dùng ở Hải Phòng.
Lý Đức sau mùa 2023 - 2024 bền bỉ cùng HAGL, đã ngồi dự bị ở CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) và phải chuyển sang PVF-CAND mới có cơ hội ra sân. Phi Hoàng (Đà Nẵng) và Minh Phúc (CAHN) đá thường xuyên hơn, song ấn tượng để lại chưa nhiều.
Với dàn hậu vệ U.23 Việt Nam lúc này, việc được gọi lên đội tuyển quốc gia đã là may mắn, chưa nói đến cạnh tranh suất đá chính.
Bởi để được tin dùng, Lý Đức hay Nhật Minh phải vượt qua những "bức tường" đã có tới 8-10 năm chinh chiến đỉnh cao, từng kinh qua AFF Cup, Asian Cup, vòng loại World Cup và khẳng định mình ở đấu trường khốc liệt.
Tấm HCĐ U.23 châu Á 2026 không nói lên nhiều điều, bởi thế hệ hậu vệ đàn anh thậm chí còn từng làm tốt hơn thế: đoạt ngôi á quân U.23 châu Á 2018, vẽ nên kỳ tích Thường Châu đã vực dậy cả nền bóng đá Việt Nam.
8 năm trước, Duy Mạnh, Văn Hậu hay Bùi Tiến Dũng một bước lên tuyển bởi hai lý do: lứa đàn anh khi ấy đã xuống dốc, đồng thời lứa trẻ đủ "chín" để được tin tưởng. Còn lúc này, khi lứa đàn anh vẫn còn "sừng sững" với phong độ ổn định, thế hệ trẻ lại chưa thể cạnh tranh sòng phẳng.
So với các tiền vệ hay tiền đạo, các hậu vệ U.23 đang có ưu thế khi được ra sân thường xuyên hơn, với tối thiểu 10-15 trận từ đầu giải. Tuy nhiên, tình thế hiện tại buộc Lý Đức, Nhật Minh, Phi Hoàng hay Minh Phúc phải kiên nhẫn chờ đợi, tận dụng từng cơ hội có được.
Chính lứa đàn anh năm xưa cũng phải "nếm mật nằm gai" qua những cung đường biến động nhất của bóng đá Việt Nam, rồi mới được trọng dụng.
"Ở đội tuyển Việt Nam, không có sự phân biệt nào giữa cầu thủ trẻ hay già. Tất cả bình đẳng và phải cố gắng như nhau", Nguyễn Quang Hải chia sẻ. Suất đá chính ở đội tuyển Việt Nam là thứ phải giành giật lấy. Sẽ không có bất cứ ưu ái nào.