Cú đúp chiến thắng trước Bangladesh (3-0) và Malaysia (3-1) đã giúp đội tuyển Việt Nam tích lũy điểm số để vươn lên hạng 99 thế giới. Học trò HLV Kim Sang-sik đã bất bại 17 trận gần nhất (thắng 15, hòa 2), qua đó thiết lập chuỗi bất bại dài bậc nhất lịch sử, kéo dài gần hai năm.
Tuy nhiên, phủ bóng thành công của đội tuyển Việt Nam trong những ngày qua là dấu ấn của những nhân tố kinh nghiệm. Ở trận gặp Malaysia, HLV Kim Sang-sik tung ra sân đội hình có độ tuổi trung bình 28,9. Các nhân tố đã (hoặc sắp) chạm ngưỡng 30 như Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Quang Hải, Cao Pendant Quang Vinh, Nguyễn Xuân Son… chiếm phần đông.
“Trẻ” nhất trong đội hình của HLV Kim Sang-sik chỉ có Nguyễn Hai Long (26 tuổi), Trương Tiến Anh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh (cùng 27 tuổi). Nhóm cầu thủ này đã có trên dưới 5 năm khẳng định mình ở V-League, đều là những gương mặt cũ.
Chỉ có ba nhân tố U.23 Việt Nam được triệu tập, gồm thủ môn Trần Trung Kiên, hậu vệ Nguyễn Nhật Minh và chân chạy cánh Khuất Văn Khang. Trong đó, Trung Kiên không được dùng, Nhật Minh và Văn Khang vào sân từ ghế dự bị, khi trận đấu đã an bài.
Đành rằng, HLV Kim Sang-sik chưa thể gọi một số gương mặt U.23 vì lý do bất khả kháng như án treo giò (Nguyễn Đình Bắc, Phạm Lý Đức) hay chấn thương (Nguyễn Hiểu Minh, Nguyễn Thái Sơn). Thế nhưng, ngay cả khi được gọi lên tuyển, nhóm trẻ của ông Kim cũng khó lòng đá chính.
Thời Đình Bắc, Thái Sơn được ra sân thường xuyên ở đội tuyển Việt Nam đã là chuyện của hai năm trước, khi HLV Philippe Troussier trẻ hóa triệt để. Hiểu Minh chỉ được đá một trận trước đối thủ yếu (gặp Nepal, tháng 10.2025), Lý Đức ra sân khi đội đã… hết trung vệ để chọn (gặp Malaysia, tháng 6.2025).
Số phút ra sân ít ỏi của cầu thủ trẻ cho thấy HLV Kim Sang-sik vẫn ưu tiên kinh nghiệm. Suốt hai năm huấn luyện cả hai cấp độ đội tuyển, chiến lược gia Hàn Quốc đã hiểu rõ năng lực của lứa đàn anh (phần nhiều là trụ cột thời HLV Park Hang-seo kết hợp Việt kiều, ngoại binh nhập tịch) lẫn lớp trẻ, để đưa ra lựa chọn khách quan.
Ông Kim cần con đường an toàn để đảm bảo thành tích. Ngay cả khi đá trận thủ tục với Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027, cựu HLV Jeonbuk vẫn tung lớp đàn anh vào sân để thắng.
Bởi hơn ai hết, ông hiểu rõ đội tuyển Việt Nam cần một chiến thắng lớn (thắng thực sự, chứ không phải được xử thắng) mà đội ròng rã chờ đợi từ sau trận chung kết lượt về với Thái Lan, để vững vàng bước vào giai đoạn mới.
Lứa trẻ của HLV Kim Sang-sik đang ở giai đoạn chênh vênh: sắp hết giai đoạn trẻ, nhưng chưa đủ gọi là trưởng thành. Tấm áo U.23 đã chật, nhưng tấm áo tuyển còn rộng.
8 năm trước, khi HLV Park Hang-seo đôn đồng loạt lứa U.23 Việt Nam tạo kỳ tích Thường Châu lên đội tuyển quốc gia ở trận hạ màn vòng loại Asian Cup 2019 với Jordan, trong tay ông Park là thế hệ cầu thủ đã “nhẵn mặt” với V-League và đội tuyển, như Lương Xuân Trường, Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Công Phượng, Đỗ Duy Mạnh…
Chính năm tháng mài giũa ở V-League, rồi “ba chìm bảy nổi” cùng đội tuyển Việt Nam đã nhào nặn nên thế hệ bản lĩnh. Thành tựu á quân giải U.23 châu Á 2018 chỉ là xúc tác cuối cùng để lứa này khẳng định giá trị. Giải U.23 châu Á không phải thang đo duy nhất đánh giá năng lực cầu thủ, bởi suy cho cùng, bóng đá đỉnh cao khác giải trẻ. Một hoặc hai giải đấu hay chưa đủ nói lên tiềm năng. V-League vẫn là chìa khóa, mà tại đây, lứa U.23 còn thiếu rất nhiều.
Cũng vì thế, HLV Kim Sang-sik không vội. Việc khiến học trò bị “chín ép”, khoác áo đội tuyển khi vốn dĩ chưa đủ khả năng, kinh nghiệm và mức độ sẵn sàng, có thể khiến một thế hệ rơi vào bế tắc. Nhà cầm quân người Hàn Quốc vẫn ưa dùng cựu binh, nhưng không quên mở cánh cửa để động viên người trẻ: cứ nỗ lực, cơ hội rồi sẽ đến. Ông Kim vẫn đang chờ thời điểm phù hợp để lứa trẻ ra mắt. Thời điểm ấy có thể là AFF Cup 2026, nơi ở vòng bảng, đội tuyển Việt Nam sẽ có những trận “dễ” (trên lý thuyết) để lứa U.23 thử sức.
Đợi chờ là hạnh phúc, chỉ có thể nói vậy với U.23 Việt Nam lúc này mà thôi!
"Tôi rất sẵn lòng đánh đổi. Nhiều người trẻ ở Italy chưa từng được chứng kiến đội tuyển quốc gia thi đấu ở World Cup", Sinner trả lời câu hỏi của một phóng viên Eurosport hôm 6/4, khi dự giải Monte Carlo Masters tuần này.
Thua Bosnia&Herzegovina ở chung kết play-off World Cup hôm 1/4, đội tuyển bóng đá Italy lần thứ ba liên tiếp vắng mặt ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh - sân chơi mà họ từng 4 lần vô địch.
Sinner mới 13 tuổi khi Italy chơi trận gần nhất tại một kỳ World Cup (2014). Tay vợt này hiện có 26 danh hiệu ATP lớn nhỏ, bao gồm hai chức vô địch tại Indian Wells và Miami tháng trước. Anh nói thêm về việc đánh đổi: "Thật không thể tin được. Tôi đã trả lời rất nhiều cuộc phỏng vấn, và giờ các phóng viên Pháp lại hỏi tôi điều này. Chỉ là đùa thôi".
Trong buổi họp báo trước trận ra quân tại Monte Carlo, nhà vô địch bốn Grand Slam cũng nói về những cuộc đối đầu quen thuộc với kình địch Carlos Alcaraz: "Tôi nhớ những trận đấu của chúng tôi. Cậu ấy là người luôn đẩy tôi đến giới hạn và giúp tôi cải thiện. Tuy nhiên, cả hai đều hiểu rằng nếu muốn đối đầu, chúng tôi phải cùng vào chung kết, và con đường để đến đó luôn rất khó khăn".
Hai ngôi sao trẻ của làng banh nỉ vẫn chưa đối đầu lần nào trong năm 2026. Sinner sẽ ra quân ở vòng hai hôm nay 7/4, trong trận thứ hai trên sân trung tâm, gặp Ugo Humbert lúc 18h (giờ Hà Nội). Ngay sau đó, Alcaraz đối đầu với Sebastian Baez. Đây đều là những thử thách khó với bộ đôi đang giữ hai vị trí đầu bảng thứ bậc thế giới.
Sinner có cơ hội giành lại vị trí số 1 thế giới, khi anh chắc chắn sẽ có điểm tại Monte Carlo do bỏ lỡ giải đấu năm ngoái vì án treo vợt sau kết quả dương tính với chất cấm. Nếu vô địch, kể cả trong trường hợp Alcaraz vào chung kết, Sinner sẽ trở lại đỉnh bảng điểm ATP.
Vy Anh
Ngày 5/4, Richardson mở màn mùa giải tại vùng nông thôn Australia bằng cuộc đua 120 m trên cỏ, đối đầu các VĐV nghiệp dư có lợi thế xuất phát gần 10 m. Dù vậy, siêu sao người Mỹ vẫn về nhất với thành tích 13 giây 15 giây, lập kỷ lục giải và nhận 27.800 USD tiền thưởng.
Trên vạch đích, Richardson bắt kịp VĐV 17 tuổi Australia Charlotte Nielsen, người xuất phát trước 9 m, để thắng với khoảng cách 0,04 giây. Đây là lần thứ ba trong lịch sử một nữ VĐV về nhất Stawell Gift từ vị trí cuối cùng, sau Bree Rizzo (2025) và Melissa Breen (2012).
Trước đó, Richardson dễ dàng vượt qua vòng loại với 13 giây 82 và bán kết với 13 giây 52. "Chắc tôi nhận ra mình sẽ thắng khi chạy qua mốc 90 m", VĐV 26 tuổi chia sẻ. "Tình yêu, sự ủng hộ và niềm vui thật sự mà tôi cảm nhận trên đường chạy, mọi người đã làm nên khoảnh khắc này. Cảm ơn tất cả".
Stawell Gift là giải chạy nước rút lâu đời nhất Australia, diễn ra trên sân cỏ Central Park, thị trấn Stawell, cách Melbourne khoảng ba giờ lái xe, trong dịp Lễ Phục sinh. Điểm đặc biệt là hệ thống handicap, cho phép các VĐV nghiệp dư thi đấu cùng các VĐV chuyên nghiệp: người chạy chậm được xuất phát trước, trong khi các VĐV nhanh nhất bắt đầu từ cuối và phải "đuổi theo" các đối thủ.
Richardson là gương mặt nổi bật của điền kinh Mỹ ở nội dung chạy ngắn trong một thập kỷ qua. Cô giành HC vàng tiếp sức 4x100m và HC bạc 100m tại Olympic Paris 2024. Trước đó, Richardson giành HC vàng tiếp sức 4x100m, 100m và HC đồng 200m tại giải VĐTG Budapest 2023.
Richardson là nữ VĐV Olympic và vô địch thế giới đầu tiên tham dự Stawell Gift trong 144 năm lịch sử của giải.
Bạn trai của Richardson, Christian Coleman, cũng lần đầu dự giải và xuất phát cuối cùng. Nhưng anh dừng bước ở bán kết nam. Ở chung kết, VĐV Australia Olufemi Komolafe về nhất với 11 giây 93, còn Jake Ireland về nhì với 12 giây 07.
Coleman, sinh năm 1996, từng được kỳ vọng là người kế nhiệm ngôi vị của huyền thoại Usain Bolt ở cự ly 100m. Đỉnh cao sự nghiệp của anh đến vào năm 2019 khi vô địch thế giới nội dung 100m tại Doha với thời gian 9 giây 76.
Tuy nhiên, sự nghiệp của Coleman bị gián đoạn nghiêm trọng sau án cấm thi đấu 18 tháng vì vi phạm quy định kiểm tra doping, khiến anh lỡ Olympic Tokyo 2020. Kể từ đó, anh chật vật tìm lại phong độ, vẫn tham dự đều đặn các giải lớn nhưng không còn giữ vị thế số một.
Hồng Duy (theo Canadian Running Magazine, The Guardian)
Đội bóng Trường ĐH Svay Rieng đã có hành trình ấn tượng trong lần đầu tham dự giải TNSV quốc tế 2026, khi họ mới là người tạo ra nhiều cơ hội hơn, thậm chí bỏ lỡ 1 quả phạt đền và 2 lần bóng tìm đến khung thành dội ra ngoài.
Bàn thua ở những phút bù giờ cuối cùng đã buộc thầy trò HLV Som Chanravuth phải rời sân trong tiếc nuối khôn nguôi, nhiều cầu thủ đã không kìm được bật khóc khi cơ hội lọt vào trận chung kết đã bị vuột khỏi tay.
HLV Som Chanravuth chia sẻ: "Thành thật mà nói, tôi tiếc vì bàn thua vào cuối trận như thế này. Nhưng các cầu thủ của tôi đã cố gắng thi đấu rất nỗ lực. Hôm nau, toàn đội cũng đã chơi đúng như kế hoạch của tôi.
Tôi muốn gửi lời cảm ơn các cầu thủ. Trận thua như thế này là lỗi của tôi, không phải lỗi của các cầu thủ. Như tôi đã nói trước đó, tôi rất tiếc về cơ hội để kết thúc trận đấu đã bị bỏ lỡ nhiều lần đáng tiếc.
Và có thể đội của tôi, nói sao nhỉ, đã hơi thiếu may mắn. Nhưng tất cả các cầu thủ đều đã cố gắng hết sức với 100% khả năng trong trận đấu bán kết với đội Trường ĐH Quốc gia Malaysia".
Nhìn lại hành trình 3 trận đấu đã đá ở giải TNSV quốc tế 2026, HLV Som Chanravuth khẳng định đội bóng Trường ĐH Svay Rieng đã may mắn được tham gia giải đấu được tổ chức rất tốt, với nhiều đối thủ có chất lượng.
HLV Som Chanravuth cho biết: "Cảm ơn ban tổ chức đã chuẩn bị sự kiện này cho tất cả các đội tham dự, tổng cộng 6 đội đều rất chất lượng. Chúng tôi chân thành cảm ơn về cơ hội quý giá này.
Đội bóng Trường ĐH Svay Rieng đã chuẩn bị rất tốt để tham gia sự kiện này. Đây là lần đầu tiên chúng tôi tham dự giải đấu như thế này. Hy vọng lần sau tôi sẽ có cơ hội thứ 2 để tham gia và tôi sẽ chuẩn bị tốt hơn những điều tôi đã làm chưa đúng ở lần này".
Trận tranh HCĐ giữa Trường ĐH Svay Rieng và Trường ĐH Nha Trang sẽ diễn ra lúc 13 giờ 15 ngày 5.4, trên sân bóng Trường ĐH Nha Trang. Sau đó vào lúc 15 giờ 30, trận chung kết giải TNSV quốc tế 2026 sẽ diễn ra giữa Trường ĐH Thủy lợi và Trường ĐH Quốc gia Malaysia với sự dự khán của HLV trưởng đội tuyển Việt Nam Kim Sang-sik.