Mục Lục
ToggleTin Gốc: https://thanhnien.vn/tu-vi-ngay-6-thang-4-con-giap-nao-may-man-hom-nay-18526040523494446.htm
Cùng Tôn Đông Á khởi đầu hành trình ‘Đồng hành phát triển - Vững bước vươn xa’

Trong dòng chảy kết nối của Cuộc đua xe đạp tranh Cúp Truyền hình TP.HCM lần thứ 38 năm 2026 "Non sông liền một dải", HTV – Tôn Đông Á, Phú Thọ - vùng đất cội nguồn linh thiêng được chọn làm điểm xuất phát đầy ý nghĩa, đánh dấu sự khởi đầu cho chuỗi Hội nghị Khách hàng năm 2026 của Tôn Đông Á.
Tham dự chương trình có Ông Cao Anh Minh - Tổng giám đốc Đài phát thanh và Truyền hình TP.HCM; ông Nguyễn Thanh Trung - Chủ tịch HĐQT Công ty CP Tôn Đông Á; ông Nguyễn Trịnh Vũ - Giám đốc Công ty TNHH MTV Tôn Đông Á Bắc Ninh, cùng sự hiện diện của Ban lãnh đạo Công ty Cổ phần Tôn Đông Á và đông đảo Quý khách hàng, Quý đối tác thân thiết tại khu vực miền Bắc đã đồng hành cùng công ty trong suốt thời gian qua.
Nhiều năm qua, Tôn Đông Á luôn là người bạn đồng hành bền bỉ của Cúp Truyền hình TP.HCM. Ở mùa giải lần thứ 38 năm 2026, công ty tiếp tục khẳng định vai trò không chỉ trong việc cung cấp các sản phẩm chất lượng cao, mà còn góp phần thúc đẩy các giá trị văn hóa – thể thao nước nhà.
Đặc biệt, song hành cùng từng chặng đua là hành trình thiện nguyện đầy ý nghĩa tại mỗi địa phương nơi đoàn đua đi qua. Kể từ năm 2016, thông qua sân chơi xuyên Việt này, Tôn Đông Á cùng hệ thống phân phối đã chung tay hỗ trợ cộng đồng với tổng kinh phí lên đến hơn 17 tỉ đồng. Riêng trong năm 2026, tổng kinh phí dành cho hoạt động thiện nguyện của giải đua đã hơn 2,1 tỉ đồng. Tính đến thời điểm hiện tại, công ty đã đóng góp hơn 54 tỉ đồng cho các hoạt động thiện nguyện và xã hội trên cả nước.
Mỗi vòng quay bánh xe không chỉ mang ý nghĩa thể thao, mà còn chuyên chở những giá trị nhân văn, khi mỗi chặng dừng chân đều gắn với những hoạt động hỗ trợ thiết thực cho cộng đồng địa phương. Đó cũng chính là cách Tôn Đông Á lan tỏa tinh thần "Non sông liền một dải - cùng xây cuộc sống xanh" một cách bền bỉ và nhất quán.
Từ vùng đất cội nguồn, Hội nghị khách hàng đã trở thành điểm giao thoa của hành trình song hành đã được hun đúc qua năm tháng, nơi Tôn Đông Á và Quý khách hàng tại khu vực miền Bắc cùng nhìn lại chặng đường đã qua bằng sự trân trọng và tự hào.
Phát biểu tại Hội nghị, ông Nguyễn Thanh Trung – Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Tôn Đông Á chia sẻ: "Chúng tôi luôn tin rằng, sự phát triển bền vững của Tôn Đông Á không chỉ đến từ nội lực, mà còn được hình thành từ sự đồng hành, tin tưởng và gắn bó của toàn thể Quý khách hàng, Quý đối tác trên khắp cả nước. Việc lựa chọn Phú Thọ – vùng đất cội nguồn làm điểm khởi đầu cho chuỗi Hội nghị khách hàng năm nay cũng là cách chúng tôi nhấn mạnh giá trị của nền tảng. Từ những nền tảng vững chắc ấy, Tôn Đông Á mong muốn tiếp tục cùng Quý đối tác mở rộng cơ hội hợp tác, nâng cao năng lực cạnh tranh và chinh phục những mục tiêu cao hơn trong thời gian tới."
Trong gian ấm áp và cởi mở tại chương trình, những cái bắt tay thân tình, những nụ cười quen thuộc đã khắc họa rõ nét mối quan hệ hợp tác bền bỉ. Tại đây, mọi rào cản về khoảng cách như được xóa nhòa khi những người bạn đồng hành cùng ngồi lại, chia sẻ về những bước phát triển, những cơ hội phía trước, đồng thời củng cố sự gắn kết để tiếp tục đồng hành trên chặng đường dài lâu.
Đáp lại tâm huyết và tầm nhìn chiến lược từ phía Ban lãnh đạo Tôn Đông Á, ông Ngô Bách Hùng - Giám đốc Công ty TNHH SX TM & DV Ngô Đặng bày tỏ sự đồng cảm: "Với chúng tôi, Tôn Đông Á không chỉ là một nhà cung cấp, mà còn là một đối tác luôn sẵn sàng lắng nghe, hỗ trợ và cùng vượt qua những giai đoạn nhiều thử thách của thị trường. Trong quá trình kinh doanh, điều khiến chúng tôi tin tưởng và gắn bó lâu dài với Tôn Đông Á không chỉ nằm ở chất lượng sản phẩm ổn định, mà còn ở sự nhất quán trong chính sách, sự kịp thời trong hỗ trợ và tinh thần hợp tác chân thành từ phía doanh nghiệp."
Việc lựa chọn Phú Thọ, nơi khởi nguồn của dân tộc làm điểm bắt đầu cho chuỗi Hội nghị khách hàng năm 2026 của Tôn Đông Á mang một ý nghĩa đặc biệt: mọi hành trình bền vững đều cần một nền tảng vững chắc. Từ "gốc rễ" niềm tin ấy, Tôn Đông Á tiếp tục xây dựng và mở rộng hệ sinh thái hợp tác, hướng đến những giá trị dài hạn.
Hội nghị khách hàng tại Phú Thọ đã khép lại, nhưng hành trình "Đồng hành phát triển – Vững bước vươn xa" chỉ mới bắt đầu. Theo dấu chân đoàn đua Cúp Truyền hình TP.HCM đang tiến dọc dải đất hình chữ S, chuỗi sự kiện tri ân của Tôn Đông Á sẽ tiếp tục lăn bánh đến các điểm dừng chân tiếp theo tại Huế, Gia Lai và Cần Thơ, cùng Quý khách hàng, Quý đối tác viết tiếp hành trình bứt phá, cùng nhau vươn tới những tầm cao mới trong tương lai.
Theo chân đàn sếu đầu đỏ nơi biên giới Việt Nam - Campuchia

Người thực hiện bộ ảnh về đàn sếu đầu đỏ này là nhiếp ảnh gia Nguyễn Thị Minh Hải. Chị Hải cho biết đàn sếu đầu đỏ trong bộ ảnh được chị ghi lại tại địa phận Campuchia, nơi giáp ranh Hà Tiên (An Giang) vào tháng 2 vừa qua. Nơi đây, mỗi năm vào khoảng từ tháng 12 đến tháng 4 năm sau, sếu di cư về rất nhiều.
Đây là lần thứ 3 nữ nhiếp ảnh gia quay lại "săn ảnh" loài sếu đầu đỏ tuyệt đẹp này. Dù đã ở độ tuổi U.70, việc di chuyển vất vả, nhưng chị vẫn đam mê... theo chân đàn sếu.
Chị Hải kể vào buổi trưa (khoảng 12 giờ), sau khi làm thủ tục xuất cảnh qua cửa khẩu Hà Tiên, khoảng 15 giờ chị có mặt tại điểm bên ngoài nơi sếu cư trú trên đất Campuchia. Đến 16 giờ, chị cùng nhóm chụp ảnh bắt đầu đi bộ băng qua cánh rừng, lội qua các vùng sình lầy đất đen mới tiếp cận được khu vực bờ ruộng, nơi đàn sếu thường xuất hiện. Sau khoảng 2 tiếng chờ đợi, đến khoảng 17 giờ 30 những đàn sếu đầu tiên bắt đầu bay về.
"Vào những ngày nắng, hơi nước bốc lên từ mặt ruộng khiến việc chụp ảnh trở nên khó khăn. Đàn sếu lại bay về rải rác nên không thể ghi lại trọn vẹn cả đàn", chị Hải chia sẻ.
Tuy nhiên, việc chụp ảnh sếu với chị không phải chỉ trong một buổi mà kéo dài đến nhiều ngày liên tiếp mới mong có những bức ảnh đẹp.
Cho nên, hôm sau, chị lại có mặt tại điểm chụp từ lúc rạng sáng. Trong không gian tĩnh lặng, mọi cử động đều phải nhẹ nhàng, hạn chế tối đa bất kỳ tiếng động lạ nào để tránh làm đàn sếu hoảng sợ. Khoảng 5 giờ 30, sếu bắt đầu cất tiếng gọi nhau, tạo nên những khoảnh khắc sinh động. Tuy nhiên, do ánh sáng yếu, nhiều bức ảnh chị chụp chưa đạt như kỳ vọng. Đến khoảng 6 giờ, khi trời vừa hửng sáng, nắng đẹp thì đàn sếu lại bay đi trong sự tiếc nuối.
Theo nữ nhiếp ảnh gia, những khó khăn để "săn" ảnh sếu đòi hỏi phải có máy ảnh tính năng cao, có tốc độ cao khi chụp loạt ảnh cho những khoảnh khắc hoạt động của chúng. Ngược lại, nếu điều kiện thời tiết thuận lợi và thiết bị đảm bảo thì việc chụp không quá khó khăn.
"Ai cũng biết chụp chim rất vất vả bởi những hoạt động bản năng của chúng. Thời gian, dựng lều đợi, bỏ ăn uống, nắng thiêu đốt, mưa xối xả… cũng không gặp được chúng, đôi khi đỏ cả mắt ngóng trông mà điểm chụp hầu hết là ruộng, đầm, bãi sông. Cái khó nhất với tôi lúc này là việc di chuyển, nhất là khi tuổi đã cao", chị Hải bày tỏ.
Chị Hải nói rằng mỗi loài chim đều có những đặc điểm riêng đáng để khám phá. Chính vì thế, chị luôn dành tình yêu đặc biệt cho nhiếp ảnh thiên nhiên, các loài chim hoang dã, đặc biệt là sếu đầu đỏ.
Những ánh đèn điện không bao giờ tắt

Tôi sinh ra khi thành phố đã sáng trưng, khi những con đường ở TP.HCM về đêm không còn bóng tối, khi quạt, tivi, điều hòa trở thành điều hiển nhiên trong mỗi gia đình. Nhưng ký ức về "một thời thiếu điện" lại không phải của riêng tôi - nó là những câu chuyện được kể lại, từ ông bà, cha mẹ, và từ chính những con người đang ngày ngày giữ cho dòng điện không bao giờ đứt đoạn.
Ông ngoại tôi từng kể, những năm sau 1975, thành phố này chưa rực rỡ như bây giờ. Có những đêm mất điện kéo dài, cả xóm ngồi trước hiên nhà, thắp đèn dầu, trò chuyện với nhau trong cái nóng oi bức. Điện khi ấy không chỉ là tiện nghi - nó còn là hy vọng. Hy vọng về một ngày mai đủ sáng để con cái học hành, để nhà máy vận hành, để thành phố hồi sinh sau những năm tháng khó khăn.
Cha tôi làm trong ngành điện hơn 20 năm. Công việc của ông không phải ở văn phòng mát lạnh, mà là ngoài trời - nơi những cột điện vươn lên giữa nắng gắt và mưa giông. Tôi nhớ có lần bão lớn, điện khu tôi bị cắt để đảm bảo an toàn. Người dân sốt ruột, có người than phiền. Nhưng cha tôi chỉ lặng lẽ khoác áo mưa, cùng đồng nghiệp lao ra đường.
Đêm đó, tôi tỉnh giấc lúc gần 2 giờ sáng. Đèn trong nhà bật sáng trở lại. Mẹ tôi thở phào, còn tôi thì chạy ra cửa sổ nhìn xuống con hẻm nhỏ - nơi mấy chú công nhân điện vẫn còn đang kiểm tra đường dây. Họ ướt sũng, ánh đèn pin chập chờn, nhưng gương mặt ai cũng tập trung, không một lời than vãn.
Lúc ấy, tôi mới hiểu: ánh sáng không tự nhiên mà có.
Thành phố này lớn lên cùng ngành điện. Những khu công nghiệp ở ngoại ô, những tòa cao ốc giữa trung tâm, những con đường mới mở - tất cả đều cần điện để vận hành. Điện không chỉ thắp sáng, mà còn nuôi sống cả một nền kinh tế.
Tôi từng có dịp đến một xã vùng ven, nơi trước đây điện còn chập chờn. Người dân kể, từ khi lưới điện được nâng cấp, cuộc sống thay đổi rõ rệt. Trẻ em có thể học bài vào buổi tối, các hộ gia đình mở rộng sản xuất nhỏ, thậm chí có người bắt đầu kinh doanh online. Điện đã biến những điều tưởng như xa vời thành hiện thực rất gần.
Không chỉ dừng lại ở việc "có điện", ngành điện thành phố còn đang thay đổi cách người dân sử dụng điện. Ứng dụng điện lực trên điện thoại giúp tra cứu hóa đơn, báo sự cố, theo dõi mức tiêu thụ… tất cả chỉ trong vài thao tác. Những thứ mà trước đây phải mất cả buổi xếp hàng, giờ gói gọn trong vài phút.
Cha tôi nói, ngành điện bây giờ không chỉ "kéo dây" nữa, mà còn phải "kéo gần" người dân. Công nghệ, chuyển đổi số - nghe có vẻ lớn lao, nhưng thực chất là để phục vụ tốt hơn, nhanh hơn, minh bạch hơn.
Có một lần, tôi hỏi cha: "Cha có bao giờ thấy mệt không?" Ông cười: "Có chứ. Nhưng mỗi lần thấy đèn sáng lại, là hết mệt".
Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Người ta thường nói về những ngành nghề "hào quang". Nhưng ngành điện thì khác. Họ làm việc trong thầm lặng, ít khi xuất hiện trên báo chí, và chỉ được nhắc đến nhiều nhất… khi có sự cố điện. Nhưng chính họ lại là những người giữ cho cuộc sống của hàng triệu người vận hành bình thường.
50 năm - một con số đủ lớn để nhìn lại. Từ những ngày thiếu thốn, đến một thành phố không ngủ, nơi ánh đèn chưa bao giờ tắt. Đó không chỉ là câu chuyện của hạ tầng, mà là câu chuyện của con người - của sự tận tụy, của trách nhiệm, của một niềm tin âm thầm nhưng bền bỉ.
Tôi không làm trong ngành điện. Tôi chỉ là một người được hưởng ánh sáng mỗi ngày. Nhưng tôi biết, phía sau công tắc nhỏ bé trong nhà mình là cả một hệ thống khổng lồ, và hơn hết, là những con người đang âm thầm giữ cho dòng điện chảy mãi.
Đêm nay, thành phố vẫn sáng.
Và tôi chợt thấy, ánh sáng ấy không chỉ đến từ điện - mà còn đến từ lòng người.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/nhung-anh-den-dien-khong-bao-gio-tat-185260406082555553.htm




