Mục Lục
ToggleNăm thứ hai liên tiếp, Liverpool dừng bước ở Champions League sau trận thua PSG ở Anfield. Nhập cuộc với khát khao ngược dòng trên sân nhà như trước Barca năm 2019, nhưng Liverpool không thể ghi bàn. Chủ nhà bị Ousmane Dembele chọc thủng lưới hai lần ở cuối trận, chấp nhận lần thứ hai thua PSG 0-2 trong một tuần.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
Xác định bảng đấu đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam tại châu Á, né được đối thủ mạnh

Theo kết quả bốc thăm, Thanh Thúy cùng các đồng đội sẽ nằm ở bảng B cùng đội tuyển bóng chuyền nữ Kazakhstan, Iran, Indonesia, Hồng Kông (Trung Quốc) và Li Băng. Trong khi đó, bảng A gồm chủ nhà Philippines, Hàn Quốc, Đài Loan (Trung Quốc), Kyrgyzstan, Uzbekistan và Úc. Đây được đánh giá là bảng đấu tương đối “dễ thở” với thầy trò HLV Nguyễn Tuấn Kiệt khi phần lớn các đối thủ không vượt trội về trình độ.
Ở vòng bảng, các đội thi đấu vòng tròn một lượt từ ngày 6 đến 9.6 và 11-12.6, chọn ra hai đội đứng đầu mỗi bảng vào bán kết. Các trận đấu loại trực tiếp sẽ diễn ra từ ngày 13.6, trước khi giải khép lại bằng loạt trận chung kết và phân hạng vào ngày 14.6.
Việc rơi vào bảng đấu thuận lợi giúp đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam rộng cửa tiến sâu, qua đó nuôi hy vọng bảo vệ thành công ngôi vô địch. Trong 3 kỳ AVC Cup gần nhất, đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam đều đăng quang, cho thấy sự ổn định và tiến bộ rõ rệt ở sân chơi châu lục. Với lực lượng nòng cốt gồm nhiều gương mặt giàu kinh nghiệm, tiêu biểu như Thanh Thúy, đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam đang duy trì vị thế đáng gờm.
Dù vậy, thách thức thực sự nhiều khả năng chỉ đến ở vòng bán kết và chung kết, khi tuyển Việt Nam có thể chạm trán các đối thủ mạnh từ bảng A như Hàn Quốc hoặc chủ nhà Philippines. Đáng chú ý, sự góp mặt của đội tuyển nữ Hàn Quốc – đội bóng có nền tảng kỹ thuật và thể lực vượt trội – được giới chuyên môn nhận định sẽ làm tăng tính cạnh tranh của giải năm nay.
AVC Cup 2026 cũng nằm trong hệ thống tính điểm của Liên đoàn Bóng chuyền thế giới (FIVB), do đó thành tích tại giải không chỉ mang ý nghĩa danh hiệu mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến thứ hạng quốc tế của các đội tuyển. Điều này càng khiến mục tiêu bảo vệ ngôi vô địch của đội tuyển nữ Việt Nam trở nên quan trọng hơn.
Chia sẻ tại buổi lễ bốc thăm, Chủ tịch AVC Ramon Suzara nhấn mạnh tầm quan trọng của giải đấu trong hệ thống thi đấu châu lục: “AVC Women's Cup tiếp tục khẳng định vị thế là sân chơi đỉnh cao của bóng chuyền nữ châu Á. Với dàn đội tuyển chất lượng, giải năm nay hứa hẹn mang đến những trận đấu hấp dẫn và góp phần nâng tầm bộ môn này trong khu vực”.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
Đội tuyển Việt Nam toàn nhân tố cũ nhưng vẫn mạnh vì thầy Kim đã…

Chiến thắng 3-0 trước Malaysia giúp đội tuyển Việt Nam duy trì mạch trận bất bại lên con số 17, đồng thời hoàn thành vòng loại Asian Cup 2027 với 6 chiến thắng tuyệt đối.
Đáng chú ý, từ đội hình ra sân đến danh sách tập trung, HLV Kim Sang-sik ưu tiên gương mặt kinh nghiệm. Vị trí thủ môn được giao cho Nguyễn Filip, người gác đền có quốc tịch Việt Nam và khoác áo tuyển từ thời HLV Philippe Troussier. Hàng hậu vệ có Đoàn Văn Hậu, Đỗ Duy Mạnh và Bùi Hoàng Việt Anh, đều là những "lính ngự lâm" được phát hiện bởi HLV Park Hang-seo. Ở tuyến giữa, Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Quang Hải, Nguyễn Hai Long, hay cánh phải với Trương Tiến Anh, cũng đến từ phát kiến của những người tiền nhiệm.
Chỉ có 3 gương mặt đá chính trước Malaysia bắt đầu lên đội tuyển từ thời HLV Kim Sang-sik, gồm Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên và Cao Pendant Quang Vinh. Hai ngoại binh nhập tịch và một Việt kiều, đều đã "nức tiếng" ở V-League từ lâu, khó có thể coi là phát hiện mới.
Cách dùng người cho thấy, chiến lược gia người Hàn Quốc ưu tiên kế thừa hơn là "đập đi xây lại". Thực tế, ông Kim cũng có những phát kiến con người mới mẻ, như sử dụng Nguyễn Văn Trường đá tiền vệ trung tâm ở trận giao hữu gặp Nga, đôn Nguyễn Hiểu Minh, Trần Trung Kiên, Phạm Lý Đức lên tuyển, trao khung gỗ cho Nguyễn Đình Triệu. Song nhìn chung, ở thời khắc quan trọng, cựu HLV Jeonbuk vẫn trở về với giải pháp an toàn. Việc sử dụng những nhân tố cũ là lựa chọn chuẩn xác, bởi Duy Mạnh, Hoàng Đức, Quang Hải vẫn ở đỉnh cao sự nghiệp, dạn dày kinh nghiệm, đã chứng minh được phẩm chất chuyên nghiệp và biết phải làm gì ở những trận cầu cân não.
Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa, đội tuyển Việt Nam lặp lại con đường của người tiền nhiệm, như phòng ngự phản công kiểu Park Hang-seo hay tấn công và kiểm soát kiểu Troussier.
Trong khuôn khổ "bình cũ", ông Kim đang pha chế "rượu mới". Nền tảng "lấy thủ làm gốc" của ông Park vẫn được duy trì, kết hợp tư duy pressing hiện đại mà HLV Troussier đã cất công nhào nặn trong 1 năm ít ỏi ở Việt Nam.
Song, HLV Kim Sang-sik có cách vận hành thực dụng hơn: ưu tiên tập nhuần nhuyễn các bài chuyển đổi trạng thái từ thủ sang công, biến những pha đoạt bóng giữa sân trở thành "mồi lửa" phản công thần tốc. Đội tuyển Việt Nam không sử dụng nhiều đường chuyền thừa, không tấn công liên tục, nhưng đã lên bóng là tạo áp lực dồn dập, nhờ lối đánh trực diện, tiếp cận khung thành với tốc độ cao.
Học trò ông Kim có thể đá bóng dài, đánh biên, phối hợp trung lộ, nhưng đều với tiêu chí "thần tốc", đưa bóng trực diện để đè mặt đối thủ. Lối đánh chớp nhoáng ấy mang lại cho Việt Nam hiệu suất trung bình 2,5 bàn/trận ấn tượng trong 17 trận đã qua. Đội tuyển Việt Nam có thể tận dụng thành công hay không, nhưng với ông Kim, đội chưa bao giờ thiếu cơ hội.
Mấu chốt thành công của ông Kim nằm ở hai điểm: trao cho học trò không gian phù hợp để sáng tạo, và xây dựng lối chơi phù hợp với học trò.
HLV Kim Sang-sik tin dùng Nguyễn Xuân Son, bởi chân sút sinh năm 1997 có khả năng độc lập tác chiến, tì đè trực diện với trung vệ để ghi bàn hoặc làm tường, đồng thời di chuyển rộng để đập nhả một chạm.
Cũng với lối chơi một chạm cùng nhãn quan tinh tế, Hoàng Hên mang tới sức sáng tạo cho tuyến giữa. Tiền vệ 32 tuổi có những cú vung chân xé toang hàng thủ đối phương chỉ bằng một nhịp quan sát cực nhanh và bén. Hay Tiến Anh được trao suất đá chính nhờ những quả tạt cực chất lượng (3 kiến tạo vào lưới Malaysia, Bangladesh). Anh được ông Kim giao nhiệm vụ bám biên và tạt, để các mũi công bên trong khai thác bóng bổng.
Câu chuyện dùng đúng người, đúng thời điểm và hợp lối chơi cho thấy HLV Kim Sang-sik có nguyên tắc xây dựng đội bóng rõ ràng. Chiến lược gia người Hàn Quốc lựa chọn con người và chọn triết lý dựa trên những gì mình có. Do vậy, dù huấn luyện đội tuyển quốc gia hay U.23 Việt Nam, ông Kim đều tạo nên tổng thể lối chơi hài hòa, không đẹp mắt nhưng lại hiệu quả miễn bàn. Những gương mặt dù cũ hay mới cũng đều có "sân khấu" thể hiện mình. Cũng bởi thế, đội tuyển Việt Nam có dùng "bình cũ", thì "rượu mới" vẫn tuôn chảy.
Tìm được điểm mới mẻ trong cách chơi để thúc đẩy các trụ cột, đội tuyển Việt Nam có thể chuyển mình từ trên nền tảng tưởng như cũ kỹ nhất.

Dù chỉ có 2 cầu thủ ngoại 100% nhập tịch trên tuyển, nhưng đội tuyển VN đã đứng thứ 2 ở Đông Nam Á về số lượng. Theo thống kê từ chuyên trang Seasia Goal, trong nhóm cầu thủ gốc ngoại 100%, khu vực Đông Nam Á hiện có 6 cầu thủ đang thi đấu. Đội tuyển Malaysia dẫn đầu danh sách với 3 cầu thủ gồm Sergio Aguero, Endrick và Paulo Josue. Đứng ngay sau Malaysia là đội tuyển VN với hai cái tên nổi bật gồm Xuân Son và Hoàng Hên. Cái tên còn lại trong nhóm này là Kyoga Nakamura của Singapore. Tuy nhiên, mới đây xuất hiện một đội bóng trong khu vực có số lượng cầu thủ ngoại nhập tịch vượt trội, đó là Campuchia. Hiện Liên đoàn Bóng đá Campuchia (FFC) và HLV Koji Gyotoku lên kế hoạch triệu tập 9 cầu thủ nhập tịch chuẩn bị cho giải AFF Cup 2026, gồm: Mohammed Faeez Khan (gốc Nam Phi); Anderson Zogbe, Kader Coulibaly, Abdel (cùng Bờ Biển Ngà); Takaki Ose, Yudai Ogawa, Hikaru Mizuno (cùng Nhật Bản), Rafael Andrés Nieto Rondón (Colombia); Privat Mbarga (Cameroon).
Trong khi đó, cả Indonesia và Philippines đều chỉ sử dụng cầu thủ con lai nhập tịch, nghĩa là cầu thủ có nguồn gốc ông bà, cha mẹ. Philippines giữ vị thế áp đảo với 19 người trong đội hình, đa phần sinh ở Mỹ và châu Âu. Indonesia xếp thứ hai với 16 cầu thủ, phần lớn mang gốc gác Hà Lan. Thái Lan ít hơn hẳn 2 đội trên khi chỉ có 5 cầu thủ gốc châu Âu. Còn đội tuyển VN có 3 cầu thủ thuộc nhóm này (Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip và Pendant Quang Vinh). Như vậy có thể xu thế nhập tịch cầu thủ trong khu vực ngày càng tăng. Điều này rõ ràng đã nâng chất các đội tuyển lên khá nhiều. Điển hình đội Indonesia đã lọt vào đến vòng loại thứ tư World Cup 2026. Đội tuyển VN cũng trở nên sắc bén hơn khi có bộ đôi Xuân Son - Hoàng Hên trên hàng công. Điều này đã được chứng tỏ trong trận thắng Malaysia 3-1 ngày 31.3 vừa qua.
Dù vậy, câu chuyện sử dụng cầu thủ nhập tịch tại đội tuyển VN vẫn nhận được nhiều sự quan tâm của người hâm mộ. Nhiều ý kiến cho rằng đội tuyển VN nên dừng ở mức tối đa 3 cầu thủ ngoại nhập tịch trong đội hình, còn cầu thủ Việt kiều nếu đáp ứng tốt về chuyên môn sẽ không hạn chế. Bởi việc nhập tịch chỉ là giải pháp nhằm bổ sung chất lượng ở những vị trí còn thiếu, tạo thêm phương án chiến thuật và nâng cao sức cạnh tranh cho đội tuyển ở khoảng thời gian ngắn trước mắt. Nó chỉ nên là "gia vị" giúp hoàn thiện đội hình, thay vì trở thành nền tảng chính của cả nền bóng đá.
Thực tế cho thấy Malaysia từng gia tăng số lượng cầu thủ nhập tịch để cải thiện thành tích trong ngắn hạn, nhưng kéo theo nhiều vấn đề về hệ thống và tính ổn định. Kết quả là đội tuyển quốc gia phải gánh chịu hậu quả nặng nề. Chưa kể, dù có đến 13 cầu thủ nhập tịch trong đội hình, đội tuyển Malaysia vẫn nhận thất bại 1-3 trước đội tuyển VN. Điều này cho thấy số lượng cầu thủ nhập tịch không phải là yếu tố quyết định nền tảng sức mạnh của một đội tuyển.
Đặc biệt, một trong những rủi ro lớn nhất khi lạm dụng nhập tịch đó là sẽ ảnh hưởng đến hệ thống đào tạo trẻ. Khi cơ hội lên tuyển bị thu hẹp, động lực phát triển của cầu thủ nội và các CLB cũng giảm dần, kéo theo hệ lụy lâu dài cho nền bóng đá. Quan trọng nhất, việc giữ vững bộ khung nội binh vẫn là yếu tố cốt lõi để đảm bảo sự ổn định và phát triển bền vững của một đội tuyển quốc gia.
Nhìn sang 2 nền bóng đá hàng đầu châu lục là Nhật Bản và Hàn Quốc, có thể thấy họ vẫn duy trì định hướng phát triển đội tuyển quốc gia dựa trên nội lực. Đội tuyển Hàn Quốc không sử dụng cầu thủ ngoại nhập tịch nào, trong khi Nhật Bản gần đây có vài cầu thủ Nhật kiều xuất hiện trong đội hình, nhưng cũng rất ít.
Vì vậy, với đội tuyển VN, việc bổ sung một số cầu thủ nhập tịch chất lượng ở các vị trí then chốt được đánh giá là hướng đi hợp lý, nhưng cần cân bằng giữa nội lực và bổ sung có chọn lọc. Đây sẽ là chìa khóa giúp đội tuyển VN vừa duy trì thành tích, vừa đảm bảo nền tảng dài hạn.
Tin Gốc: Thanh Niên

