Mục Lục
ToggleNgày 6-4, thông tin từ Phòng Cảnh sát hình sự Công an thành phố Đà Nẵng, cơ quan này đã tạm giữ nhóm thiếu niên gồm Võ Lê Nhật D., Ngô Thanh Th. và Trương Tấn Hoàng H. (cả ba cùng trú phường Điện Bàn Đông, TP Đà Nẵng) để điều tra hành vi trộm cắp tài sản.
Kết quả điều tra ban đầu xác định ngày 2-4, sau khi chơi game tại quán internet khu vực chợ Chiều (phường Điện Bàn Đông), D. nảy sinh ý định trộm cắp tài sản nên rủ Th., H. tham gia.
Tối cùng ngày, D. lái xe máy không gắn biển kiểm soát chở hai người kia đi mua một cây xà beng dài 1m làm công cụ trộm.
Rạng sáng 3-4 khi đến cửa hàng điện thoại di động C.T. (thôn Hương An, xã Xuân Phú, TP Đà Nẵng), cả nhóm thống nhất thực hiện hành vi trộm cắp.
D. đứng ngoài cảnh giới, Th. và H. dùng xà beng phá khóa cửa chính, đột nhập vào bên trong, tiếp tục phá cửa kính tủ trưng bày lấy tài sản.
Nhóm này đã lấy đi 5 điện thoại iPhone sau đó nhanh chóng tẩu thoát.
Sau khi tiếp nhận thông tin, nhận định đây là vụ trộm cắp tài sản có tính chất liều lĩnh, lãnh đạo Phòng Cảnh sát hình sự chỉ đạo triển khai lực lượng, thành lập tổ công tác phối hợp Công an xã Xuân Phú, các đơn vị nghiệp vụ liên quan khám nghiệm hiện trường, rà soát đối tượng nghi vấn.
Chỉ trong thời gian ngắn, lực lượng công an đã nhanh chóng xác định, truy bắt ba người trên.
Pháp Luật
Giám đốc công an Hà Nội yêu cầu làm rõ trách nhiệm của bếp ăn trường học nhập lợn bệnh

Chiều 6/4, tại hội nghị cung cấp thông tin quý 1, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an thành phố Hà Nội cho biết từ đầu năm 2026 đến nay, Đỗ Văn Thanh đã thu gom khoảng 3.600 con lợn (khoảng 300 tấn thịt) nghi bị nhiễm bệnh tại các tỉnh Phú Thọ, Tuyên Quang rồi chuyển cho Nguyễn Thị Hiền tại lò mổ Vạn Phúc.
Sau đó, Hiền giết mổ, bán cho người dân và Công ty TNHH thực phẩm Cường Phát. Công ty này bán lại cho một số doanh nghiệp khác để cung cấp vào trường mầm non, tiểu học, bếp ăn tập thể trên địa bàn thành phố Hà Nội và các tỉnh lân cận.
Công an xác định, sau khi mua lợn nhiễm bệnh, Cường Phát đã sơ chế, đóng gói và dán tem có ghi chữ "lợn sạch". Các bên mua hàng của Cường Phát sau đó đã bán ra cho 26 trường học và một số trường mầm non công lập.
"Chúng tôi đang xác minh từng trường một. Tuy nhiên chưa chứng minh được sự câu kết của các bếp ăn trường học với Cường Phát", Trưởng phòng Cảnh sát kinh tế nói.
Kết luận hội nghị, trung tướng Nguyễn Thanh Tùng, Giám đốc Công an Hà Nội, cho biết đã yêu cầu các đơn vị điều tra và chứng minh trách nhiệm của các đơn vị, các bếp ăn. Ông cho rằng, "lợn bệnh có những biểu hiện khác, bằng trực quan, giám định chứ không thể lấy mỗi hồ sơ pháp lý của chỗ đã làm giả để gắn vào thành lợn sạch".
Người đứng đầu Công an Hà Nội cũng yêu cầu các đơn vị chức năng làm rõ vụ án "có sự thông đồng hay không", bởi các sai phạm đã kéo dài trong thời gian dài.
"Số lượng hơn 300 tấn thịt lợn bệnh là rất lớn và biểu hiện của lợn bệnh cũng rất khác biệt so với lợn bình thường", ông Tùng nói và nhấn mạnh "các bé nhỏ tuổi vì tin tưởng trường lớp mà phải mang các mầm mống bệnh vào cơ thể là điều không thể chấp nhận được".
Theo điều tra ban đầu, để hợp thức hóa nguồn gốc của lợn, Thanh đã thông đồng với Vũ Kim Tuấn, cán bộ Trung tâm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm dịch động vật, Chi cục Chăn nuôi thủy sản và thú y tỉnh Phú Thọ. Được Tuấn cấp giấy chứng nhận kiểm dịch, Thanh thoải mái chở lợn bệnh vào cơ sở Vạn Phúc bán cho các chủ lò mổ.
Tại khu giết mổ tập trung Vạn Phúc, cán bộ trạm chẩn đoán, xét nghiệm, kiểm soát giết mổ đã tự đặt ra quy định, lợn dưới 80 kg thì không cho vận chuyển vào bên trong. Sau đó, cán bộ thú y thu tiền trái quy định từ 250.000 đồng/chuyến xe đến 4-5 triệu đồng một chuyến.
Bên trong lò mổ Vạn Phúc, cán bộ thú y còn yêu cầu một số chủ lò mổ phải nộp 5-10 triệu đồng một tháng. Tổng số tiền các nghi phạm đã thu được khoảng 2,5 tỷ đồng.
Với những sai phạm trên, công an đã khởi tố hành vi Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản với 3 cán bộ Chi cục Chăn nuôi thủy sản và thú y Hà Nội là Lê Ngọc Anh (52 tuổi, Trạm trưởng Trung tâm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm soát giết mổ) cùng 2 cán bộ dưới quyền Nguyễn Phong Nam, 43 tuổi và Nguyễn Thị Phương Lan, 42 tuổi.
Nguyễn Thị Hiền, 31 tuổi, chủ lò mổ ở Vạn Phúc, cùng Đỗ Văn Thanh, Nguyễn Thị Bình và Nguyễn Văn Thành (Giám đốc Công ty TNHH Thực phẩm Cường Phát) bị khởi tố về tội Vi phạm quy định về an toàn thực phẩm.
Phạm Dự
Pháp Luật
Đề xuất mặc áo choàng tại phiên tòa để nâng cao vị thế luật sư

Tại hội thảo, luật sư Đỗ Ngọc Thịnh (Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt nam) cho rằng trang phục hiện hành chưa có tính đặc thù cao, khả năng nhận diện còn hạn chế, luật sư dễ bị nhầm lẫn với các chủ thể khác tham gia phiên tòa như người đại diện, người tham dự phiên tòa, cán bộ tòa án...
Việc chấp hành quy định về trang phục chưa đồng bộ giữa các địa phương, giữa các luật sư, chưa phù hợp với điều kiện khí hậu, chưa thể hiện rõ vị thế, vai trò của luật sư.
Việc đổi mới trang phục luật sư để nâng cao hình ảnh và chất lượng đội ngũ, giúp tăng tính nhận diện, sự trang nghiêm và vị thế bình đẳng của luật sư tại phiên tòa, góp phần xây dựng nghề luật sư chuyên nghiệp, nâng cao chất lượng đội ngũ và cải cách tư pháp, mang lại cảm giác thiêng liêng và vinh dự cho luật sư khi cống hiến cho nghề.
Theo ông Thịnh, đề xuất trang phục mới dựa trên nghiên cứu và kinh nghiệm quốc tế, tạo sự uy nghi và nhận diện. Đề án đã được Hội đồng Luật sư toàn quốc thông qua và đang trong giai đoạn triển khai.
Quy trình triển khai gồm 7 bước: tổ chức hội thảo, lấy ý kiến, khảo sát online, hoàn thiện đề án, áp dụng thí điểm, áp dụng thống nhất và tổng kết. Giai đoạn thí điểm dự kiến từ 1-7-2026 đến 30-6-2027 tại Hà Nội và TP.HCM.
Là một luật sư trải qua xuyên suốt quá trình lịch sử của nghề luật sư, từ trước năm 1975 đến nay, luật sư Trương Thị Hòa chia sẻ áo choàng luật sư đã được sử dụng từ khi có nghề luật sư ở Việt Nam (trước năm 1975).
Luật sư Hòa đồng tình cao với đề án luật sư mặc áo choàng khi tham gia phiên tòa, vì độ nhận diện luật sư cao, thể hiện vị thế của luật sư tại phiên tòa.
Bà Hòa cho rằng nên chọn thống nhất 1 mẫu áo choàng để thể hiện sự bình đẳng trước tòa, dù là chủ nhiệm đoàn luật sư hay sau này nếu luật cho phép luật sư tập sự được ra tòa thì cũng sẽ mặc áo như vậy.
Áo choàng thể hiện truyền thống của nghề luật sư, Liên đoàn Luật sư đã chọn mẫu áo choàng của Pháp, có rất nhiều nét đẹp, tay áo rộng vừa phải.
Bà Hòa chia sẻ cơ duyên đến với nghề luật sư là vào 1 chiều mưa, khi bà ghé vào tòa án trú mưa thì gặp 1 nữ luật sư từ Sài Gòn xuống Trà Vinh dự phiên tòa, mặc trang phục rất đẹp. Hình ảnh đẹp của vị nữ luật sư đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bà.
Luật sư Hòa cho rằng việc bố trí nhiều nút áo cũng rất ý nghĩa. Khi mặc áo choàng vào, phải gài nút thật nhiều để nhớ rằng tôi đang hành nghề luật sư và tôi phải cẩn thận. Mỗi lần gài nút thể hiện chúng ta phải hết sức cẩn trọng, không chừa, bỏ 1 nút nào không cài.
Trên vai áo choàng có 1 dải tai áo thể hiện cán cân công lý trên vai người luật sư. Hai màu trắng đen là hắc bạch phân minh, trắng đen rõ ràng. Đặc biệt phần dải màu trắng phía trước ngực áo tượng trưng cho "lưỡi" của luật sư, thể hiện người luật sư luôn phải nói thẳng thắn.
Bên cạnh đó, luật sư Hòa cũng góp ý thay đổi một số chi tiết nhỏ trên áo choàng để trang phục đẹp hơn.
Hầu hết các luật sư đều đồng tình về việc áp dụng trang phục của luật sư tại phiên tòa. Luật sư Lê Hồng Nguyên cho rằng việc có áo choàng luật sư là hết sức cần thiết, để nâng cao vị thế của nghề luật sư.
Có nhiều ý kiến trái chiều nêu ra như thời tiết ở Việt Nam nóng nên bất tiện khi mặc... Tuy nhiên ở Thái Lan, Lào, Campuchia... cũng có điều kiện thời tiết như nước ta họ vẫn có thể mặc được.
Luật sư Nguyên cho rằng nên áp dụng đồng bộ, bỏ thí điểm áp dụng vì việc thí điểm sẽ khiến cho người mặc vest, người mặc áo choàng, làm ảnh hưởng đến uy nghiêm của phiên tòa. Thay vì thí điểm thì chúng ta nên dời thời điểm áp dụng lại, tổ chức hội thảo, lấy ý kiến đồng thuận của các đoàn, sau đó tổ chức thực hiện.
Pháp Luật
Tàu cá bị sóng đánh chìm, tòa buộc doanh nghiệp bảo hiểm phải bồi thường

TAND TP Đà Nẵng vừa có bản án dân sự phúc thẩm tranh chấp hợp đồng bảo hiểm giữa nguyên đơn là ông H.T.T. (57 tuổi, trú Đà Nẵng), và bị đơn là Tổng công ty cổ phần B. (TP.HCM).
Theo trình bày của nguyên đơn, ông T. là chủ sở hữu tàu cá QNa 90187. Ngày 17-1-2024, ông T. có mua bảo hiểm của Tổng công ty cổ phần B. cho tàu cá với giá trị trách nhiệm bảo hiểm thân tàu là hơn 2,2 tỉ đồng. Khi mua bảo hiểm, ông T. không được nhân viên bán bảo hiểm giải thích về quyền lợi của người mua cũng như các quy tắc loại trừ bảo hiểm.
Ông T. cùng các thuyền viên xuất bến để hành nghề lưới rê. Khoảng 23h30 ngày 1-4-2024, thuyền trưởng cho tàu di chuyển, bất ngờ có sóng lớn vỗ vào tàu. Lúc này gió khoảng cấp 6, thuyền trưởng cho một thuyền viên cầm lái, còn mình đi kiểm tra và phát hiện nước vào mạn trái, ở gần khoang mũi có vết thủng. Thuyền trưởng đã cho dùng bơm để hút nước ra ngoài.
Khi thấy ánh điện của tàu khác, tàu QNa 90187 đã di chuyển đến gần, đồng thời thuyền trưởng dùng máy bấm nút "SOS" và gọi điện về cho người thân báo cơ quan chức năng hỗ trợ. Thuyền viên đã quăng dây cố định tàu.
Cùng lúc đó, thuyền viên tàu QB 91449 đã đem các bơm để hút nước trong tàu QNa 90187, nhưng nước càng lúc càng nhanh và mạnh, các thuyền viên vẫn tiếp tục dùng bơm hút nước ra ngoài nhưng không thành công.
Thuyền trưởng cùng các thuyền viên hai tàu thấy không thể cứu tàu và để đảm bảo an toàn nên đã rời qua tàu QB 91449, còn tàu QNa 90187 chìm dần. Sau đó, tàu QB 91449 đưa các thuyền viên cùng thuyền trưởng tàu gặp nạn sang một tàu khác để đi nhờ vào đất liền. Khi về đến bờ, ông H.T.T. đã thông báo cho Tổng công ty cổ phần B. để yêu cầu chi trả tiền bảo hiểm đối với tàu cá QNa 90187 theo hợp đồng đã ký.
Tuy nhiên, Tổng công ty cổ phần B. từ chối chi trả tiền bảo hiểm vì cho rằng sự kiện chìm tàu cá trên không thuộc trường hợp được bảo hiểm do định biên thuyền viên không đủ người và văn bằng chứng chỉ chuyên môn của thuyền trưởng, thuyền viên không phù hợp.
Ông T. cho rằng lý do của Công ty B. đưa ra là không có cơ sở, vì sự cố xảy ra do thời tiết xấu bất thường là nguyên nhân bất khả kháng trực tiếp gây nên thiệt hại tài sản.
Thời điểm tàu đánh bắt tại tọa độ có sóng lớn, gió mạnh đập vào mạn trái gây ra vết thủng dài 50cm và rộng 2cm, khiến nước tràn vào tàu nhanh.
Ngay khi phát hiện sự cố, ông T. và thuyền viên đã thực hiện mọi biện pháp để khắc phục sự cố, lái tàu về phía tàu QB 91449 để nhờ ứng cứu (tất cả thuyền viên hai tàu đã cùng nhau hiệp lực để cứu tàu), gọi SOS... Và ông T. có chứng chỉ thuyền trưởng hạng IV.
Vì vậy, ông T. đề nghị tòa buộc Tổng công ty cổ phần B. chi trả cho ông số tiền hơn 1,7 tỉ đồng và tiền lãi.
Phía bị đơn cho rằng nguyên đơn để máy trưởng và một thuyền viên về bờ (vì giảm chi phí và bị bệnh) mà không có phương án bố trí máy trưởng với thuyền viên thay thế để vận hành trang thiết bị máy móc trong quá trình khai thác hải sản, dẫn đến tình trạng tàu không có máy trưởng, thiếu thuyền viên.
Điều này vi phạm nghiêm trọng quy định pháp luật về duy trì điều kiện khai thác thủy sản và về đảm bảo định biên an toàn tối thiểu…. Vì vậy, Tổng công ty B. không có trách nhiệm bồi thường vụ chìm tàu cá QNa 90187 nên không chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn.
Bản án sơ thẩm đã tuyên chấp nhận yêu cầu khởi kiện của ông H.T.T. về việc tranh chấp hợp đồng bảo hiểm với Tổng công ty cổ phần B.
Buộc Tổng công ty cổ phần B. phải trả tiền bảo hiểm cho ông T. số tiền 2.015.520.000 đồng, gồm tiền bảo hiểm do tổn thất toàn bộ của tàu cá QNa 90187 là 1.768.000.000 đồng và tiền lãi chậm trả của tiền bảo hiểm tính từ ngày 3-5-2024 đến ngày 27-9-2025 là 247.520.000 đồng.
Sau đó, Tổng công ty cổ phần B. đã kháng cáo. Tòa phúc thẩm đã bác toàn bộ kháng cáo của bị đơn; giữ nguyên bản án sơ thẩm.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

