Nghiên cứu của iPOS – nền tảng cung cấp giải pháp quản lý cho hơn 100.000 doanh nghiệp nhà hàng và quán cà phê – phối hợp cùng Nestlé Professional cho thấy doanh thu ngành đồ uống tăng 6,1% lên 125.485 tỷ đồng trong năm 2025. Như vậy, trung bình người Việt dành gần 344 tỷ đồng để uống cà phê, trà sữa mỗi ngày.
Tuy nhiên, tốc độ tăng trưởng doanh thu ngành đồ uống đã chậm hơn hẳn so với hai năm trước đó. Năm 2023, mức tăng đạt 20,5% và năm 2024, con số này ghi nhận 13,4%. Tức là, tốc độ tăng của doanh thu ngành đồ uống đã sụt liên tiếp trong hai năm.
iPOS cũng thực hiện khảo sát trên hơn 3.000 đáp viên, chủ yếu tại TP HCM và Hà Nội, cho thấy tần suất sử dụng đồ uống bên ngoài đang có dấu hiệu chững lại. Cụ thể, nhóm uống cà phê, trà sữa hằng ngày giảm mạnh từ 18,2% xuống còn 13,6%. Nhóm sử dụng thường xuyên 3-4 lần mỗi tuần cũng lùi nhẹ về 31,59%.
Trong khi đó, nhóm uống cà phê, trà sữa với tần suất thỉnh thoảng 1-2 lần mỗi tuần tăng từ 33,5% lên 38,19%. Đây cũng là nhóm thực khách chiếm tỷ lệ cao nhất. Còn nhóm hiếm khi, tức chỉ 1-2 lần mỗi tháng, cũng tăng từ 13,7% lên 15,37%.
Theo iPOS, diễn biến này cho thấy hành vi tiêu dùng đồ uống đang bước vào giai đoạn điều chỉnh. Trong bối cảnh áp lực chi tiêu vẫn hiện hữu, người dùng ngày càng thể hiện sự thực dụng rõ nét hơn, khi không từ bỏ nhu cầu tiêu dùng, mà bắt đầu cân nhắc kỹ về tần suất và thời điểm sử dụng.
Báo cáo cũng nêu rõ nhóm hiếm khi sử dụng đồ uống (1-2 lần mỗi tháng) có tỷ lệ chi trên 71.000 đồng cho một lần uống cà phê, trà sữa cao nhất trong toàn bảng, đạt 13,68%. Trong khi đó, nhóm sử dụng hàng ngày lại có tỷ lệ chi dưới 20.000 đồng lớn nhất, lên tới 19,32%, gấp 4 lần các tần suất còn lại. Điều này phản ánh hai tâm lý tiêu dùng hoàn toàn khác nhau.
Với nhóm uống ít, mỗi lần mua là một trải nghiệm mang tính tự thưởng, nên họ sẵn sàng trả thêm cho thương hiệu, không gian và cảm xúc. Đối với nhóm uống hàng ngày, đồ uống đã trở thành một khoản chi lặp lại, buộc người tiêu dùng phải tối ưu ngân sách và ưu tiên lựa chọn hợp lý về giá.
Ở một chiều hướng khác, dải 35.000-50.000 đồng được coi như vùng giá lõi của thị trường, đồng thời cũng là chiến trường cạnh tranh khốc liệt nhất. Cả nhóm thỉnh thoảng lẫn thường xuyên đều tập trung mạnh nhất ở ngưỡng này, lần lượt đạt 35% và 38,25%. Đây là tệp khách hàng quan trọng nhất của ngành đồ uống, khi có tần suất tạo doanh thu đều và đủ chi để giữ biên lợi nhuận.
Khi đặt cạnh dữ liệu gần 48% doanh nghiệp không dám tăng giá vì lo mất khách, có thể thấy 35.000-50.000 đồng được coi là một khoảng giá thách thức trong giai đoạn hiện tại. Theo iPOS, muốn bước lên dải giá trên 50.000 đồng, doanh nghiệp không chỉ tăng giá đơn thuần mà còn phải chứng minh được vì sao sản phẩm của mình đáng tiền hơn trong mắt khách hàng.
Cuộc đua của ngành đồ uống trong năm 2025 không còn đơn thuần nằm ở việc kích thích khách quay lại liên tục bằng khuyến mãi mạnh, mà chuyển dần sang bài toán duy trì sự hiện diện của thương hiệu một cách bền vững thông qua chất lượng sản phẩm và trải nghiệm tổng thể. “Khi tần suất tiêu dùng không còn tăng nóng như trước, mức giá cho mỗi lần sử dụng chưa chắc là yếu tố quyết định lớn nhất. Thay vào đó, thực khách sẵn sàng quay lại với những thương hiệu mang lại cảm giác đáng tiền, ổn định và đủ tốt để trở thành lựa chọn quen thuộc”, iPOS nhận định.
try{try{for(const iframe of document.querySelectorAll(“iframe[data-src]”)){iframe.removeAttribute(“sandbox”);iframe.setAttribute(“src”,iframe.getAttribute(“data-src”));}}catch(e){}}catch(e){console.log(“error_replace_script”,e);}
Ông Đàm Hoàng Việt, nhà sáng lập và CEO Black Pearl Việt Nam – đơn vị sở hữu chuỗi cửa hàng Trà sữa Đô Đô, Mr Goodtea, Ô Long Đây, Bông Biêng – cho rằng thị trường đồ uống năm 2025 không còn đi theo quỹ đạo mở rộng đồng đều như trước, mà đang phân hóa rất mạnh theo một cấu trúc giống “hiệu ứng quả tạ” (Barbell). Dòng tiền và khách hàng hiện tập trung rõ rệt về hai đầu. Một đầu là các mô hình giá rất rẻ, lấy chiến lược giá để giành lưu lượng thường xuyên. Đầu còn lại là những thương hiệu làm thực sự tốt, có giá trị sản phẩm rõ ràng, trải nghiệm chỉn chu và gắn được với phong cách sống của khách hàng.
Trong bối cảnh đó, theo ông Việt, nhóm doanh nghiệp đứng ở khoảng giữa là nhóm dễ tổn thương nhất. Họ không đủ rẻ để cạnh tranh bằng giá, nhưng cũng chưa đủ xuất sắc để thuyết phục khách hàng chi tiền cho trải nghiệm. “Giai đoạn vừa qua là một đợt sàng lọc rất mạnh, để thị trường xác định rõ ai đang làm nghề một cách nghiêm túc, bài bản và chuyên nghiệp, thay vì chỉ chạy theo tăng trưởng bề nổi trong khi sức mua thực tế không còn tăng trưởng nóng như trước”, ông nêu quan điểm
Theo Sở Xây dựng Đà Nẵng, các căn hộ đủ điều kiện mở bán lần này thuộc hai lô đất CT3 và CT7. Trong tổng số 575 căn hộ, có 569 căn đủ điều kiện giao dịch và 6 căn hộ thông tầng được chủ đầu tư giữ lại làm tài sản đảm bảo.
Dự án Đà Nẵng Times Square do Công ty cổ phần Kim Long Nam làm chủ đầu tư. Trước đó, UBND TP Đà Nẵng cho phép dự án chuyển đổi từ đất thương mại dịch vụ sang đất ở đô thị, và điều chỉnh công năng từ căn hộ khách sạn (condotel) sang chung cư.
Sở Xây dựng lưu ý, quyền sử dụng đất và tài sản hình thành trong tương lai tại dự án đang được thế chấp ở Ngân hàng TMCP Sài Gòn - Hà Nội (SHB). Chủ đầu tư phải thực hiện thủ tục giải chấp hoặc có văn bản đồng ý từ phía ngân hàng để ký hợp đồng mua bán với khách hàng.
Về tiến độ thanh toán, chủ đầu tư không được thu quá 30% giá trị hợp đồng trong lần đầu tiên. Tổng số tiền huy động trước khi bàn giao nhà tối đa 70% giá trị hợp đồng. Đặc biệt, chủ đầu tư không được thu quá 95% nếu khách hàng chưa được cấp Giấy chứng nhận quyền sở hữu (sổ đỏ).
Đà Nẵng Times Square nằm tại giao lộ Phạm Văn Đồng - Võ Nguyên Giáp, đối diện công viên Biển Đông. Theo quy hoạch điều chỉnh, hai tòa CT3 và CT7 đều có hai tầng hầm, quy mô lần lượt 24 tầng nổi và 31 tầng.
Sở Xây dựng cũng yêu cầu Công ty Kim Long Nam phải thực hiện bảo lãnh nghĩa vụ tài chính cho từng khách hàng và chịu trách nhiệm về tính chính xác của các hồ sơ cung cấp trước khi đưa sản phẩm ra thị trường.
Sau sáp nhập, thị trường bất động sản Đà Nẵng được đánh giá bước vào giai đoạn mở rộng không gian phát triển khi quỹ đất, đường bờ biển và dư địa đô thị tăng đáng kể. Việc kết nối hạ tầng giữa Đà Nẵng và khu vực Quảng Nam cũ giúp hình thành trục phát triển liên hoàn từ trung tâm đến phía nam, tạo động lực cho các dự án đô thị quy mô lớn, bất động sản nghỉ dưỡng và khu công nghiệp.
Trang Business Insider ngày 6-4 đưa tin, giá vàng đắt đỏ đang định hình lại cách các cặp đôi lựa chọn nhẫn đính hôn và nhẫn cưới. Nhiều đôi uyên ương phải suy nghĩ lại mọi thứ, từ kế hoạch cầu hôn đến chất liệu đúc nhẫn.
Mặc dù đã giảm đáng kể so với mức đỉnh kỷ lục trên 5.500 USD/ounce hồi cuối tháng 1-2026, giá vàng giao ngay hiện vẫn cao hơn khoảng 7% (gần mức 4.650 USD/ounce). So với đầu năm 2025, mức giá này đã tăng hơn 70%.
Ông Peter Manka, đồng sở hữu cửa hàng kim hoàn Ben Garelick ở thành phố New York (Mỹ), cho biết một chiếc nhẫn cầu hôn gắn kim cương nhân tạo có giá trung bình 1.544 USD vào năm 2023 đã tăng lên 2.408 USD vào năm 2025 - tăng 47% chỉ sau hai năm.
Đáng chú ý, mức tăng này xảy ra ngay cả khi giá kim cương rời tại cửa hàng đã giảm gần 40%. Điều này cho thấy vàng chính là yếu tố duy nhất đẩy giá trang sức lên cao.
Khoảng 25-30% khách hàng mua nhẫn cầu hôn đã quyết định lùi thời điểm mua, và do đó lùi cả kế hoạch cầu hôn, với hy vọng giá vàng sẽ hạ nhiệt.
Theo ông Manka, những khách hàng đang do dự có thể lựa chọn trả góp nhằm “bảo lưu” mức giá hiện tại.
Tại Ben Garelick, khách hàng mua nhẫn đính hôn chủ yếu lựa chọn vàng 24K (độ nguyên chất khoảng 58,3%).
Đáng chú ý, khoảng 35-40% nam giới hiện chọn nhẫn cưới bằng vàng 10K (chứa 41,7% vàng nguyên chất) hoặc hợp kim vàng - tantalum.
Giá nhẫn cưới nam tại Ben Garelick trung bình tăng từ 1.050 USD vào năm 2023 lên 1.575 USD vào năm 2025. Nhẫn cưới nữ tăng khiêm tốn hơn, từ 1.700 USD lên 1.800 USD, một phần là do kim cương nhân tạo và các lựa chọn vàng 10K giúp “kìm hãm” chi phí.
Ông Manka cho biết lượng khách hàng mang trang sức hồi môn đến cửa hàng để đúc nhẫn đính hôn và nhẫn cưới đã tăng lên khoảng 10-15%.
Ngược lại, ở phân khúc trang sức cao cấp như thương hiệu Henri Noel tại bang Florida, khách hàng vẫn ưu tiên vàng 14K hoặc 18K vì họ coi đây là tài sản chứa đựng cảm xúc lâu dài và không muốn hạ cấp chất liệu cho những cột mốc quan trọng.
Bà Vivian Grimes, người sáng lập thương hiệu nói trên, cho biết bà nhận thấy nhiều khách hàng quay lại sử dụng những món đồ gia truyền trong những tháng gần đây.
“Khách hàng đang nhận ra rằng những món trang sức nằm trong ngăn kéo thường là một trong những tài sản ý nghĩa và có giá trị nhất mà họ đang sở hữu”, bà Grimes nói.
Theo ông Max Baecker, chủ tịch thương hiệu American Hartford Gold, người tiêu dùng bắt đầu nhìn nhận vàng không chỉ là vật trang trí mà là một tài sản hữu hình có giá trị nội tại, đặc biệt là trong những thời kỳ bất ổn.
Pandora - thương hiệu nổi tiếng với sản phẩm vòng tay bạc - đang kỳ vọng vào bạch kim trong năm 2026. Họ giới thiệu các phiên bản mạ bạch kim cho những sản phẩm bán chạy nhất để giảm sự phụ thuộc vào giá bạc đang biến động.
Công ty Tiffany & Co, thuộc sở hữu của Tập đoàn LVMH, vốn gắn liền với bạc sterling (chứa 92,5% bạc nguyên chất) cũng đang chuyển hướng sang các dòng sản phẩm bằng vàng và trang sức cao cấp.
Ngoài giá vàng, các rào cản thuế quan đối với hàng hóa nhập khẩu từ Ấn Độ (nơi cắt gọt 90-95% kim cương thế giới) từ mùa hè năm ngoái cũng góp phần làm tăng chi phí sản xuất.
Chiều 8/4, tại kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI, thừa ủy quyền của Thủ tướng, Bộ trưởng Tư pháp Hoàng Thanh Tùng trình Quốc hội dự thảo Luật Thủ đô (sửa đổi).
Chính phủ đề xuất bổ sung 8 nội dung vào dự luật, trong đó có quy định về phát triển khu kinh tế tự do, thương mại tự do và loại hình kinh tế mới.
Theo đó, UBND TP Hà Nội có thể được quyền thành lập khu kinh tế tự do, khu thương mại tự do sau khi HĐND phê duyệt. Cơ chế về tổ chức, hoạt động của các khu này thực hiện theo quy định của HĐND thành phố.
Tại Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm được HĐND thành phố thông qua hồi cuối tháng 3, Hà Nội định hướng xây dựng khu thương mại tự do gắn với đô thị sân bay phía bắc (khu vực Đông Anh và Sóc Sơn).
Thực tế, hiện nay một số địa phương đã thành lập khu thương mại tự do. Chẳng hạn, Đà Nẵng lập khu thương mại hơn 1.880 ha, tương lai là trung tâm kinh tế, logistics và công nghệ tầm khu vực.
Hải Phòng cũng lập khu thương mại tự do với quy mô gần 6.300 ha vào tháng 10/2025. Cuối năm ngoái, HĐND TP HCM cũng thông qua việc lập khu thương mại tự do gắn với cụm cảng Cái Mép Hạ - Cần Giờ và mở rộng tới An Bình, Bàu Bàng. Trong đó, khu vực lõi Cái Mép Hạ có quy mô khoảng 3.800 ha, nhằm phát huy lợi thế của cụm cảng Cái Mép - Thị Vải trên tuyến hàng hải quốc tế Á - Âu và Á - Mỹ.
Về các loại hình kinh tế mới, Chính phủ đề xuất cho Hà Nội xác định không gian kinh tế tầm thấp (dưới 3.000 m) quy hoạch hạ tầng, hành lang bay cho drone vận chuyển y tế, logistics và taxi bay. Thành phố dự kiến khai thác không gian ngầm (tỷ lệ 40%) cho thương mại, bãi đỗ xe và bể chứa nước chống ngập khổng lồ.
Thẩm tra nội dung này, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật và Tư pháp Phan Chí Hiếu cho rằng việc phân quyền cho TP Hà Nội nhằm phát huy vai trò chủ động trong thiết kế và tổ chức thực hiện chính sách.
Tuy vậy, Ủy ban đề nghị cơ quan soạn thỏa làm rõ mục tiêu, cơ chế thực hiện các chính sách phát triển đô thị, nhất là nội dung về quy hoạch không gian, hạ tầng giao thông, logistics, môi trường, y tế, giáo dục... Việc này cần đảm bảo tính đặc thù, khả thi và ổn định của chính sách.
Cơ quan thẩm tra cũng yêu cầu bổ sung cơ chế để các địa phương tham gia liên kết, phát triển vùng Thủ đô được hưởng chính sách phù hợp, bảo đảm hiệu quả triển khai.
Dự thảo Luật Thủ đô (sửa đổi) gồm 9 chương, 36 điều, được Quốc hội thảo luận tại tổ vào chiều 8/4 và hội trường sáng 12/4. Dự kiến dự luật có hiệu lực từ 1/7/2026, nếu được Quốc hội thông qua tại kỳ họp này.