Theo thông báo tại văn bản số 153 của Ban Quản lý Dịch vụ Công ích (đặc khu Vân Đồn, Quảng Ninh), các phương tiện thủy dưới 50 chỗ xuất phát từ cảng Cái Rồng đi các tuyến Cô Tô, Quan Lạn, Minh Châu chỉ được phục vụ dân sinh, cán bộ và lực lượng làm nhiệm vụ, không phục vụ khách du lịch.
Có nghĩa rằng, phần lớn du khách buộc phải di chuyển sang cảng Ao Tiên để tiếp tục hành trình ra đảo. Đây là bến cảng do tư nhân đầu tư hơn 600 tỉ đồng nằm cách đó vài cây số.
Việc điều tiết luồng khách nhằm đảm bảo an toàn vận tải là cần thiết. Tuy nhiên, cách triển khai hiện nay đang khiến nhiều người liên tưởng đến một hình thức “ngăn sông, cấm chợ” trong du lịch.
Trước đây, du khách có thể lựa chọn linh hoạt giữa cảng Cái Rồng và các phương tiện khác nhau để ra đảo, tàu cao tốc, tàu gỗ… phù hợp với nhu cầu và khả năng tài chính. Nay, khi bị “dồn” về một đầu mối là cảng Ao Tiên, quyền lựa chọn của khách gần như không còn.
Anh Phạm Thế Công, du khách từ Hà Nội chia sẻ: “Gia đình tôi đi du lịch tại đảo Cô Tô cũng thường chọn tàu nhỏ từ Cái Rồng vì tiết kiệm và đó cũng là trải nghiệm thú vị. Nay bắt buộc qua cảng Ao Tiên, khiến chi phí đội lên khá nhiều, chưa kể phải di chuyển lòng vòng.”
Cũng theo anh Công, cái khó đó là cảng Cái Rồng có phục vụ tàu dân sinh cho người dân nhưng lại là tàu gỗ chạy chậm. Người dân Cô Tô muốn ra đất liền bằng tàu Cao Tốc thì bắt buộc phải qua cảng Ao Tiên và đóng thêm phí dịch vụ qua cảng.
Trong khi trước đây người dân các xã đảo vẫn sử dụng tàu cao tốc cỡ nhỏ để cập vào cảng Cái Rồng bình thường và bớt gánh nặng phí dịch vụ qua cảng.
Không chỉ du khách, một số doanh nghiệp lữ hành cũng bày tỏ lo ngại việc tập trung toàn bộ khách về một cảng Ao Tiên sẽ gây quá tải cục bộ, đặc biệt vào mùa cao điểm. Chưa kể khả năng đáp ứng của bến cảng Ao Tiên chưa phải đã phù hợp với tàu nhỏ.
Anh Bùi Đ., chủ tàu vận tải khách tuyến Vân Đồn – Quan Lạn cho hay, với các tàu cỡ nhỏ thì hành khách khi lên xuống gặp nhiều khó khăn, bởi mũi tàu không thể cập sát cầu cảng và chênh với độ cao khoảng 3 m, trong khi tàu chở khách cỡ nhỏ (dưới 100 chỗ) hoạt động khá đông ở đây.
Cũng theo anh Đ., lối lên xuống hiện nay của bến cảng Ao Tiên chỉ đủ cho một người lên hoặc xuống. Nếu hai người đi ngược chiều phải tránh nhau rất khó khăn; trong khi đó, toàn bộ đều không lắp rào chắn, nếu không may va chạm có thể bị ngã xuống biển.
Điểm gây bức xúc rõ nhất chính với người dân sinh sống tại các đảo là mức phí qua cảng Ao Tiên hiện nay đang duy trì mức 50.000 đồng/lượt/người. Trong bối cảnh giá xăng dầu liên tục biến động, chi phí vận hành tàu tăng cao, việc phát sinh thêm khoản phí này khiến giá vé tàu cao tốc đi các tuyến đảo như Quan Lạn, Minh Châu, Cô Tô bị đẩy lên đáng kể.
Chị Nguyễn Thị Vân, người dân trên đảo Cô Tô cho biết, mỗi lần từ đảo vào đất liền hiện nay người dân mất gần 1 triệu/đồng lượt, nếu cộng thêm phí qua cảng Ao Tiên nữa thì chi phí sẽ tăng hơn, khiến người dân rất khó khăn.
“Người dân không có nhu cầu vào cảng du lịch vì chúng tôi đi lại là để mưu sinh, sinh hoạt đời thường. Du khách họ mới cần đến các trải nghiệm, tham quan, vì vậy cơ quan chức năng nên xem xét đến việc thu mức phí ra sao đối với người dân đảo”, chị Vân chia sẻ
Thực tế, với một gia đình 4 người, chỉ riêng phí qua cảng Ao Tiên đã mất thêm 200.000 đồng/lượt, chưa kể chi phí vé tàu, di chuyển từ cảng tàu ra bến xe… và các dịch vụ khác. Điều này phần nào làm giảm sức hấp dẫn của du lịch Vân Đồn – Cô Tô, vốn đang cạnh tranh gay gắt với các điểm đến khác.
Hài hòa lợi ích nhà đầu tư, người dân giữ đảo
Các chuyên gia du lịch cho rằng, việc tổ chức vận tải cần đảm bảo nguyên tắc thuận tiện, đa dạng cạnh tranh lành mạnh. Khi chỉ tập trung vào một đầu mối như cảng Ao Tiên, nguy cơ độc quyền dịch vụ và tăng chi phí là điều khó tránh khỏi.
Trao đổi với Thanh Niên, lãnh đạo đặc khu Vân Đồn cho hay: “Không thể phủ nhận việc đầu tư bến cảng Ao Tiên đã làm đột phá hạ tầng du lịch cho địa phương, tăng sức hấp dẫn với du khách. Tuy nhiên, trước phản ánh của người dân, địa phương sẽ có trao đổi với doanh nghiệp để có chính sách phù hợp”.
Bên cạnh mục tiêu tăng trưởng, việc tổ chức khai thác cũng cần đặt trong tổng thể hài hòa lợi ích giữa doanh nghiệp, người dân và du khách. Đặc biệt, với các xã đảo như Quan Lạn, Minh Châu, Ngọc Vừng…, sinh kế của người dân gắn chặt với biển và dòng khách du lịch.
Giữ chân người dân bám đảo, bám biển không chỉ là câu chuyện kinh tế mà còn liên quan đến an sinh, văn hóa và chủ quyền lâu dài. Vì vậy, trong quá trình khai thác cảng Ao Tiên, cần có chính sách linh hoạt, không “đóng cửa” các phương án vận chuyển truyền thống, đồng thời kiểm soát hợp lý các loại phí để không tạo thêm gánh nặng cho người dân và du khách.
Khoảng 8h30, xe tải biển số Hà Nội chở thiết bị viễn thông lên núi Tà Zôn, cách Phan Thiết gần 20 km. Khi đến khu vực trung chuyển ở lưng chừng núi, cách chân núi khoảng 200 m, nhóm công nhân dỡ một phần hàng để chuẩn bị chuyển tiếp bằng cáp tời.
Theo thông tin ban đầu, sau khi dỡ hàng, tài xế cho xe nhích lên để tạo khoảng trống vận chuyển thì phương tiện nghi bị mất phanh, lao từ triền núi xuống khu nhà ăn của công nhân tại mỏ đá phía dưới.
Vụ tai nạn khiến hai người tử vong tại chỗ, một người chết trên đường đi cấp cứu. Tài xế bị thương, đang điều trị tại Bệnh viện đa khoa Bình Thuận.
Ông Nguyễn Ngọc Anh, Chủ tịch UBND xã Hàm Thuận, cho biết đây là vụ tai nạn lao động xảy ra trong lúc vận chuyển vật tư thi công công trình của đơn vị viễn thông VNPT.
Theo địa phương, xe do tài xế Nguyễn Tấn Trường, sinh năm 1999, quê Anh Sơn, Nghệ An, điều khiển. Ba nạn nhân tử vong gồm Nguyễn Kim Trung Thịnh (sinh năm 1989), Lê Văn Mười (sinh năm 1977, trú xã Hàm Thuận) và Nguyễn Thanh Nhã (sinh năm 2001, trú Trần Đề, Cần Thơ).
Tà Zôn là ngọn núi cao 386 m ở xã Hàm Thuận, xung quanh có nhiều mỏ đá granite đang khai thác. Trên đỉnh núi đặt tháp anten phát sóng viba của VNPT. Việc vận chuyển hàng hóa thường được thực hiện bằng xe tải lên lưng chừng núi, sau đó chuyển sang cáp tời kéo lên đỉnh.
Trong chuyên án bí số VN10 liên quan đến 4 nữ tiếp viên hàng không xách ma túy từ Pháp về Việt Nam, Viện KSND TP.HCM đã truy tố 227 bị can, trong đó Nguyễn Đỗ Trúc Phương (32 tuổi, hay còn gọi là "cô tiên từ thiện") bị truy tố về tội "Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy", theo khoản 2 điều 255 bộ luật Hình sự.
Theo hồ sơ, Nguyễn Đỗ Trúc Phương và Vũ Hải Anh có mối quan hệ sống chung với nhau như vợ chồng từ năm 2021.
Ngày 15.3.2024, Phương và Hải Anh dự định tổ chức sinh nhật cho bạn tại chỗ ở của mình nên rủ hội bạn đến nhà.
Trong lúc ăn uống, Phương và Hải Anh chuẩn bị thêm các bình khí cười và các chất ma túy là Ketamine, nước vui và thuốc lắc để cho cả nhóm sử dụng.
Quá trình điều tra vụ án, Nguyễn Đỗ Trúc Phương khai 2 lần nhờ bạn là Phạm Văn Duy Bảo mua ma túy để sử dụng.
Cụ thể, ngày 14.3.2024, Phương nhắn tin nhờ Bảo mua 2 gói ma túy dạng nước vui, vị nho (không xác định được loại và khối lượng); 5 viên MDMA (không xác định được khối lượng) và 2,5 gam Ketamine, giá 9,9 triệu đồng.
Lần 2, ngày 16.3.2024, Phương nhắn tin nhờ Bảo mua 2 gói ma túy dạng nước vui, hiệu Chali (không xác định được loại và khối lượng), nhưng chưa trả tiền mua ma túy cho Bảo.
Ngoài ra, cuối năm 2021, Phương đã nhiều lần đặt mua ma túy, loại MDMA, nước vui và Ketamine của Trần Thành Trung, để sử dụng, nhưng không xác định được số lượng, do thời gian đã lâu. Phương đã chuyển khoản trả tiền mua ma túy cho Trung.
Riêng Vũ Hải Anh không khai nhận đã cùng với Phương thực hiện hành vi “tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy” vào ngày 16.3.2024. Tuy nhiên từ lời khai của các bị can, tài liệu khác, cơ quan tiến hành tố tụng xác định Vũ Hải Anh có vai trò đồng phạm với Trúc Phương.
Như vậy, quá trình điều tra xác định Nguyễn Đỗ Trúc Phương và Vũ Hải Anh có hành vi cung cấp địa điểm, ma túy và kẻ đường ma túy cho các đối tượng Vĩ, Đạt, Nhi, Đan Anh sử dụng vào ngày 16.3.2024. Do vậy, Trúc Phương và Vũ Hải Anh phải chịu trách nhiệm hình sự về tội "Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy”.
Nguyễn Đỗ Trúc Phương sinh ra trong một gia đình khá giả ở quận 1 (cũ), TP.HCM. Điều kiện kinh tế vững vàng khiến cô không cần bận tâm đến cơm áo gạo tiền. Sau 10 năm du học ở Úc, cuối năm 2019, Phương trở về gia đình quản lý công việc kinh doanh.
Sau đó, Trúc Phương bén duyên với công việc thiện nguyện khi thấy nhiều hoàn cảnh khó khăn. Lúc đầu, cô chỉ chia sẻ bằng tiền của mình, sau đó kêu gọi người thân, bạn bè cùng chung tay. Sau đó, Phương cho rằng, việc làm thiện nguyện một mình không giúp được cho nhiều người, do đó cô chia sẻ hoàn cảnh nhân vật cụ thể lên mạng xã hội, để kêu gọi sự chung tay của mọi người. Từ đó, mạng xã hội hay gọi Trúc Phương với cái tên "cô tiên từ thiện".
Sáng 7/4, Quốc hội đã bầu Chủ tịch nước và chiều nay bầu Thủ tướng - hoàn tất việc kiện toàn các chức danh lãnh đạo chủ chốt của Nhà nước nhiệm kỳ 2026-2031.
Hiến pháp quy định Quốc hội là cơ quan duy nhất có thẩm quyền bầu Chủ tịch nước và Thủ tướng. Sau khi được bầu, hai chức danh tuyên thệ trung thành với Tổ quốc, nhân dân và Hiến pháp trước Quốc hội. Trong quá trình thực hiện, Quốc hội kết hợp giữa các phiên họp riêng để làm công tác nhân sự và các phiên công khai để biểu quyết thông qua nghị quyết và công bố kết quả.
Hồi đầu tháng 3, Hội nghị Ban chấp hành Trung ương 2 khóa 14 đã biểu quyết thống nhất giới thiệu nhân sự để Quốc hội bầu, phê chuẩn các chức danh lãnh đạo Nhà nước nhiệm kỳ mới. Bộ Chính trị sau đó hoàn tất thủ tục để trình Quốc hội theo thẩm quyền.
Quy trình bầu Chủ tịch nước bắt đầu từ việc Ủy ban Thường vụ Quốc hội trình danh sách đề cử. Sau khi danh sách được trình, đại biểu Quốc hội có quyền đề cử, giới thiệu thêm hoặc tự ứng cử; người được giới thiệu có thể xin rút. Các trường hợp đề cử bổ sung, tự ứng cử hoặc xin rút được Ủy ban Thường vụ Quốc hội tổng hợp, báo cáo; Quốc hội biểu quyết quyết định việc cho rút hoặc đưa vào danh sách chính thức.
Quốc hội thảo luận tại các đoàn đại biểu. Trên cơ sở ý kiến thảo luận, Ủy ban Thường vụ Quốc hội giải trình, tiếp thu và hoàn thiện danh sách. Danh sách chính thức được xác lập khi Quốc hội biểu quyết thông qua trước khi tiến hành bầu.
Bước tiếp theo là thành lập Ban kiểm phiếu và tiến hành bỏ phiếu kín. Ban kiểm phiếu do Quốc hội bầu, không bao gồm người trong danh sách ứng cử. Người trúng cử phải đạt quá nửa tổng số đại biểu Quốc hội đồng tình.
Sau khi kiểm phiếu, Ban kiểm phiếu báo cáo kết quả trước Quốc hội. Trên cơ sở đó, Ủy ban Thường vụ Quốc hội trình dự thảo nghị quyết bầu Chủ tịch nước. Quốc hội biểu quyết thông qua nghị quyết. Người trúng cử sau đó thực hiện nghi thức tuyên thệ nhậm chức.
Quy trình bầu Thủ tướng có cấu trúc tương tự nhưng khác ở khâu đề cử. Theo Hiến pháp, Chủ tịch nước trình danh sách để Quốc hội bầu Thủ tướng.
Sau khi danh sách được trình, đại biểu Quốc hội có quyền đề cử, giới thiệu thêm hoặc tự ứng cử; người được giới thiệu có thể xin rút. Các trường hợp đề cử bổ sung, tự ứng cử hoặc xin rút được Ủy ban Thường vụ Quốc hội tổng hợp, báo cáo; Quốc hội biểu quyết quyết định việc cho rút và việc đưa vào danh sách chính thức.
Quốc hội thảo luận tại các đoàn đại biểu; Ủy ban Thường vụ Quốc hội giải trình, tiếp thu ý kiến. Khi danh sách chính thức được thông qua, Quốc hội tiến hành các bước giống với bầu Chủ tịch nước, gồm thành lập Ban kiểm phiếu, bỏ phiếu kín, công bố kết quả, sau đó thông qua nghị quyết bầu. Thủ tướng được bầu tuyên thệ nhậm chức trước Quốc hội.
Chủ tịch nước là người đứng đầu Nhà nước, có thẩm quyền công bố Hiến pháp, luật, pháp lệnh; đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm một số chức danh; quyết định về quốc tịch, đặc xá, đối ngoại và thống lĩnh lực lượng vũ trang.
Thủ tướng là người đứng đầu Chính phủ, chịu trách nhiệm điều hành hệ thống hành chính nhà nước, tổ chức thi hành pháp luật và chịu trách nhiệm trước Quốc hội về hoạt động của Chính phủ.
Tiêu chuẩn nhân sự đối với hai chức danh này được quy định tại Quy định 365 năm 2025 của Trung ương, nhấn mạnh yêu cầu về uy tín, năng lực toàn diện, kinh nghiệm lãnh đạo và khả năng điều hành ở tầm vĩ mô.
Theo quy định hiện hành, Chủ tịch nước và Chính phủ đương nhiệm thực hiện nhiệm vụ cho đến khi Quốc hội khóa mới bầu ra nhân sự thay thế và kiện toàn bộ máy.