Tìm HLV trưởng một lần nữa trở thành bài toán trung tâm tại Man Utd. Do Michael Carrick gây ấn tượng trong giai đoạn ngắn hạn, nhiều người cho rằng “Quỷ Đỏ” không cần một HLV đẳng cấp, mà là một người hiểu rõ đội bóng.
Ban đầu, Carrick không phải lựa chọn dài hạn. Ông được bổ nhiệm khi CLB cần một giải pháp ổn định tình hình, đồng thời xoa dịu sự bất mãn từ người hâm mộ sau khi sa thải Ruben Amorim. Tuy nhiên, những gì diễn ra sau đó khiến mọi tính toán ban đầu được gác lại.
Nhiều cầu thủ ủng hộ việc bổ nhiệm Carrick dài hạn, đánh giá cao phong cách quản lý mềm mỏng, các buổi tập rõ ràng và môi trường tích cực ban huấn luyện mới mang lại. Quan trọng hơn, kết quả trên sân được cải thiện rõ rệt, trong đó có những chiến thắng trước các đối thủ hàng đầu như Man City hay Arsenal, giúp Man Utd tiến gần mục tiêu trở lại Champions League.
Sự thăng tiến này khiến một bộ phận trong nội bộ tin rằng CLB nên tiếp tục đặt niềm tin vào Carrick. Lập luận của họ khá thực dụng. Nếu ông duy trì được phong độ, đội bóng sẽ ổn định lâu dài. Nếu không, Man Utd vẫn có thể thay đổi sau đó.
Tuy nhiên, quan điểm này bị phản đối. Với Jim Ratcliffe và nhóm lãnh đạo, Carrick không phải mẫu HLV điển hình họ hướng đến. Tỷ phú người Anh thích những cá tính mạnh, có khả năng kiểm soát phòng thay đồ bằng quyền uy rõ ràng. So với Amorim, Carrick trầm tĩnh hơn, thiên về xây dựng sự tin tưởng hơn là áp đặt. Điều đó đặt ra nghi ngờ về khả năng dẫn dắt một CLB lớn trong dài hạn.
Ngoài cá tính, việc bổ nhiệm Carrick dài hạn còn có thể đi ngược kế hoạch ban đầu của INEOS, tập đoàn đứng sau quá trình tái cấu trúc đội bóng. Carrick vốn chỉ là giải pháp tạm thời, được chọn một phần vì hiểu rõ văn hóa CLB. Nếu biến lựa chọn tình thế thành chiến lược dài hạn, định hướng ban đầu sẽ bị ảnh hưởng.
Sự thận trọng của ban lãnh đạo cũng xuất phát từ những bài học gần đây. Việc gia hạn hợp đồng với Ten Hag rồi sa thải chỉ sau vài tháng, hay quyết định bổ nhiệm Amorim với hệ thống chiến thuật không phù hợp, đều cho thấy quá trình lựa chọn HLV thiếu nhất quán.
Đội bóng kiên trì với Amorim sau một mùa giải chỉ xếp thứ 15, rồi sa thải khi ông không chấp nhận thay đổi sơ đồ chiến thuật. Quyết định đó dẫn tới giai đoạn rối rắm tại Old Trafford. Vì vậy, lần lựa chọn tới mang tính sống còn với dự án của Ratcliffe.
Trong khi đó, thị trường HLV lại không mở ra nhiều cơ hội. Những cái tên hàng đầu đều có ràng buộc riêng. Luis Enrique được đánh giá cao nhưng nhiều khả năng gia hạn với PSG. Carlo Ancelotti dự kiến tiếp tục gắn bó với tuyển Brazil. Thomas Tuchel đã ổn định tại tuyển Anh. Julian Nagelsmann cũng bận chuẩn bị cho World Cup cùng Đức, khiến khả năng tiếp cận bị hạn chế. Những phương án khác như Andoni Iraola hay Unai Emery khả thi hơn, vẫn tồn tại khoảng cách về quyền kiểm soát công việc.
Vì vậy, tranh luận trong nội bộ Man Utd hiện xoay quanh hai hướng tiếp cận. Một bên cho rằng đội bóng cần một HLV có tầm vóc lớn, đủ quyền uy để tạo niềm tin ngay khi bước vào phòng thay đồ, tương tự cách Ancelotti từng làm ở nhiều CLB. Theo cựu tiền vệ Quinton Fortune, áp lực tại Old Trafford đòi hỏi một nhân vật có kinh nghiệm và uy tín.
Ngược lại, nhiều ý kiến cho rằng yếu tố phù hợp quan trọng hơn danh tiếng. Theo HLV Steve McClaren, điều cốt lõi là đặt đúng người vào đúng vị trí, với kế hoạch rõ ràng. Carrick đã tự đưa bản thân vào danh sách ứng viên bằng những gì thể hiện trên sân.
Thực tế, ngay cả trong thời kỳ thành công nhất dưới thời Alex Ferguson, vai trò của HLV không nằm ở việc trực tiếp huấn luyện từng chi tiết chiến thuật, mà là quản trị con người và định hướng tổng thể. Một tên tuổi lớn có thể mang lại uy tín, nhưng không đảm bảo thành công nếu không phù hợp với đội hình và cấu trúc CLB. Ngược lại, một lựa chọn ít hào nhoáng hơn vẫn có thể phát huy hiệu quả nếu đáp ứng đúng nhu cầu thực tế.
Man Utd chưa đưa ra quyết định cuối cùng. Ban lãnh đạo muốn chờ đến hết mùa giải để đánh giá toàn diện, từ vị trí trên bảng điểm, phong độ thi đấu đến không khí trong phòng thay đồ.
Yếu tố tài chính cũng được cân nhắc, sau khi CLB đã chi khoản đáng kể cho các thay đổi ở ban huấn luyện trong thời gian ngắn. Trong khi đó, Carrick vẫn tập trung vào công việc hiện tại mà không chịu áp lực về tương lai, giúp đội bóng ổn định trong giai đoạn nước rút.
Để đăng quang ngay trong lần đầu tham dự, các chàng trai đến từ Trường ĐH Quốc gia Malaysia đã trải qua những giây phút nghẹt thở trên chấm luân lưu trước đội Trường ĐH Thủy lợi ở trận chung kết. Với Harris Bin Herman - "người gác đền" xuất sắc nhất giải, đồng thời là cầu thủ hay nhất trận chung kết, danh hiệu vô địch này không chỉ là một chiếc cúp, mà là tổng hòa của những trải nghiệm tuyệt vời tại VN. Harris chia sẻ: "Thật tuyệt vời khi vô địch. Bên cạnh đó, chúng tôi đã có nhiều trải nghiệm rất tuyệt vời trong lần đầu dự giải. Phố biển Nha Trang thực sự đẹp về cảnh quan, với nhiều món ăn độc đáo. Thông qua giải đấu, chúng tôi cũng có thêm nhiều người bạn, đây chắc chắn là kỷ niệm rất đáng nhớ".
Một trong những điều làm nên sự khác biệt của giải đấu chính là sự cổ vũ vô tư, trong sáng nhưng cực kỳ cuồng nhiệt của các sinh viên. Chính bầu không khí này đã khiến các đội quốc tế cảm thấy như đang được thi đấu trên sân nhà. Tiền đạo Sary Taimou, đồng vua phá lưới, đội Trường ĐH Svay Rieng (Campuchia), cho biết: "Tôi ấn tượng với không khí sôi động của bóng đá sinh viên tại đây. Không khí thật sự rất tuyệt vời tại sân Trường ĐH Nha Trang. Các bạn sinh viên thân thiện và tạo ra sự cuồng nhiệt cho mỗi trận đấu, khiến tôi và các cầu thủ trên sân hưng phấn hơn". Sự thân thiện của khán giả tại phố biển Nha Trang đã xóa nhòa khoảng cách quốc gia, biến mỗi trận đấu thành một bữa tiệc, nơi các cầu thủ được tiếp thêm sức mạnh để cống hiến những pha bóng đẹp mắt nhất.
Đối với các cầu thủ chủ nhà, giải đấu là một bài học thực tế. Hồ Thanh Phước, chân sút số 1 của Trường ĐH Nha Trang và cũng là đồng vua phá lưới, xem đây là cột mốc đặc biệt trong quãng đời sinh viên của mình. Phước bộc bạch: "Đây là sân chơi mà mỗi cầu thủ có cơ hội thể hiện bản thân. Thực sự hạnh phúc khi một lần trong đời sinh viên được tham gia một giải đấu quốc tế như vậy. Được thi đấu với các cầu thủ sinh viên trong khu vực Đông Nam Á, thậm chí có cả các tuyển thủ trẻ là dịp tốt để chúng em được cọ xát, giao lưu học hỏi, nâng cao tinh thần đoàn kết của tập thể, qua đó rút được nhiều bài học kinh nghiệm cho cuộc sống".
Năm thứ hai liên tiếp, Liverpool dừng bước ở Champions League sau trận thua PSG ở Anfield. Nhập cuộc với khát khao ngược dòng trên sân nhà như trước Barca năm 2019, nhưng Liverpool không thể ghi bàn. Chủ nhà bị Ousmane Dembele chọc thủng lưới hai lần ở cuối trận, chấp nhận lần thứ hai thua PSG 0-2 trong một tuần.
Đội tuyển nữ Việt Nam từng được dẫn dắt bởi các HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Sau đó, đội tuyển trải qua 10 năm thành công dưới thời HLV Mai Đức Chung, trước khi chia tay sau vòng chung kết Asian Cup 2026.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo LĐBĐ Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên. Bên cạnh yếu tố tài chính, trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở trụ sở liên đoàn vào sáng nay, Phó Chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú cho rằng tiêu chí quan trọng khác là sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
"Làm bóng đá nữ khó không kém nam", ông Tú nói. "Một HLV ngoại muốn dẫn dắt cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì đảm đương nhiệm vụ mới thuận lợi".
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản - nền bóng đá nữ số một châu Á, trong đó Thái Lan hợp tác mạnh mẽ. Tuy nhiên, ĐTQG đều không đạt thành công như mong đợi khi được dẫn dắt bởi Miyo Okamoto (2021-2023), rồi đến cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025).
Với Việt Nam, chiến lược ở ĐTQG nữ là ưu tiên HLV nội, còn ĐTQG nam thì ngược lại. Phó Chủ tịch VFF Trần Anh Tú cho rằng khác biệt đội nam khác biệt về áp lực thành tích và nhiều yếu tố ngoại cảnh tác động hơn. "Sức ép ở đội nam rất lớn. Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn", ông Tú cho hay. "Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công".
Trong khi đó, đội tuyển nữ đã trải qua 10 năm thành công dưới thời ông Mai Đức Chung, với lần đầu dự World Cup 2023, vô địch Đông Nam Á 2019 và giành 4 HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Đôi bên nhiều lần chia tay, rồi lại tái hợp. Giải đấu cuối cùng của ông Chung là Asian Cup 2026, khi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng.
VFF đã chuẩn bị cho cuộc chia tay này, khi từ tháng 9/2024, ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý cho HLV Mai Đức Chung. VFF đánh giá đây là cơ hội để HLV Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Ông Phúc cũng hội tụ đầy đủ các yếu tố, gồm đảm bảo chuyên môn và giàu kinh nghiệm, với hơn 30 năm huấn luyện. Thứ hai, HLV phải có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ.
"Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này", Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. "Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ".
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng làm trợ lý ở đội tuyển. HLV Phúc đánh giá cầu thủ nữ có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. "Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm", HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Hoàng Văn Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. "Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập", HLV nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.