Ở chung kết play-off hôm 31/3, Italy hòa Bosnia & Herzegovina 1-1 qua 120 phút thi đấu rồi thua 1-4 ở loạt luân lưu, dẫn đến lần thứ ba liên tiếp lỡ World Cup. Ở hai lần tranh vé vớt gần nhất, đội tuyển từng bốn lần vô địch thế giới lần lượt thua Thụy Điển và Bắc Macedonia vốn bị đánh giá thấp hơn.
Jurgen Klinsmann – nhà vô địch World Cup 1990, từng khoác áo Inter và Sampdoria ở Serie A, cho biết thất bại này khiến ông mất ngủ và buồn bã. “Tôi đã chịu nỗi đau cùng những người bạn Italy ở Los Angeles”, ông nói với Corriere dello Sport. “Đêm hôm sau, tôi vật vã không ngủ được”.
Huyền thoại bóng đá Đức cho rằng bóng đá Italy đang phải trả giá vì thiếu thủ lĩnh, thiếu những cầu thủ đối mặt trực diện với đối thủ và thiếu niềm tin vào các cầu thủ trẻ. Ông còn so sánh với cách quản lý cầu thủ ở Italy hiện nay: “Nếu chơi ở Italy, Yamal và Musiala có lẽ sẽ bị đẩy xuống Serie B để tích lũy kinh nghiệm”.
Yamal được trao cơ hội thi đấu cho đội một Barca từ khi mới 15 tuổi. Anh trở thành trụ cột của cả Barca lẫn tuyển Tây Ban Nha từ tuổi 16. Trong khi đó, Jamal Musiala, 23 tuổi, là nhân tố chủ chốt của Bayern nhiều năm qua và từng cùng tuyển Đức dự Euro 2020, 2024 và World Cup 2022.
So sánh của Klinsmann tuy là giả định nhưng lại phản ánh chính xác tư duy bảo thủ đang tồn tại, khi rất ít tài năng trẻ Italy được trao cơ hội ra sân thường xuyên. Cựu tiền đạo 61 tuổi cũng chỉ ra một nguyên nhân gốc rễ khác: tư duy chiến thuật quá an toàn. “Nhiều HLV vẫn đặt mục tiêu không thua lên hàng đầu thay vì thắng bằng mọi giá”, ông nói. “Và đây là kết quả chúng ta thấy”.
Cùng quan điểm, Fabio Capello – cựu HLV Milan, Roma, Real Madrid và đội tuyển Anh – cũng phân tích sâu về vấn đề bóng đá Italy từ cấp trẻ đến đội tuyển quốc gia. Trong cuộc phỏng vấn với La Gazzetta dello Sport, ông chỉ ra rằng thất bại trước Bosnia phản ánh những vấn đề căn bản hơn là một trận đấu cụ thể.
“Thất bại ba lần liên tiếp chứng tỏ còn một căn bệnh chưa được chữa”, Capello nói, nhấn mạnh sự thiếu liên kết giữa đội tuyển và các CLB nội địa. “Ngày xưa, đội tuyển được hình thành từ ‘khối CLB’, còn bây giờ cầu thủ rải rác. Không còn khối, tinh thần đồng đội yếu. Gattuso đã cố gắng tạo nhóm nhưng rất khó trong điều kiện hiện nay”.
Về bóng đá trẻ, Capello cảnh báo rằng hệ thống đào tạo Italy đang mắc sai lầm nghiêm trọng, nơi các cầu thủ trẻ phải thực hiện các bài tập chiến thuật giống hệt các cầu thủ chuyên nghiệp. Cựu HLV 79 tuổi cho biết: “Tôi hay hỏi: ‘Các em có thích chơi bóng không?’ – ‘Có’. ‘Các em làm các bài tập giống chuyên nghiệp à?’ – ‘Có’. Tôi sẽ loại những HLV như vậy. Trẻ em cần được vui chơi, nhưng cũng phải học cách xử lý bóng cơ bản. Chúng ta thiếu những HLV hiểu rõ từng cầu thủ, biết cách điều chỉnh theo chiều cao, kích cỡ chân và khả năng của các em. Dạy kỹ thuật cơ bản, quan sát và hiểu cầu thủ mới là điều quan trọng”.
Capello cũng nhận định rằng đội tuyển hiện tại thiếu chất lượng và cần một kế hoạch dài hạn: “Để bắt đầu lại, cần một kế hoạch 10 năm và phải làm ngay. Người kế nhiệm cũng khó có thể làm ngay, họ phải may mắn sở hữu nhóm cầu thủ đủ tinh thần và chất lượng để tạo thành đội hình mới”.
Capello, sinh năm 1946, khẳng định sẽ không tái xuất trong bóng đá Italy: “Ở tuổi của tôi? Có điên không?”.
Alcaraz đã chấm dứt hành trình ấn tượng của tay vợt chủ nhà Valentin Vacherot tại Monte Carlo Masters bằng chiến thắng 6-4, 6-4. Tay vợt Tây Ban Nha đứng trước cơ hội bảo vệ thành công danh hiệu tại giải ATP Masters 1000 trên mặt sân đất nện.
Ở trận đấu trên sân Rainier III hôm 11/4, tay vợt 22 tuổi hóa giải lối chơi giao bóng mạnh, tấn công uy lực của Vacherot, người nhận được sự cổ vũ cuồng nhiệt từ khán giả nhà. Alcaraz tận dụng thành công 3 trong 4 break-point trên đường tới chiến thắng sau 84 phút.
Trước đó, Sinner đánh bại Alexander Zverev 6-1, 6-4 ở trận bán kết đầu tiên trong ngày. Điều này đồng nghĩa người hâm mộ sẽ được chứng kiến chung kết "bom tấn", diễn ra lúc 20h hôm nay 12/4 (giờ Hà Nội).
Trận chung kết Monte Carlo Masters giữa Alcaraz và Sinner mang ý nghĩa "một được hai". Không chỉ là danh hiệu Masters 1000 đầu tiên trên sân đất nện trong năm, mà người chiến thắng còn sẽ trở thành tay vợt số 1 thế giới vào thứ Hai 13/4. Sinner đang nỗ lực chấm dứt thời kỳ thống trị của Alcaraz, người vừa san bằng thành tích 66 tuần giữ ngôi số 1 với chính tay vợt Italy.
"Tôi nghĩ đây là vị trí trong mơ với bất kỳ ai. Tôi đang cạnh tranh cho danh hiệu Monte Carlo thứ hai, còn anh ấy thì hướng tới danh hiệu đầu tiên", Alcaraz nói về trận chung kết, cũng là lần gặp nhau đầu tiên giữa hai người kể từ trận chung kết ATP Finals 2025. "Ngôi số 1 thế giới đang bị tranh chấp quyết liệt, điều đó khiến chung kết càng trở nên đặc biệt hơn".
Alcaraz cũng dành lời khen cho Vacherot, tay vợt Monaco đầu tiên vào tới tứ kết và bán kết Monte Carlo trong Kỷ nguyên Mở. Tay vợt 27 tuổi, người từng gây chấn động khi vô địch Thượng Hải Masters tháng 10 năm ngoái với thứ bậc 204 thế giới, đã giành break sớm ở set hai, nhưng không thể ngăn cản đà tiến của Alcaraz. Dù thua trận, Vacherot sẽ tăng 6 bậc lên số 17 thế giới, cao nhất sự nghiệp.
Vòng bán kết hôm 11/4 cũng chứng kiến Sinner nâng chuỗi thắng trước Zverev lên 8 trận liên tiếp ở ATP Tour. Với chuỗi 21 trận thắng liên tiếp tại các giải Masters 1000, sau các chức vô địch ở Paris tháng 11 năm ngoái và Indian Wells, Miami tháng trước, Sinner trở thành tay vợt thứ tư trong lịch sử vào chung kết cả ba giải Masters 1000 đầu mùa (sau Roger Federer năm 2006, Rafael Nadal năm 2011 và Novak Djokovic năm 2015).
"Tôi rất hạnh phúc. Tôi đến đây để kiểm tra lại bản thân trên mặt sân đất nện, và việc vào chung kết có ý nghĩa rất lớn với tôi", Sinner nói. "Giờ hãy chờ xem điều gì sẽ đến ở trận chung kết. Tôi không có gì để mất, nên dĩ nhiên tôi sẽ cố gắng hết sức vào ngày mai".
Theo khảo sát của tờ Telegraph, không ít người bắt đầu hành trình tập luyện với quyết tâm cao, nhưng nhanh chóng bỏ cuộc sau vài tuần vì thiếu động lực.
Trong bối cảnh đó, việc tập luyện cùng người thân hoặc bạn bè đang được xem là giải pháp hiệu quả để duy trì thói quen vận động bền vững.
Tập luyện một mình mang lại sự linh hoạt về thời gian và không gian, nhưng cũng đi kèm nhiều thách thức khiến người tập dễ bỏ cuộc. Khi không có sự giám sát hay đồng hành, việc trì hoãn hoặc bỏ qua buổi tập trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.
Theo các nghiên cứu về hành vi vận động, động lực nội tại thường suy giảm nhanh chóng nếu không có yếu tố thúc đẩy từ bên ngoài. Điều này lý giải vì sao nhiều người dù có mục tiêu rõ ràng vẫn không thể duy trì thói quen tập luyện lâu dài.
Việc tập một mình cũng khiến quá trình luyện tập trở nên đơn điệu và thiếu cảm hứng. Không có sự tương tác hay chia sẻ, người tập dễ rơi vào trạng thái chán nản, đặc biệt khi chưa nhìn thấy kết quả rõ rệt trong thời gian ngắn.
Ngoài ra, tập luyện một mình có thể làm giảm mức độ nỗ lực trong mỗi buổi tập. Khi không có người cùng tập hoặc theo dõi, nhiều người có xu hướng giảm cường độ hoặc rút ngắn thời gian tập luyện mà không nhận ra.
Một nghiên cứu được thực hiện tại Đại học Công nghệ Nanyang (Singapore) cho thấy thói quen tập luyện có thể bị ảnh hưởng bởi bối cảnh xã hội. Nghiên cứu chỉ ra một số người tập luyện cùng bạn đời (chồng hoặc vợ) có mức độ hoạt động thấp hơn, nguyên nhân của điều này đến từ việc khó thay đổi lối sống chung.
Tuy nhiên, điều này cũng phản ánh một thực tế rằng việc duy trì tập luyện không chỉ phụ thuộc vào ý chí cá nhân mà còn liên quan đến môi trường và thói quen sinh hoạt. Khi không có sự hỗ trợ phù hợp, người tập dễ rơi vào vòng lặp “bắt đầu rồi bỏ dở”.
Tập luyện một mình còn khiến người tập thiếu đi sự phản hồi cần thiết để cải thiện kỹ thuật, đồng thời cũng thiếu một góc nhìn khách quan cho quá trình tập luyện. Không có người quan sát hoặc góp ý, sai sót có thể kéo dài, làm giảm hiệu quả và tăng nguy cơ chấn thương.
Trái ngược với việc tập một mình, tập luyện cùng người thân hoặc bạn bè mang lại nhiều lợi ích rõ rệt cả về thể chất lẫn tinh thần. Sự hiện diện của người khác, đặc biệt là người thân sẽ giúp tạo động lực và duy trì tính kỷ luật trong quá trình tập luyện.
Theo Telegraph, khi tập cùng nhau, cơ thể có xu hướng giải phóng các hormone như endorphin và adrenaline, giúp tăng cảm giác hứng khởi và giảm căng thẳng. Điều này không chỉ cải thiện hiệu suất mà còn khiến việc tập luyện trở nên thú vị hơn.
Tập luyện cùng người thân cũng giúp tăng mức độ gắn kết giữa các cá thể độc lập với nhau. Điển hình là khi đã lên kế hoạch tập chung, người tập luyện thể dục, thể thao có xu hướng tuân thủ lịch trình tốt hơn, hạn chế việc bỏ buổi hoặc trì hoãn.
Tác giả bài viết trên Telegraph cũng cho rằng việc thiết lập mục tiêu chung là yếu tố quan trọng giúp duy trì động lực. Khi cả hai cùng hướng tới một mục tiêu, thành công sẽ trở thành nỗ lực tập thể thay vì sự so sánh cá nhân.
Bên cạnh đó, môi trường tập luyện nhóm hoặc lớp học cũng mang lại hiệu ứng tích cực. Sự tương tác và năng lượng từ những người thân, bạn bè giúp quá trình tập luyện duy trì được cường độ và cải thiện hiệu quả tập luyện.
Đối với các cặp đôi, việc tập luyện cùng nhau còn giúp cân bằng giữa hỗ trợ và cạnh tranh trong mối quan hệ. Nếu biết cách điều chỉnh, sự cạnh tranh lành mạnh có thể trở thành động lực thúc đẩy cả hai tiến bộ.
Tuy nhiên, các chuyên gia cũng khuyến nghị cần duy trì sự linh hoạt trong việc tập luyện. Không phải mọi hoạt động đều cần thực hiện cùng nhau, và việc dành thời gian tập riêng cũng có thể mang lại lợi ích nhất định.
Nhìn chung, tập luyện cùng người thân không chỉ giúp cải thiện sức khỏe mà còn nâng cao chất lượng quá trình luyện tập. Đây được xem là một trong những cách hiệu quả nhất để duy trì thói quen vận động lâu dài và đạt được mục tiêu đề ra.
Thua trước 1-2 ngay tại sân nhà, Real Madrid vẫn chứng tỏ được danh tiếng của đội bóng thành công nhất trong lịch sử Champions League, khi 3 lần dẫn điểm trên sân đối thủ hùng mạnh Bayern Munich. Khán giả thực sự mãn nhãn với màn trình diễn đầy hào hứng từ những phút đầu tiên kéo dài đến tận cuối trận.
Khi Luis Diaz (phút 89) và Michael Olise (phút 90+4) liên tục ghi những bàn quyết định giúp Bayern quật ngã Real, đã xuất hiện bình luận hài hước mang tính... chỉ trích họ: tại sao lại làm cho cuộc vui khép lại? Sao không để cho khán giả xem tiếp 30 phút hiệp phụ?
Ardar Guler mở tỷ số cho Real ngay phút đầu tiên. Nhưng Aleksandar Pavlovic cũng chỉ mất 5 phút để ghi bàn cho Bayern. Cứ thế, hai bên rượt đuổi tỷ số cho đến khi hiệp 1 khép lại với 5 bàn thắng: Guler lại giúp Real vượt lên; Harry Kane gỡ 2-2; rồi Kylian Mbappe giúp Real tạm dẫn 3-2 trước giờ giải lao. Đến gần cuối trận thì Eduardo Camavinga của Real (vào sân từ ghế dự bị) liên tục lãnh 2 thẻ vàng, và Bayern đã tận dụng thành công ưu thế hơn người để thắng 4-3 (chung cuộc 6-4).
Danh tiếng "có DNA Champions League" của Real thế là không còn tác dụng. Họ thua cả 2 trận. Nhưng có thể nói Real đã dừng bước trong thế ngẩng cao đầu.
Bayern - Real vốn đã là cặp đấu nổi tiếng nhất trong lịch sử cúp C1/Champions League (họ đã gặp nhau đến 30 lần, nhiều hơn bất cứ cặp đối thủ nào khác, mỗi bên đều thắng đúng 13 trận). Cuộc quyết đấu tại giải năm nay lại xứng đáng được xem là một trong những cặp đấu hào hứng nhất lịch sử. Tổng cộng, đôi bên cùng nhau bắn phá khung thành đối phương đến 73 lần, ghi 10 bàn thắng trong 2 trận đấu.
Cặp tứ kết còn lại diễn ra ở thái cực ngược hẳn: Arsenal đi tiếp khi hòa 0-0 ngay tại sân nhà trước Sporting Lisbon. Mỗi bên đều chỉ có đúng 1 pha dứt điểm chính xác trong suốt trận.
Hai cặp bán kết sẽ là PSG - Bayern (lượt đi lúc 2 giờ ngày 29.4) và Atletico Madrid - Arsenal (lượt đi lúc 2 giờ ngày 30.4). Lượt về diễn ra sau đó 1 tuần.
Cặp bán kết đầu chính là sự lặp lại của trận chung kết Champions League 2020. Cặp bán kết sau là 2 đội chưa bao giờ vô địch cúp C1/Champions League. Tất nhiên, lịch sử đang rất hứa hẹn: đội thắng trong cặp Atletico - Arsenal sẽ đứng trước cơ hội lần đầu tiên lên ngôi vô địch ở giải đấu danh giá nhất châu Âu tầm CLB.
Đây là lần đầu tiên Arsenal lọt vào bán kết Champions League trong 2 mùa bóng liên tiếp. Tranh cãi chuyên môn: thầy trò HLV Mikel Arteta chơi không thuyết phục, với phong độ mờ nhạt? Dù sao đi nữa, vẫn phải thấy rằng trận gặp Manchester City ở giải Ngoại hạng Anh cuối tuần này là quá quan trọng, nên cũng hợp lý nếu như Arsenal chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ tối thiểu trước Sporting: thận trọng tuyệt đối để bảo vệ ưu thế mong manh (thắng trận lượt đi 1-0).
Chỉ xét thuần túy về tính giải trí thì Bayern của HLV Vincent Kompany rõ ràng là vai diễn rực sáng nhất ở vòng tứ kết. Họ thể hiện lối chơi tuyệt vời: hấp dẫn về đường nét và nhuần nhuyễn trong cách phối hợp. Cho dù có bóng hay không, cách di chuyển để khống chế hoặc khai thác khoảng trống của Bayern đều đáng gọi là nghệ thuật. Ngay sau khi Camavinga phải rời sân vì 2 thẻ vàng, Bayern đã lập tức ghi bàn từ khu vực thường có mặt cầu thủ này trong đội hình Real.
Nhìn chung, Bayern luôn là như vậy cả trong tấn công lẫn phòng thủ. Khi đôi bên cân bằng về người, Bayern có khả năng di chuyển hợp lý để có hàng thủ đông hơn hàng công của đối phương. Còn khi tấn công thì họ lôi kéo được cầu thủ phòng ngự của đối phương để có khoảng trống tạo cơ hội ghi bàn. Và do di chuyển nhịp nhàng, Bayern luôn có vẻ trội hơn về thể lực. Đây chính là dấu ấn rõ ràng của HLV Kompany - một gương mặt gần như mới trong làng huấn luyện đỉnh cao.