Theo kết luận của Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an mới được ban hành, chủ của Công ty CP Asia Life là Nguyễn Phong và vợ đã sản xuất 4 mặt hàng thực phẩm bổ sung là hàng giả bán ra thị trường với tổng giá trị 6,6 tỉ, thu lời bất chính 3,3 tỉ đồng.
Trong đó, Công ty Asia đã sản xuất 168.000 hộp kẹo Kera là thành phẩm giả và đã bán 160.000 hộp cho Công ty Chị Em Rọt của Hằng “du mục”, hoa hậu Thùy Tiên, Quang Linh Vlog, thu về hơn 5 tỉ. Với thương vụ bán hàng giả này, Nguyễn Phong cùng đồng phạm bị cáo buộc thu lợi bất chính gần 3 tỉ đồng.
Hành vi của nhóm hoa hậu Thùy Tiên được xác định không đồng phạm tội sản xuất hàng giả với Nguyễn Phong, nhưng đủ yếu tố cấu thành tội lừa dối khách hàng và đã bị đưa ra xét xử trong một vụ án khác.
Từ kết quả điều tra vụ án liên quan sản phẩm kẹo Kera, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã chỉ ra nhiều sơ hở trong quy định pháp luật và công tác quản lý đối với lĩnh vực thực phẩm.
Theo Cơ quan điều tra, các quy định pháp luật liên quan cho phép doanh nghiệp tự công bố sản phẩm và tự chịu trách nhiệm về chất lượng, thành phần, công dụng.
Quy định này nhằm cải cách thủ tục hành chính, tạo điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp, tuy nhiên thiếu cơ chế sàng lọc tiền kiểm. Cơ quan quản lý khi tiếp nhận hồ sơ chủ yếu kiểm tra thủ tục, không thẩm định chất lượng thực tế mà chỉ thực hiện hậu kiểm ngẫu nhiên dẫn đến tình trạng nhiều sản phẩm chỉ “đăng ký cho có”, chưa đảm bảo chất lượng đã được bán ra thị trường.
Thực tế điều tra cho thấy một số tổ chức, cá nhân đã lợi dụng cơ chế này để thay đổi thành phần, sử dụng nguyên liệu giá rẻ, không rõ nguồn gốc, thậm chí gây hại nhằm thu lợi, kết luận nêu.
Cơ quan điều tra cho biết việc thực thi và hậu kiểm đối với thực phẩm chức năng, thực phẩm bổ sung dinh dưỡng chưa hiệu quả.
Các sản phẩm này chủ yếu vẫn được quản lý như thực phẩm thông thường, chưa được xếp vào nhóm có nguy cơ cao đối với sức khỏe. Một số sản phẩm được quảng bá với công dụng như thuốc nhưng đăng ký dưới dạng thực phẩm bổ sung để né tránh các yêu cầu về thử nghiệm và cấp phép như dược phẩm.
Theo kết luận, Luật Quảng cáo năm 2012 và các văn bản liên quan đã nghiêm cấm hành vi quảng cáo gian dối, gây hiểu nhầm về sản phẩm. Nội dung quảng cáo không được khẳng định thực phẩm có tác dụng chữa bệnh như thuốc hoặc sử dụng người nổi tiếng để xác nhận công dụng khi chưa được kiểm chứng khoa học.
Tuy nhiên, theo cơ quan điều tra, thực tế quảng cáo trên môi trường mạng, đặc biệt từ người nổi tiếng, thường “biến tướng” dưới nhiều hình thức. Phổ biến là việc giới thiệu sản phẩm dưới dạng chia sẻ trải nghiệm cá nhân, không gắn nhãn quảng cáo, không công khai việc được trả tiền.
Cách thức này khiến người xem khó phân biệt giữa nội dung quảng cáo và chia sẻ cá nhân, từ đó có thể hiểu nhầm đây là khuyến nghị thực tế, kết luận nêu.
Cơ quan điều tra cũng cho biết hiện chưa có quy định cụ thể về cơ chế kiểm duyệt nội dung quảng cáo trên không gian mạng, trong khi mọi cá nhân đều có thể quảng cáo sản phẩm trên mạng xã hội, gây khó khăn cho công tác phát hiện, kiểm tra, giám sát.
Ngoài ra, nghị định quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực quảng cáo đã có chế tài xử phạt tiền, nhưng theo đánh giá, mức xử phạt chưa tương xứng với số tiền thu lợi từ hành vi vi phạm.
Đối với thương mại điện tử, các quy định hiện hành đã nêu trách nhiệm của chủ sàn và người bán, nhưng việc xác thực thông tin người bán và kiểm soát chất lượng hàng hóa, đặc biệt là thực phẩm, còn hạn chế.
Cơ quan điều tra cho biết chưa có quy định đặc thù để kiểm soát các giao dịch bán thực phẩm qua mạng, qua livestream hoặc trên các nền tảng như TikTok, Shopee, Lazada. Việc xử lý các tài khoản, website vi phạm còn chậm và chưa triệt để, kết luận nêu.
Cơ quan điều tra cũng nhận định các chế tài xử lý hành chính và hình sự đối với hành vi vi phạm trong lĩnh vực thực phẩm, quảng cáo, công bố sản phẩm và thuế chưa đủ mạnh, chưa tạo được tính răn đe.
Theo kết luận, cơ chế tự công bố sản phẩm hiện không yêu cầu doanh nghiệp phải kiểm nghiệm đầy đủ trước khi lưu hành. Cơ quan quản lý không thực hiện tiền kiểm mà chủ yếu tiếp nhận hồ sơ và hậu kiểm.
Ngay cả với sản phẩm thuộc diện đăng ký bản công bố, việc thẩm định chủ yếu dựa trên hồ sơ giấy tờ, không có kiểm tra thực tế nếu hồ sơ đầy đủ.
Cơ quan điều tra cho biết cơ chế này thiếu “chốt chặn” kỹ thuật ban đầu để sàng lọc hồ sơ. Nhiều trường hợp chỉ kiểm nghiệm một số chỉ tiêu hoặc sử dụng kết quả kiểm nghiệm để hợp thức hóa hồ sơ, trong khi sản phẩm thực tế không đúng với nội dung công bố.
Việc công khai dữ liệu tự công bố chưa đầy đủ, thông tin phân tán. Công tác hậu kiểm còn hạn chế do lực lượng thanh tra mỏng, tần suất kiểm tra thấp.
Ngoài ra, việc phân công quản lý giữa các bộ, ngành còn chồng chéo, trong khi cơ chế phối hợp giữa các lực lượng chức năng chưa chặt chẽ, thiếu cơ sở dữ liệu dùng chung. Việc định danh người bán và quản lý hoạt động quảng cáo trên mạng xã hội cũng gặp khó khăn do tính ẩn danh và xuyên biên giới của Internet, kết luận nêu.
Từ các tồn tại nêu trên, Cơ quan cảnh sát điều tra kiến nghị các bộ, ngành liên quan rà soát toàn diện hệ thống văn bản quy phạm pháp luật và công tác quản lý trong lĩnh vực sản xuất, kinh doanh thực phẩm cũng như quảng cáo trên không gian mạng.
Đồng thời kiến nghị nghiên cứu, xây dựng cơ sở dữ liệu quốc gia về công bố sản phẩm thực phẩm nhằm quản lý thống nhất thông tin các sản phẩm đã công bố và đang lưu hành.
Cơ sở dữ liệu dự kiến bao gồm các thông tin về doanh nghiệp sản xuất, kinh doanh, hồ sơ công bố sản phẩm, kết quả kiểm nghiệm thành phần, chỉ tiêu chất lượng… cũng như kết quả thanh tra, kiểm tra và xử lý vi phạm liên quan.
Ngày 9/4, TAND Hà Nội xét xử bị cáo Đỗ Tuấn Anh (41 tuổi, cựu Đội phó Cảnh sát PCCC và cứu nạn cứu hộ, Công an quận Cầu Giấy) và cán bộ cùng đơn vị Lê Quang Hưng, 30 tuổi, về tội Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.
Vụ án liên quan hỏa hoạn trên phố Trung Kính khiến 15 người chết hồi tháng 5/2024.
Tòa dự kiến tuyên án vào chiều nay.
Cáo trạng xác định, khu đất 207 m2 thuộc sở hữu của vợ chồng ông Quyết, bà Thảo. Trong đó 50 m2 được dùng xây nhà ở, 100 m2 xây nhà trọ 3 tầng với 13 phòng khép kín.
Ngoài ra, 33 m2 tại sân để con trai dựng lán tạm làm dịch vụ sửa chữa xe máy, xe đạp điện. Phần sân chung còn lại làm nơi để phương tiện cho người thuê trọ và các thành viên gia đình ông Quyết. Quá trình xây dựng và cho thuê trọ, vợ chồng chủ nhà không có giấy phép xây dựng và không đăng ký kinh doanh cho thuê trọ.
Theo Nghị định 136 quy định chi tiết một số quy định của Luật Phòng cháy, chữa cháy, cơ sở cho thuê trọ của vợ chồng ông Quyết thuộc diện quản lý nhà nước của Đội Cảnh sát PCCC và cứu nạn, cứu hộ Công an quận Cầu Giấy; đồng thời phải đáp ứng các điều kiện an toàn về PCCC.
Tuy nhiên, quá trình xây dựng và cho thuê nhà trọ, vợ chồng ông Quyết không chấp hành các quy định này.
Khoảng 0h45 ngày 24/5/2024, đám cháy bùng lên tại khu vực phía bên trong cổng ra vào. Lúc này 23 người đang sinh sống ở đây (7 người trong gia đình ông Quyết và 16 người thuê trọ), cổng khóa nên không chạy ra ngoài được. Chỉ có ông Quyết, cùng con dâu và 2 cháu nội chạy lên tầng 2 ngôi nhà chính, được người dân dùng búa tạ đập tường giải cứu. Những người còn lại tử vong, trong đó có mẹ, vợ và con trai ông Quyết và 12 khách trọ.
Kết luận giám định xác định nguyên nhân cháy là chập mạch điện trên đường dây điện tại khu vực xe máy điện làm cháy lớp vỏ cách điện, sau đó lan ra xung quanh.
Cháy nhà 5 tầng ở Hà Nội
Phường nghĩ quận quản lý, quận tưởng phường
Về trách nhiệm của các cá nhân, cơ quan quản lý nhà nước về PCCC trong vụ việc này, cáo trạng xác định, bị cáo Hưng được phân công công tác quản lý trên địa bàn phường Trung Hòa từ tháng 8/2023.
Trong thời gian này, sau nhiều vụ cháy nghiêm trọng, trong đó có chung cư mini ở Khương Hạ, thành phố Hà Nội đã chỉ thị rà soát, tổng kiểm tra loại hình nhà trọ trên địa bàn thành phố nhằm mục đích phát hiện kịp thời các vi phạm về PCCC đối với loại hình nhà trọ, chung cư mini. Song, quá trình thực hiện nhiệm vụ, Hưng không thực hiện đúng và đầy đủ nhiệm vụ được phân công theo các kế hoạch rà soát trên, không phát hiện được nhà ông Quyết cho thuê trọ và có vi phạm về PCCC.
Tại cơ quan điều tra, Hưng khai "nghĩ nhà này thuộc diện UBND phường Trung Hòa quản lý, không phải lực lượng cảnh sát PCCC nên không kiểm tra".
Về trách nhiệm của chính quyền địa phương, VKS viện dẫn bối cảnh thực hiện theo chỉ thị của thành phố, Đội Cảnh sát phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ tổng rà soát và lập danh sách 861 cơ sở thuộc diện quản lý của UBND phường Trung Hòa. Song trong số này lại không có khu trọ của gia đình ông Quyết. UBND phường Trung Hòa do đó mặc nhiên coi cơ sở này thuộc diện quản lý của Đội Cảnh sát PCCC và cứu nạn, cứu hộ.
VKS cáo buộc Tuấn Anh, Đội phó, khi này không chỉ đạo, quản lý, dẫn đến khu trọ của ông Quyết không có đơn vị nào phụ trách. Cơ sở này được xác định có nhiều tồn tại vi phạm về PCCC nhưng không bị phát hiện kiểm tra, xử lý.
Một số lãnh đạo Công an quận Cầu Giấy giai đoạn này được xác định "do là lãnh đạo, không trực tiếp quản lý từng cơ sở riêng biệt và do thiếu sót trong công tác điều tra cơ bản của các cán bộ cấp dưới" nên không nắm được sự việc. Dù họ không bị xem xét trách nhiệm hình sự, song cơ quan điều tra đã có văn bản đề nghị Công an thành phố Hà Nội xử lý theo quy định của ngành công an.
Lô "đất vàng" ký hiệu số 149, tờ bản đồ TĐ 01-2018 đang tranh chấp có giá hàng chục tỉ đồng nằm ngay trên mặt tiền đại lộ Phạm Văn Đồng, trung tâm du lịch của xã Măng Đen.
Chủ đất cho rằng lô đất đã bị hộ liền kề xây khách sạn lấn chiếm hơn 1m, trong khi đó chủ khách sạn nói rằng do chính quyền cắm mốc giao đất sai dẫn tới chồng lấn.
Năm 2022, hộ bà Nguyễn Thị Hương Anh (39 tuổi, trú xã Đak Đoa, Gia Lai) nhận chuyển nhượng lô đất nêu trên. Theo hồ sơ, lô đất có diện tích 245m2, chiều rộng cả mặt tiền và mặt hậu đều 7m, chiều dài 35m, nguồn gốc là đất trúng đấu giá.
Tại thời điểm nhận chuyển nhượng, bà Hương Anh đo đạc chiều rộng lô đất đúng như giấy chứng nhận. Sau khi hàng xóm xây khách sạn, bà Hương Anh đo đạc, kiểm tra thì phát hiện chiều rộng mặt sau lô đất không đủ 7 mét theo giấy chứng nhận đã cấp nên đã trình báo cơ quan chức năng.
Tháng 3-2024, Phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Kon Plông (tỉnh Kon Tum) kiểm tra, đo đạc bằng máy định vị và xác định hộ ông Nguyễn Đẩu (hiện trú phường Kon Tum, tỉnh Quảng Ngãi, người trúng đấu giá lô đất cạnh lô đất của bà Hương Anh) đã xây dựng nhà ở lấn qua đất đấu giá của các hộ khác 1,17m phần phía sau.
Việc làm này của hộ ông Nguyễn Đẩu dẫn đến các lô đất bên cạnh thiếu 1,17m, còn thửa đất ông Đẩu có diện tích thực tế lớn hơn 22,7m2 so với diện tích trúng đấu giá.
Phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Kon Plông khi đó đã kiến nghị UBND huyện chỉ đạo các cơ quan, đơn vị liên quan kiểm tra, xử lý để đảm bảo diện tích, kích thước cho các hộ sử dụng đất liền kề.
Từ kết quả này, hộ bà Hương Anh yêu cầu cơ quan chức năng giải quyết buộc ông Đẩu trả lại cho vợ chồng bà diện tích đất đã lấn chiếm và buộc tháo dỡ, di dời vật kiến trúc đã xây dựng để khôi phục tình trạng ban đầu.
Trong khi đó, hộ ông Đẩu cho rằng gia đình xây nhà theo đúng ranh giới đất đã trúng đấu giá nên không phải là bên lấn chiếm đất và yêu cầu cơ quan chuyên môn kiểm tra, xem xét lại.
Để chứng minh mình không lấn đất hộ bà Hương, gia đình ông Đẩu đã chỉ mốc giới thửa đất được cơ quan chức năng cắm mốc khi nhận bàn giao lô đất trên thực địa lúc trúng đấu giá. Hiện trạng thửa đất của hộ ông Đẩu hiện nay đã xây dựng công trình kiên cố để kinh doanh dịch vụ lưu trú.
Ông Đẩu cho rằng việc hộ bà Hương Anh kiện ông lấn đất là có cơ sở, nhưng nguyên nhân chính là do cơ quan chức năng huyện Kon Plông giao đất sai, giao chồng lấn lên đất của người khác. Theo ông Đẩu, khi nhận đất gia đình xây theo mốc giới trúng đấu giá đã giao, việc chồng lấn là do người đóng cọc giao đất sai.
Thực tế là sau khi cơ quan chức năng đo đạc lại, xác định thửa đất của ông chồng lấn với thửa đất của bà Hương Anh, còn thửa đất biệt thự phía sau lại chồng lấn lên thửa đất của ông. Do đó, ông Đẩu cho rằng trong trường hợp bị khởi kiện vì lấn chiếm đất, ông sẽ khởi kiện cơ quan chức năng về việc giao đất sai.
Ngày 7-4, TAND tỉnh Tây Ninh đã mở phiên xét xử sơ thẩm, tuyên phạt Nguyễn Thị Thu Hằng (36 tuổi, ngụ xã Tân Hưng, Tây Ninh) mức án 12 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Theo cáo trạng, mẹ chồng của Hằng mở 2 dây hụi ở vùng trung tâm xã Tân Hưng từ năm 2021. Tuy nhiên do không biết chữ, mẹ chồng giao cho Hằng giữ sổ chính của dây hụi để ghi chép, theo dõi.
Qua quá trình này, Hằng nhận thấy những hụi viên gần nhà chủ yếu tin tưởng vào uy tín của mẹ chồng mà không hề đến tham gia khui hụi, không kiểm tra thực tế danh sách hụi viên.
Từ tháng 11-2021, khi được mẹ chồng giao lại làm chủ hụi, Hằng đã nghĩ ra cách ghi tên khống hụi viên vào danh sách, đến kỳ mở hụi thì bỏ thăm để lĩnh hụi bằng các tên khống này. Bên cạnh đó Hằng còn mạo tên của các hụi viên để lãnh hụi.
Hằng đã mở tổng cộng 10 dây hụi với mức đóng 2-3 triệu mỗi tháng, mỗi dây hụi đều có từ vài kỳ đến vài chục kỳ mở hụi bị Hằng dùng các chiêu trò trên để chiếm đoạt tiền.
Đến tháng 12-2023, khi tuyên bố vỡ nợ và không mở hụi nữa, Hằng đã mạo danh 66 hụi viên và dùng 16 tên khống hụi viên để chiếm đoạt gần 4 tỉ đồng của 70 người dân trong vùng.
Số tiền này Hằng đã tiêu xài hết, chỉ mới bồi thường được cho các bị hại hơn 270 triệu đồng.
Do đó bên cạnh mức án 12 năm tù, Hằng cũng phải chịu trách nhiệm hoàn trả số tiền cho các hụi viên đã bị chiếm đoạt tiền.