Ngày 6/4, trang Guardian có bài phỏng vấn Sean Hepburn Ferrer – con lớn của diễn viên Audrey Hepburn, dịp ông ra mắt quyển tiểu sử mới về bà. Sách mang tên Intimate Audrey (tạm dịch: Audrey Thân quen), ra mắt trên thị trường quốc tế từ ngày 7/4.
Sean Hepburn Ferrer sinh năm 1960, là con của minh tinh và chồng đầu tiên – đạo diễn, diễn viên Mel Ferrer, hiện là nhà sản xuất phim. Trò chuyện với trang tin, ông cho biết tác phẩm đem đến góc nhìn “hậu trường” của một trong những bóng hồng nổi tiếng nhất thế kỷ 20. Trong đó, ông tập trung khía cạnh khác của mẹ khi bà xuất hiện trong những bữa tối gia đình.
Sean, hiện 66 tuổi, nói chưa từng thấy bản thân là con trai của một ngôi sao điện ảnh bởi ông có một tuổi thơ bình thường tại Thụy Sĩ và Rome, rất xa Hollywood. Về mẹ của mình, tác giả cho biết bà có những ưu tiên bình dị. “Mẹ tôi nhận ra cuộc sống ngắn ngủi, phù du và mong manh. Bạn không thể muốn có một mái ấm rồi khi nó đến, bạn không thể nỗ lực hết mình để vun vén”, ông nói.
Theo Guardian, hầu hết phim kinh điển của Audrey Hepburn gồm Breakfast at Tiffany’s (1961) ra rạp trước khi con trai lớn 10 tuổi. Đến khi Sean 14 tuổi, ông mới nhận ra mẹ không chỉ là diễn viên mà còn là tên tuổi lớn. Ngày nhỏ, ông từng lấy bộ sưu tập phim 16mm của mẹ, tự mở liên hoan phim Audrey Hepburn cho riêng mình trên gác mái. Thi thoảng, diễn viên ghé qua, hỏi con trai nghĩ gì về bộ phim. Bất cứ điều gì ông nói thích, bà đều cho rằng công thuộc về đạo diễn hoặc bạn diễn.
Năm 2003, Sean xuất bản một ấn phẩm về mẹ – Audrey Hepburn: An Elegant Spirit (Audrey Hepburn: Một tinh thần thanh lịch), khắc họa những nội tâm của bà từ cảm xúc, triết lý sống. Nhưng từ lâu, ông được yêu cầu viết một cuốn khác toàn diện hơn để khép lại câu chuyện đời bà. Vì thế, Intimate Audrey là quyển tiểu sử đầy đủ đầu tiên về diễn viên, do ông viết cùng cựu phóng viên chiến trường Wendy Holden. Màn hợp tác cũng mang ý nghĩa đặc biệt. “Cuộc đời mẹ tôi bắt đầu bằng chiến tranh, kết thúc bằng chiến tranh”, ông nói thêm.
Minh tinh Audrey Hepburn sinh năm 1929 tại Bỉ. Bà có cha là thương gia người Anh Joseph Ruston, còn mẹ là Nữ nam tước Hà Lan Ella van Heemstra. Năm 1935, cuộc hôn nhân của cha mẹ tan vỡ khiến Audrey đau khổ. Sau đó, bà đến Anh học tập với hy vọng thi thoảng gặp lại cha.
Khi Thế chiến II nổ ra, mẹ gọi Audrey về Hà Lan vì nghĩ đây sẽ là nơi an toàn, nhưng bà Ella đã nhầm. Trong thời gian dài bị Đức quốc xã chiếm đóng, gia đình chịu nhiều trận bom oanh tạc, nạn đói khiến bà suy dinh dưỡng. Cả nhà sống qua ngày nhờ củ cải turnip héo, bánh mì nướng từ bột củ hoa tulip. Theo Guardian, dáng đứng thẳng nổi tiếng của minh tinh không chỉ là kết quả của những năm tháng học ballet, còn do một mảnh đạn găm vào cổ bà trong một cuộc không kích. Tai nạn ấy đã hạn chế khả năng vận động của bà vĩnh viễn.
Audrey cũng chứng kiến nhiều hành vi bạo lực nhắm vào cộng đồng Do Thái. Khi còn là thiếu niên, bà tổ chức nhiều buổi diễn múa để gây quỹ cho những người đang lẩn trốn, truyền tin cho phong trào kháng chiến. Nhưng trước chiến tranh, cha mẹ bà là những người ủng hộ chủ nghĩa phát xít, từng chụp ảnh với nhà độc tài Adolf Hitler. “Tôi không nghĩ mẹ có thể hóa giải khúc mắc đó. Tôi cho rằng bà đã chấp nhận con người thật của cha mẹ mình, giữ lại những gì bà có thể chọn và làm những gì bản thân thấy đúng”, Sean Hepburn Ferrrer nhận định.
Sau chiến tranh, bà làm vũ công ballet ở London, đóng vài vai nhỏ ở Anh. Trong một lần quay phim ở Monte Carlo, Audrey Hepburn thu hút sự chú ý của tiểu thuyết gia Colette – người mời bà sang Mỹ đóng kịch Broadway. Guardian cho rằng cột mốc đánh dấu bước ngoặt thay đổi đời Audrey là khi được chọn vào phim Roman Holiday, giành Nữ chính xuất sắc Oscar 1954 ở tuổi 25.
Nghệ sĩ hiện là một trong số ít người thắng EGOT (viết tắt của bốn giải thưởng nghệ thuật danh giá nhất nước Mỹ gồm Emmy, Grammy, Oscar và Tony). Nhìn lại sự nghiệp của bà, Sean nhận định thành công của mẹ đến từ “phong thái, sự nhạy cảm khó nắm bắt của người châu Âu”. Ông đã dành hàng chục năm nghĩ điều gì làm nên danh tiếng của mẹ, chọn ra ba lý do. Thứ nhất, bà có sự tươi trẻ và tự nhiên khi diễn xuất. Thứ hai, bà có phong cách thời trang trẻ trung, thanh lịch giữa thế kỷ 20. Cuối cùng, hình ảnh của bà gắn liền các hoạt động nhân đạo, từng là đại sứ thiện chí của UNICEF những năm 1980 và 1990.
Cuối thập niên 1960, Audrey Hepburn dần rời bỏ màn ảnh, tập trung vào gia đình. Sau khi ly hôn Mel Ferrer, bà đi bước nữa với bác sĩ tâm thần người Italy Andrea Dotti năm 1969. Một năm sau, Audrey có con trai thứ hai – Luca Dotti. Cũng trong quyển sách, Sean Hepburn Ferrer viết về khuyết điểm của những đàn ông đi qua cuộc đời bà. Theo Sean, mối quan hệ giữa mẹ và cha ông quý giá nhất nhưng cũng cam go nhất. Trong khi đó, Dotti là “bạn đời dễ chịu nhất, dù không hoàn toàn đáng tin”. Bạn trai sau này của bà – diễn viên Hà Lan Robert Wolders – “đáng yêu nhưng nhu nhược”.
Tuy nhiên, tác giả trăn trở một số chi tiết, nhất là chuyện ngoại tình của Dotti. Ông nghĩ mình vừa phản bội người mà ông biết sẽ không bao giờ công khai chuyện này, vừa cảm thấy phải đứng về phụ nữ. Trong sách, ông kể chuyện tìm thấy mẹ bất tỉnh trên giường với lọ thuốc ngủ rỗng bên cạnh, cho biết sự đổ vỡ hôn nhân lần thứ hai quá sức chịu đựng của bà.
Năm 1993, Audrey Hepburn qua đời ở tuổi 63 vì mắc bệnh ung thư hiếm. Bốn tháng trước đó, bà đến Somalia với UNICEF để thăm trẻ em ở vùng chịu xung đột. Dù trải qua nhiều thăng trầm, bà từng nói với con trai rằng cuộc đời bà rất nhàm chán, từ chối viết hồi ký.
Khép lại bài phỏng vấn, Sean cho biết mong mọi người nhận ra mẹ ông không chỉ gắn liền với những bộ phim, tấm áp phích. Ông muốn mang hình ảnh của mẹ trở lại đời thực để công chúng hiểu sâu hơn về bà. Tác giả nói: “Mẹ tôi là một người bình thường, chân thật. Đó là lý do tôi ra mắt quyển sách này”.
Tác phẩm dựa trên webtoon cùng tên, nội dung kể về nhân vật Gun Woo (Woo Do Hwan) bị lôi kéo vào những giải đấu boxing phạm pháp của thế giới ngầm sau khi giành chức vô địch quyền Anh. Biến cố xảy ra khi Baek Jeong (Bi Rain) - kẻ đứng đầu một giải đấu bất hợp pháp có quy mô toàn cầu - liên tục gây sức ép lên Woo Jin (Lee Sang Yi) và mẹ con Gun Woo.
Tiếp nối thành công của phần đầu, Bloodhounds 2 mở rộng bối cảnh, từ tín dụng đen sang giải đấu quyền Anh quy mô lớn. Ở đó, Gun Woo và Woo Ji bị cuốn vào cuộc chiến sinh tồn, từ đó khắc họa tình anh em giữa họ.
Đạo diễn Kim Joo Hwan tăng mật độ các phân đoạn hành động. Các pha giao đấu kết hợp boxing với những màn đánh tay không trên võ đài bát giác. Theo Daum, ở buổi họp báo ra mắt phim hôm 31/3, đạo diễn võ thuật Jung Sung Ho cho biết các diễn viên được huấn luyện kỹ lưỡng để thực hiện cảnh đánh nhau. Êkíp còn tính toán các góc máy quay để phát huy hiệu ứng hình ảnh, mang đến cảm giác chân thật cho người xem.
Trang Nate đánh giá tương tác giữa Woo Do Hwan và Lee Sang Yi làm nổi bật tuyến truyện về tình bạn. Ở mùa hai, nhân vật Gun Woo không chỉ mang tinh thần chính nghĩa, anh còn sẵn sàng đối diện quá khứ tội lỗi để bảo vệ những người quan trọng. Trên Daum, Woo Do Hwan cho biết anh đầu tư kỹ năng diễn xuất nội tâm để làm rõ chuyển biến tâm lý nhân vật.
Woo Jin có bước chuyển mình từ huấn luyện viên sang võ sĩ, trở thành chỗ dựa vững chắc cho Gun Woo. Câu chuyện của Woo Jin - người sẵn sàng gác lại con đường riêng để hỗ trợ người anh - vượt qua tình bạn đơn thuần, được xây dựng qua những lần cùng chiến đấu, chịu đựng áp lực và vượt qua thử thách.
Do Hwan bộc lộ tốt sự trưởng thành và nội tâm phức tạp của Gun Woo, còn Lee Sang Yi mang đến hình ảnh Woo Jin luôn sát cánh giúp đỡ nam chính. Trên Daum, Do Hwan nói cả hai tập luyện ngay cả trong ngày nghỉ để đảm bảo độ chính xác và an toàn cho các cảnh hành động.
Trang SCMP nhận xét nhân tố đáng chú ý là phản diện Baek Jeong do Bi Rain thủ vai. Nhân vật có tính cách tàn nhẫn, thỏa mãn khi chứng kiến nỗi đau của người khác. Không chỉ có ngoại hình lực lưỡng, Bi Rain từ bỏ hình tượng điển trai để bộc lộ bản chất nhân vật, khiến Baek Jeong trở thành tâm điểm mỗi khi xuất hiện.
Tuy nhiên, trang Chosun cho rằng điểm trừ nằm ở kịch bản. Baek Jeong được mô tả là người hành động vì tiền, nhưng lý do hắn nhắm đến Gun Woo lại chưa thuyết phục. Việc theo đuổi nam chính không được giải thích rõ khiến nhân vật thiếu chiều sâu.
Các cảnh đánh đấm là yếu tố duy trì sức hút nhưng một số phân đoạn thiên về tính bạo lực hơn là kịch tính. Khi động cơ của phản diện không được làm rõ, việc lặp lại những pha đánh nhau dễ gây mệt mỏi, làm giảm sức nặng của câu chuyện. Ngoài ra, số lượng nhân vật phụ tăng lên đáng kể. Dù mở rộng tuyến nhân vật, việc khai thác chưa hiệu quả khiến vai trò của họ trở nên mờ nhạt.
Từ khi ra mắt hôm 3/4, phim nhanh chóng vươn lên vị trí thứ hai trong bảng xếp hạng chương trình không nói tiếng Anh được xem nhiều nhất Netflix sau ba ngày ra mắt. Theo số liệu của Tudum, bộ phim đạt hơn năm triệu lượt xem, giữ vị trí số một của nền tảng này tại Hàn Quốc và top 10 ở 67 quốc gia.
Bi Rain, 44 tuổi, hoạt động giải trí 24 năm, thành công ở cả lĩnh vực âm nhạc, phim ảnh. Năm 2003, anh gây sốt ở châu Á với phim Ngôi nhà hạnh phúc, đóng cùng Song Hye Kyo. Rain từng hai lần lọt vào danh sách 100 nhân vật ảnh hưởng nhất thế giới do tạp chí Time (Mỹ) bình chọn vào năm 2006 và 2011.
Anh kết hôn với minh tinh Kim Tae Hee năm 2017. Kim Tae Hee cũng là nhan sắc nổi bật làng giải trí Hàn, nổi tiếng qua Nấc thang lên thiên đường, Chuyện tình Harvard, Mật danh Iris.
Cát Tiên (theo Nate, Daum, Chosun)
Nắm lấy tay tôi là ca khúc nổi bật nằm trong album đầu tay mang tên Tầng sâu nhất - Love Core của Hoaprox. Trái với những nhịp điệu dồn dập quen thuộc, sản phẩm lần này mang âm hưởng sâu lắng, đánh trúng tâm lý "bên ngoài ổn định, bên trong rỗng và mệt" của giới trẻ hiện đại.
Nguyên Hà chia sẻ chính bản demo với phần âm nhạc và ca từ chạm đến cảm giác "lạc lõng giữa đám đông" đã thuyết phục cô gật đầu tham gia dự án này. Thậm chí, khi được hỏi điều gì ở hiện tại khiến bản thân tự hào nhất mà 5 năm trước chưa từng nghĩ mình sẽ làm được, Nguyên Hà không ngần ngại đáp: "Đó chính là sự kết hợp với Hoaprox".
Tuy nhiên, hành trình bước vào thế giới âm nhạc sôi động này không hề dễ dàng. Nữ ca sĩ thú nhận bản thân đã phải phá vỡ những thói quen cũ: "Sau khi thu âm, tôi nghe đi nghe lại nhiều lần và thấy mình hát không ổn lắm nên đã chủ động nhờ ê kíp thu lại lần hai, đồng thời thay đổi cách hát một chút. Tôi quen hát theo cách cũ và với bài hát này tôi phải tự làm mới”.
Đối diện với những bản phối điện tử hiện đại trong phòng thu không làm khó được nữ ca sĩ, ngược lại còn mang đến cho cô sự hào hứng. "Tôi thích cái mới, thích thử thách. Cảm giác khi trong phòng thu chỉ có giọng hát của mình và âm nhạc vang lên, tôi phải tìm cách để chúng hòa quyện với nhau", “chị đẹp” bộc bạch.
Nhiều người e ngại việc thử sức với EDM sẽ làm mất đi chất riêng, nhưng Nguyên Hà lại rất tự tin. Cô chia sẻ: "Bản sắc của mỗi ca sĩ nằm trong chất giọng. Giọng hát của tôi vẫn vậy, tôi chỉ thay đổi cách luyến láy cho phù hợp với từng loại nhạc thôi. Khán giả nghe tôi hát nhạc gì cũng vẫn có thể nhận ra được. Hơn nữa, mọi người đang mong chờ tôi hát thứ gì đó mới lạ nên tôi không lo ngại chuyện đó". Qua ca khúc này, nữ ca sĩ khẳng định không thích bị gắn mác "một màu", bởi cô tin rằng mình còn nhiều điều chưa bộc lộ.
Hiệu ứng mạnh mẽ từ chương trình Chị đẹp đạp gió rẽ sóng đã giúp Nguyên Hà bước ra khỏi “chiếc kén” an toàn. Cô thừa nhận mình trở nên "cởi mở và tự tin hơn trong việc tiếp nhận những phong cách âm nhạc mới mẻ cũng như trình diễn trên sân khấu".
Sự chú ý lớn từ công chúng mang đến cho Nguyên Hà nhiều yêu thương, nhưng đi kèm với đó là áp lực. "Tôi đọc bình luận của khán giả và nhận thấy họ rất kỳ vọng vào việc tôi sẽ mang đến điều gì đó mới và bất ngờ, nên tôi cũng cảm thấy áp lực mỗi khi ra sản phẩm. Nhưng tôi nghĩ mình không nên vội vàng. Tôi vẫn đang tìm thứ mà bản thân thật sự muốn làm mới", Nguyên Hà tâm sự.
Đầu năm 2025 đánh dấu một cột mốc thiêng liêng trong cuộc đời Nguyên Hà khi cô chính thức đón con đầu lòng. Vai trò mới này không chỉ thay đổi nhịp sống thường nhật mà còn vun vén thêm chiều sâu cho nữ ca sĩ khi hoạt động nghệ thuật. "Tôi thấy mình trở nên đằm thắm và kiên nhẫn hơn", cô mỉm cười chia sẻ.
Việc dung hòa giữa nhịp độ sáng tạo nghệ thuật và việc bỉm sữa vốn không dễ dàng, nhưng Nguyên Hà biết cách sắp xếp và có sự đồng hành từ gia đình. "Vì em bé còn nhỏ nên tôi vẫn ưu tiên thời gian cho gia đình nhiều hơn. May mắn là tôi có sự hỗ trợ từ chồng, mỗi ngày tôi đều dành ra khoảng 3 - 4 tiếng buổi chiều cho công việc và học", nữ ca sĩ cho biết. Thậm chí, khi ở nhà luyện thanh, nếu con cần, Nguyên Hà sẵn sàng gác lại công việc bởi "chỉ là tập hát thì tôi sẽ luôn ưu tiên con".
Theo St Headline ngày 17/4, gia đình tổ chức tang lễ riêng tư cho nghệ sĩ, đến nay mới báo tin. Người thân cũng không tiết lộ nguyên nhân diễn viên qua đời. Giới làm phim sẽ tưởng niệm diễn viên Phan Hoành Bân cùng các nghệ sĩ Lương Tiểu Long, Viên Tường Nhân ở lễ trao giải điện ảnh Kim Tượng, ngày 19/4.
Phan Hoành Bân sinh năm 1962, gia nhập khóa đào tạo diễn xuất của đài TVB năm 1981, cùng lớp Lưu Đức Hoa, Lương Gia Huy. Ông và Lưu Đức Hoa từng là bạn thân, sống cùng phòng. Hai người thân nhau đến mức từng bị đồn là một cặp tình nhân, song Lưu Đức Hoa phủ nhận.
Phan Hoành Bân và Lưu Đức Hoa đóng chung nhiều phim, như Săn diều hâu (1982), Thần điêu hiệp lữ (1983, Phan Hoành Bân đóng Quách Phá Lỗ còn Lưu Đức Hoa đóng Dương Quá).
Ông còn tham gia nhiều phim nổi tiếng của TVB như Lộc Đỉnh Ký 1984 (vai Ôn Hữu Đạo), Cảnh sát mới ra trường, Bảo chi lâm, Lã tứ nương, Dương gia tướng, Đại Hương Cảng. Năm 1988, nghệ sĩ đóng Dương Khang trong Anh hùng xạ điêu do hãng phim Đài Loan sản xuất. Phim cuối cùng của ông là May We Chat, ra rạp năm 2014.
Từ thập niên 2000, nghệ sĩ dần vắng bóng màn ảnh, chuyển sang lĩnh vực nhà đất. Cuối đời, ông không xuất hiện ở sự kiện giải trí, kín tiếng đời tư. Ông và Lưu Đức Hoa cũng không còn gắn bó như thuở đuôi mươi. Phan Hoành Bân từng trả lời khi được hỏi có nuối tiếc tình bạn với Lưu Đức Hoa: "Tại sao phải nuối tiếc, bạn bè không nhất thiết ngày ngày gặp nhau. Một ngày là bạn, cả đời là bạn".