Tôi sinh ra trong một gia đình mà người ta vẫn gọi bằng hai chữ “tài phiệt”. Từ nhỏ đến lớn, tôi không thiếu thứ gì, nhan sắc xinh đẹp, tiền bạc, danh tiếng, những mối quan hệ mà người khác phải mất cả đời để có được.
Khi tôi kết hôn, đó cũng là một đám cưới được nhắc đến trên mạng xã hội suốt nhiều tháng. Váy cưới của tôi được đặt riêng, khách mời toàn những cái tên có tiếng và một người chồng được xem là “môn đăng hộ đối” hoàn hảo.
Chúng tôi có với nhau 2 đứa con, một trai một gái. Trên mạng xã hội, tôi là hình mẫu phụ nữ hiện đại: xinh đẹp, thành đạt, chồng yêu, con ngoan. Mỗi bức ảnh gia đình đăng lên đều nhận hàng trăm nghìn lượt thích. Người ta gọi tôi là người phụ nữ đáng mơ ước.
Chỉ có tôi biết, tất cả những điều đó bắt đầu sụp đổ vào một buổi tối cách đây 2 năm.
Hôm đó, chồng tôi nói đi công tác. Đó vốn là chuyện bình thường. Nhưng có một linh cảm rất kỳ lạ khiến tôi mở chiếc laptop anh để trong phòng, thứ mà trước đây tôi chưa từng đụng đến. Tôi không phải kiểu phụ nữ kiểm soát chồng. Tôi từng tin rằng hôn nhân của mình đủ vững chắc để không cần làm điều đó.
Cho đến khi tôi đọc được những dòng tin nhắn. Đó không phải một lần lỡ dại, cũng không phải một mối quan hệ thoáng qua. Đó là một người phụ nữ khác, tồn tại song song với tôi suốt gần một năm. Những câu nói ngọt ngào mà tôi từng nghĩ chỉ dành cho mình, anh cũng đã nói với người ta. Những chuyến công tác mà tôi tin tưởng, thực chất là những lần họ đi cùng nhau.
Tôi nhớ mình đã ngồi rất lâu trong phòng tối, tôi buồn đến nỗi không khóc nổi. Cảm giác trống rỗng tột độ, toàn bộ những gì tôi tin tưởng bỗng nhiên bị bóc trần.
Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn thức dậy, trang điểm, đưa con đi học và đăng một bức ảnh gia đình kèm dòng trạng thái: “Hạnh phúc là những điều giản dị”.
Hơn 30 nghìn lượt thích.
Tôi cũng không nói với bố mẹ 2 bên việc chồng tôi ngoại tình. Một “scandal” có thể kéo theo rất nhiều hệ lụy cho công việc kinh doanh của gia đình, cho hình ảnh mà bao năm chúng tôi gây dựng.
Vợ chồng tôi nói chuyện như thỏa thuận một hợp đồng. Cuối cùng, chúng tôi chọn một cách mà nhiều người ngoài không thể tưởng tượng được đó là giữ mọi thứ bình thường như không có chuyện gì.
Trên danh nghĩa, chúng tôi vẫn là vợ chồng. Vẫn đi cùng nhau trong các sự kiện. Vẫn xuất hiện bên nhau trong những bức ảnh gia đình hoàn hảo. Nhưng thực tế, chúng tôi gần như không còn là gì của nhau ngoài trách nhiệm với con cái.
Chúng tôi ngủ ở 2 phòng riêng, không hỏi han đời sống riêng của nhau, cũng không can thiệp vào các mối quan hệ bên ngoài. Một kiểu “tự do có điều kiện” miễn là không để lộ ra ngoài.
Hai năm qua, tôi đã sống như vậy.
Ban ngày, tôi là một người phụ nữ hoàn hảo trước công chúng. Tôi cười, tôi đăng ảnh, tôi viết những dòng trạng thái về gia đình, về hạnh phúc. Mỗi lần đọc những bình luận kiểu “chị đúng là có tất cả”, tôi thấy tủi hổ.
Vì không ai biết, có những đêm tôi ngồi một mình trong phòng, mà không biết mình đang sống vì điều gì.
Tôi từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng nhưng hóa ra, việc phải đóng vai một người hạnh phúc mỗi ngày còn mệt hơn cả việc đối diện với sự thật.
Rồi tôi gặp anh.
Anh không phải kiểu người đàn ông hào nhoáng. Anh làm trong một lĩnh vực rất bình thường, không thuộc thế giới của tôi. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi thiện nguyện. Ban đầu chỉ là vài câu chuyện xã giao, rồi dần dần, tôi nhận ra mình bắt đầu mong chờ những lần gặp đó.
Anh không biết quá nhiều về cuộc sống thật của tôi. Anh nhìn tôi bằng một cách rất khác, không phải ánh mắt của sự ngưỡng mộ hay tò mò, mà là sự quan tâm rất đơn giản.
Lâu lắm rồi, tôi mới có cảm giác được lắng nghe.
Tôi không chủ động vượt qua ranh giới nhưng tình cảm thì không phải thứ có thể kiểm soát hoàn toàn.
Điều khiến tôi dằn vặt nhất không phải là việc tôi có tình cảm với người khác. Mà là việc tôi không biết mình có quyền làm điều đó hay không.
Trên lý thuyết, chồng tôi và tôi đã không còn là vợ chồng đúng nghĩa. Anh cũng có cuộc sống riêng, và tôi chưa từng can thiệp. Vậy thì việc tôi mở lòng với một người khác có phải là sai?
Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Hai bên gia đình tôi đều có danh tiếng. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ đang lớn lên trong một môi trường mà hình ảnh gia đình rất quan trọng. Tôi là một cái tên có ảnh hưởng trên mạng xã hội, nơi mỗi hành động đều có thể bị soi xét.
Một quyết định ly hôn, hay một mối quan hệ bị lộ ra, có thể khiến tất cả sụp đổ.
Tôi đã quen với việc kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống nhưng lần này, tôi không biết phải chọn thế nào.
Có những lúc tôi nhìn 2 đứa con ngủ, tôi tự hỏi, liệu chúng cần một gia đình “trọn vẹn” trên danh nghĩa, hay cần một người mẹ sống thật và hạnh phúc?
Nhưng rồi sáng hôm sau, tôi lại trang điểm, lại đăng một bức ảnh mới, lại mỉm cười trước hàng nghìn người.
Hai năm rồi, tôi vẫn chưa dám thay đổi điều gì.
Tôi không biết mình đang đúng hay sai. Tôi chỉ biết, mỗi ngày trôi qua, tôi càng cảm thấy mình đang sống cuộc đời của người khác, một người phụ nữ hoàn hảo mà tôi đã tự tạo ra.
Còn tôi thật sự là ai… có lẽ chính tôi cũng không biết rõ nữa. Tôi khát khao tình yêu thật sự, mong ước một gia đình hạnh phúc như mọi người vẫn thường khen. Tôi phải làm sao đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngay từ quý I năm 2026, nhiều giải pháp thiết thực đã được triển khai, góp phần chăm lo đoàn viên, ổn định sản xuất và xây dựng quan hệ lao động hài hòa, bền vững.
Ngay từ đầu năm 2026, công tác tuyên truyền, giáo dục chính trị tư tưởng được các cấp công đoàn trong ngành triển khai bài bản, đồng bộ.
Nội dung tập trung vào việc phổ biến chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, các nghị quyết của tổ chức công đoàn và định hướng phát triển của tập đoàn.
Thông qua hệ thống văn bản chỉ đạo, hướng dẫn cụ thể, công đoàn các cấp đã kịp thời nắm bắt diễn biến tư tưởng, tâm tư, nguyện vọng của người lao động, từ đó định hướng dư luận, giải quyết những vấn đề phát sinh ngay từ cơ sở. Điều này góp phần quan trọng vào việc giữ vững ổn định sản xuất, xây dựng quan hệ lao động hài hòa, tiến bộ trong doanh nghiệp.
Điểm nhấn nổi bật trong quý I là các hoạt động chăm lo Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026. Với phương châm "Tất cả đoàn viên, người lao động đều có Tết", các cấp công đoàn đã triển khai nhiều chương trình thiết thực, hiệu quả. Toàn ngành đã có 70.609 lượt đoàn viên, người lao động được hỗ trợ, với tổng kinh phí hơn 25,2 tỉ đồng.
Các hình thức chăm lo đa dạng, từ thăm hỏi, tặng quà, hỗ trợ phương tiện về quê, đến tổ chức "Chợ Tết Công đoàn", "Tết Sum vầy - Xuân an Đảng", "Bữa cơm tất niên Công đoàn"…Riêng cấp Công đoàn Cao su Việt Nam đã trực tiếp thăm, tặng quà cho 3.472 người lao động khó khăn, tổng kinh phí 3,5 tỉ đồng.
Bên cạnh đó, chương trình "Chợ Tết Công đoàn - Xuân 2026" tổ chức tại khu vực miền Đông Nam Bộ đã cung cấp hơn 200 mặt hàng thiết yếu với giá ưu đãi, kết hợp các hoạt động văn hóa, giải trí, tạo không khí Tết ấm áp cho người lao động.
Đáng chú ý, các đơn vị trong ngành đã hỗ trợ 2.338 công nhân về quê đón Tết với tổng kinh phí hơn 3,5 tỉ đồng, đồng thời tổ chức nhiều hoạt động cho gần 28.000 lao động không có điều kiện về quê, giúp họ đón Tết tại đơn vị trong không khí đoàn kết, sẻ chia.
Song song với hoạt động chăm lo dịp Tết, công đoàn các cấp tích cực tham gia quản lý doanh nghiệp, giám sát thực hiện chính sách đối với người lao động.
Đến hết quý I, đã có 36/59 đơn vị tổ chức hội nghị người lao động, bảo đảm thực hiện quy chế dân chủ cơ sở. Các chế độ như bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, phụ cấp, bữa ăn ca…được thực hiện đầy đủ.
Đặc biệt, các đơn vị đã tổ chức tham quan, nghỉ mát cho 19.089 người lao động với tổng kinh phí hơn 61,7 tỉ đồng; hỗ trợ nhiều trường hợp bệnh hiểm nghèo và triển khai các hoạt động an sinh xã hội với tổng kinh phí gần 4,6 tỉ đồng.
Các phong trào thi đua yêu nước tiếp tục được đẩy mạnh, gắn với nhiệm vụ sản xuất kinh doanh. Công đoàn Cao su Việt Nam đã khen thưởng nhiều tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc, tạo động lực thi đua trong toàn ngành.
Đồng thời, phối hợp với chuyên môn phát động phong trào thi đua năm 2026, hướng tới mục tiêu hoàn thành và vượt các chỉ tiêu sản xuất kinh doanh, trong bối cảnh thị trường cao su đang có những tín hiệu phục hồi nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Hiện nay, Công đoàn Cao su Việt Nam quản lý 59 công đoàn cơ sở với 47.444 đoàn viên, trong đó có 21.791 đoàn viên nữ. Công tác xây dựng Đảng được chú trọng thông qua việc phát hiện, bồi dưỡng đoàn viên ưu tú.
Trong quý I, các cấp công đoàn đã giới thiệu 188 đoàn viên cho Đảng xem xét kết nạp, trong đó 53 người đã được kết nạp. Các hoạt động học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh tiếp tục được triển khai gắn với phong trào thi đua lao động sản xuất.
Công tác nữ công được triển khai sôi nổi, thiết thực nhân dịp 8/3, với nhiều hoạt động phong phú như hội thi, thể thao, văn hóa, tọa đàm chuyên đề…thu hút đông đảo nữ đoàn viên tham gia.
Tổng kinh phí thực hiện gần 2 tỉ đồng. Các hoạt động không chỉ nâng cao đời sống tinh thần mà còn góp phần tôn vinh vai trò của lao động nữ trong ngành cao su.
Kết quả đạt được trong quý I cho thấy vai trò ngày càng rõ nét của tổ chức công đoàn trong việc đồng hành cùng doanh nghiệp và người lao động.
Không chỉ dừng lại ở chăm lo đời sống, công đoàn còn góp phần quan trọng vào việc ổn định sản xuất, xây dựng môi trường làm việc hài hòa, thúc đẩy thi đua lao động sáng tạo.
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại sợ gần chồng chỉ vì... mấy chiếc váy ngủ. Nghe thì buồn cười, nhưng đó lại là sự thật.
Tôi và chồng bằng tuổi, năm nay 26. Cả hai đều làm kinh doanh tự do, tiếp quản công việc từ gia đình nên tài chính khá vững, thậm chí có phần dư dả. Chúng tôi quen nhau qua một lần hợp tác làm ăn, anh làm trong lĩnh vực dược mỹ phẩm, còn tôi vận hành chuỗi spa chăm sóc da.
Có lẽ vì xuất phát điểm tương đồng, công việc liên quan, lại thêm ngoại hình “xứng đôi”, anh cao ráo, điển trai, còn tôi cũng thuộc kiểu ưa nhìn, nên chúng tôi nhanh chóng thân thiết. Từ quen biết đến yêu rồi cưới, tất cả chỉ gói gọn trong hơn một năm.
Ở bên ngoài, chồng tôi luôn là hình mẫu đàn ông lý tưởng: Lịch thiệp, nói chuyện nhẹ nhàng, cư xử chừng mực. Bạn bè, người thân ai cũng bảo tôi may mắn khi lấy được người như anh, tôi cũng tin điều đó…
Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi rất trọn vẹn. Vì chưa có con, hai đứa gần như lúc nào cũng quấn quýt, rảnh là đi du lịch, ăn uống, tận hưởng đúng kiểu cuộc sống mà tôi từng mơ ước.
Nhưng rồi, chồng tôi có một sở thích khá kỳ lạ, thứ khiến tôi vừa thấy mới mẻ, có phần kích thích, nhưng càng về sau lại bắt đầu thấy… bất an.
Anh cực kỳ thích tôi mặc đồ ngủ gợi cảm. Điều này thì tôi nghĩ nhiều người chồng cũng vậy, không có gì quá đặc biệt. Nhưng có một điểm khiến tôi băn khoăn: Không biết những người chồng khác có giống chồng tôi không, đó là anh luôn thích xé rách váy ngủ của vợ mỗi lần gần gũi.
Trong tủ đồ của tôi, thứ nhiều nhất chính là váy ngủ. Không phải kiểu bình thường, mà toàn là những bộ cầu kỳ: Ren, lụa, mỏng, ôm sát, thậm chí khá táo bạo. Phần lớn đều do chính tay chồng tôi chọn và mua về.
Ban đầu, tôi không nghĩ gì nhiều. Mới cưới, cảm xúc còn mới mẻ, chuyện gần gũi cũng là cách để hai vợ chồng thêm gắn kết nên tôi chiều anh. Thậm chí, có lúc tôi còn thấy điều đó mang lại cảm giác lạ, khiến mình mong chờ hơn. Tôi nghĩ đơn giản, đó cũng là một cách để giữ lửa hôn nhân. Mỗi tháng tôi mua vài bộ, coi như một khoản “đầu tư” cho tình cảm.
Lần đầu tiên, tôi vẫn nhớ rất rõ. Đang lúc gần gũi, bất ngờ vang lên tiếng “roẹt” ngay bên tai. Tôi giật mình, cả người cứng lại vì ngượng ngùng. Còn anh thì… bật cười thỏa mãn...
Anh chỉ nói như vậy khiến anh phấn khích hơn, dù bản thân anh cũng không giải thích được vì sao. Khi đó, tôi nghĩ chỉ là một phút thăng hoa khi ngày đầu mới cưới. Nhưng không phải.
Lần thứ 2, rồi lần thứ 3… mọi thứ lặp lại y hệt, cho đến khi nó trở thành một thói quen.
Và tôi dần nhận ra, gần như lần nào cũng vậy, những chiếc váy ngủ của tôi đều bị “kết liễu” sau một đêm, từ loại hàng trăm nghìn cho đến những bộ đắt tiền, không còn cái nào nguyên vẹn.
Chiếc váy nào rồi cũng chung một số phận. Có bộ tôi vừa mua về, còn chưa kịp giặt lần thứ hai đã bị xé tan. Những bộ đắt tiền, cả triệu đồng, tôi còn chưa kịp “mặc cho đáng”, vậy mà chỉ sau một buổi tối đã trở thành một mớ vải không thể cứu.
Thậm chí, chồng tôi còn chủ động đặt mua những mẫu váy ngày càng táo bạo hơn, đắt đỏ hơn… và cũng nhanh chóng bị “kết liễu” không thương tiếc sau mỗi lần gần gũi.
Tôi không khó chịu vì việc anh muốn tạo cảm giác mới mẻ khi vợ chồng ở bên nhau. Điều khiến tôi bắt đầu thấy bất ổn là… chi phí cho sở thích ấy.
Vì làm việc tự do tại nhà, thời gian của chúng tôi khá thoải mái, nên tần suất gần gũi cũng nhiều. Mỗi lần như vậy là một chiếc váy “ra đi”. Có tháng, tôi ngồi cộng lại, chính mình cũng giật mình khi con số lên đến cả chục triệu đồng chỉ để mua váy ngủ.
Tôi từng nói với chồng nên tiết chế lại, vì như vậy quá tốn kém. Anh chỉ cười rất nhẹ: “Không sao, anh đưa tiền cho em mua".
Tôi không thiếu tiền, chi vài ba triệu đồng, thậm chí chục triệu đồng cho váy ngủ là chuyện bình thường, nhưng tôi lo ngại về sở thích của anh.
Tôi bắt đầu thấy áp lực mỗi khi gần chồng. Trước đó là cảm giác mong chờ, còn bây giờ lại là sự đắn đo, nên mặc bộ nào, có nên chọn đồ... rẻ hơn không? Có lần tôi thử đề nghị không mặc gì, nhưng anh lập tức từ chối, nói như vậy không còn cảm giác được khám phá, nên đành chiều chồng.
Không biết có chồng chị em nào như chồng tôi không, đây chỉ là một sở thích cá nhân, hay đàn ông nào cũng thế? Tôi đang rất băn khoăn và áp lực nếu sở thích này của chồng kéo dài mãi...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo tài liệu phục vụ Đại hội đồng cổ đông thường niên dự kiến tổ chức ngày 24-4, Công ty cổ phần Vinpearl (VPL) sẽ trình kế hoạch doanh thu tăng 3% so với năm trước, đạt 16.000 tỉ đồng.
Lợi nhuận sau thuế được đặt mục tiêu 1.500 tỉ đồng, tăng tới 36%.
Báo cáo tài chính năm 2025 cho thấy Vinpearl ghi nhận hơn 15.556 tỉ đồng doanh thu, tăng trên 8% so với cùng kỳ.
Tuy nhiên, lợi nhuận sau thuế chỉ đạt hơn 1.100 tỉ đồng, giảm hơn một nửa so với năm 2024, chủ yếu do sụt giảm nguồn thu từ hoạt động tài chính. Doanh nghiệp cũng dự kiến không chia cổ tức cho năm 2025.
Ngoài kế hoạch kinh doanh, tại kỳ họp lần này, VPL cũng trình cổ đông phương án bầu bổ sung một thành viên hội đồng quản trị nhiệm kỳ 2024-2029, sau khi bà Lê Thúy Anh xin từ nhiệm. Ứng viên được đề cử là bà Ngô Thị Hương, hiện giữ chức Tổng giám đốc.
Sinh năm 1982, bà Hương có bằng thạc sĩ của University of London và sở hữu nhiều chứng chỉ trong lĩnh vực tài chính kế toán.
Giai đoạn 2013-2017, bà từng là Phó tổng giám đốc tại AASC. Gia nhập hệ sinh thái Vingroup từ năm 2017, bà đảm nhiệm nhiều vị trí như Phó tổng giám đốc khối hỗ trợ logistics Vincom và phụ trách tài chính - kế toán tại Vinpearl.
Vinpearl cũng dự kiến trình Đại hội đồng cổ đông kế hoạch mở rộng danh mục ngành nghề kinh doanh, bổ sung loạt lĩnh vực mới.
Cụ thể, doanh nghiệp dự kiến tham gia sản xuất đồ uống không cồn (nước khoáng, nước tinh khiết đóng chai); khai thác khoáng sản như đá, cát, sỏi, đất sét và các hoạt động khai khoáng khác.
Đáng chú ý, Vinpearl cũng mở rộng sang lĩnh vực chăm sóc sức khỏe và an sinh, bao gồm vận hành cơ sở nuôi dưỡng, điều dưỡng; chăm sóc người cao tuổi, người khuyết tật không có khả năng tự chăm sóc; cùng các dịch vụ chăm sóc tập trung và trung gian liên quan.
Bên cạnh đó, doanh nghiệp bổ sung nhóm ngành công nghệ thông tin như tư vấn máy tính, quản lý hạ tầng công nghệ thông tin; dịch vụ máy tính; xử lý dữ liệu, lưu trữ; vận hành cổng thông tin điện tử, sàn thương mại điện tử và các dịch vụ thông tin trực tuyến (không bao gồm hoạt động báo chí và thu thập tin tức).