Dù chỉ có 2 cầu thủ ngoại 100% nhập tịch trên tuyển, nhưng đội tuyển VN đã đứng thứ 2 ở Đông Nam Á về số lượng. Theo thống kê từ chuyên trang Seasia Goal, trong nhóm cầu thủ gốc ngoại 100%, khu vực Đông Nam Á hiện có 6 cầu thủ đang thi đấu. Đội tuyển Malaysia dẫn đầu danh sách với 3 cầu thủ gồm Sergio Aguero, Endrick và Paulo Josue. Đứng ngay sau Malaysia là đội tuyển VN với hai cái tên nổi bật gồm Xuân Son và Hoàng Hên. Cái tên còn lại trong nhóm này là Kyoga Nakamura của Singapore. Tuy nhiên, mới đây xuất hiện một đội bóng trong khu vực có số lượng cầu thủ ngoại nhập tịch vượt trội, đó là Campuchia. Hiện Liên đoàn Bóng đá Campuchia (FFC) và HLV Koji Gyotoku lên kế hoạch triệu tập 9 cầu thủ nhập tịch chuẩn bị cho giải AFF Cup 2026, gồm: Mohammed Faeez Khan (gốc Nam Phi); Anderson Zogbe, Kader Coulibaly, Abdel (cùng Bờ Biển Ngà); Takaki Ose, Yudai Ogawa, Hikaru Mizuno (cùng Nhật Bản), Rafael Andrés Nieto Rondón (Colombia); Privat Mbarga (Cameroon).
Trong khi đó, cả Indonesia và Philippines đều chỉ sử dụng cầu thủ con lai nhập tịch, nghĩa là cầu thủ có nguồn gốc ông bà, cha mẹ. Philippines giữ vị thế áp đảo với 19 người trong đội hình, đa phần sinh ở Mỹ và châu Âu. Indonesia xếp thứ hai với 16 cầu thủ, phần lớn mang gốc gác Hà Lan. Thái Lan ít hơn hẳn 2 đội trên khi chỉ có 5 cầu thủ gốc châu Âu. Còn đội tuyển VN có 3 cầu thủ thuộc nhóm này (Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip và Pendant Quang Vinh). Như vậy có thể xu thế nhập tịch cầu thủ trong khu vực ngày càng tăng. Điều này rõ ràng đã nâng chất các đội tuyển lên khá nhiều. Điển hình đội Indonesia đã lọt vào đến vòng loại thứ tư World Cup 2026. Đội tuyển VN cũng trở nên sắc bén hơn khi có bộ đôi Xuân Son – Hoàng Hên trên hàng công. Điều này đã được chứng tỏ trong trận thắng Malaysia 3-1 ngày 31.3 vừa qua.
Dù vậy, câu chuyện sử dụng cầu thủ nhập tịch tại đội tuyển VN vẫn nhận được nhiều sự quan tâm của người hâm mộ. Nhiều ý kiến cho rằng đội tuyển VN nên dừng ở mức tối đa 3 cầu thủ ngoại nhập tịch trong đội hình, còn cầu thủ Việt kiều nếu đáp ứng tốt về chuyên môn sẽ không hạn chế. Bởi việc nhập tịch chỉ là giải pháp nhằm bổ sung chất lượng ở những vị trí còn thiếu, tạo thêm phương án chiến thuật và nâng cao sức cạnh tranh cho đội tuyển ở khoảng thời gian ngắn trước mắt. Nó chỉ nên là “gia vị” giúp hoàn thiện đội hình, thay vì trở thành nền tảng chính của cả nền bóng đá.
Thực tế cho thấy Malaysia từng gia tăng số lượng cầu thủ nhập tịch để cải thiện thành tích trong ngắn hạn, nhưng kéo theo nhiều vấn đề về hệ thống và tính ổn định. Kết quả là đội tuyển quốc gia phải gánh chịu hậu quả nặng nề. Chưa kể, dù có đến 13 cầu thủ nhập tịch trong đội hình, đội tuyển Malaysia vẫn nhận thất bại 1-3 trước đội tuyển VN. Điều này cho thấy số lượng cầu thủ nhập tịch không phải là yếu tố quyết định nền tảng sức mạnh của một đội tuyển.
Đặc biệt, một trong những rủi ro lớn nhất khi lạm dụng nhập tịch đó là sẽ ảnh hưởng đến hệ thống đào tạo trẻ. Khi cơ hội lên tuyển bị thu hẹp, động lực phát triển của cầu thủ nội và các CLB cũng giảm dần, kéo theo hệ lụy lâu dài cho nền bóng đá. Quan trọng nhất, việc giữ vững bộ khung nội binh vẫn là yếu tố cốt lõi để đảm bảo sự ổn định và phát triển bền vững của một đội tuyển quốc gia.
Nhìn sang 2 nền bóng đá hàng đầu châu lục là Nhật Bản và Hàn Quốc, có thể thấy họ vẫn duy trì định hướng phát triển đội tuyển quốc gia dựa trên nội lực. Đội tuyển Hàn Quốc không sử dụng cầu thủ ngoại nhập tịch nào, trong khi Nhật Bản gần đây có vài cầu thủ Nhật kiều xuất hiện trong đội hình, nhưng cũng rất ít.
Vì vậy, với đội tuyển VN, việc bổ sung một số cầu thủ nhập tịch chất lượng ở các vị trí then chốt được đánh giá là hướng đi hợp lý, nhưng cần cân bằng giữa nội lực và bổ sung có chọn lọc. Đây sẽ là chìa khóa giúp đội tuyển VN vừa duy trì thành tích, vừa đảm bảo nền tảng dài hạn.
"Real cho đến tận ngày nay vẫn là CLB định hình tiêu chuẩn của bóng đá thế giới, bắt đầu từ những huyền thoại như Alfredo Di Stefano và nhờ công lao của Santiago Bernabeu", cựu Chủ tịch Bayern Hoeness khẳng định trên báo Tây Ban Nha El Pais. "Tôi xin cảm ơn nếu các bạn gọi tôi là một ‘Bernabeu’ của nước Đức, nhưng tôi tuyệt đối không muốn so sánh mình với ông ấy".
"Bayern không việc gì phải ngước nhìn bất kỳ CLB nào cả", ông Hoeness nói tiếp. "Có 4 hoặc 5 đội bóng ở châu Âu đang ở cùng đẳng cấp với nhau, nhưng Real, tôi phải nhắc lại, là một điều gì đó rất đặc biệt. Bởi những huyền thoại, bởi lịch sử và hào quang, họ hoàn toàn khác biệt. Sẽ là sai lầm nếu nói Real cũng giống như bao đội bóng khác. Real là một ‘primus inter pares’ (Kẻ đứng đầu trong số những người đồng đẳng)".
"Real là CLB châu Âu được tôn trọng nhất tại Đức", cựu danh thủ Breitner trả lời phỏng vấn trên báo Tây Ban Nha AS. "Giữa Real tồn tại một khoảng cách rất xa với Barca và những đội còn lại. Không thể so sánh được. Tôi luôn nói rằng Real là một vì sao rực sáng phía trên toàn bộ vũ trụ bóng đá".
Hoeness là nhân vật lãnh đạo cuối cùng từ thời sơ khai của Cup C1 vẫn còn duy trì tầm ảnh hưởng, giờ đây là thông qua vai trò thành viên hội đồng giám sát và Chủ tịch danh dự tại Bayern. Ông từng dẫn đầu phái đoàn Bayern tới Madrid trong những dịp hai đội đối đầu nhau, tổng cộng 15 lần: 14 lần trên cương vị lãnh đạo và một lần với tư cách cầu thủ.
Trong khi, Breitner được xem như nhân vật biểu tượng trong lịch sử bóng đá Đức. Ông từng là nhà vô địch World Cup và Euro cùng tuyển Tây Đức, một trong năm cầu thủ hiếm hoi từng ghi bàn trong hai trận chung kết World Cup khác nhau. Năm 1981, Breitner giành Quả Bóng Bạc, xếp sau Karl-Heinz Rummenigge và đứng trên Bernd Schuster.
Xuất thân là một hậu vệ biên trước khi bó vào đá tiền vệ, Breitner dành 10 năm cống hiến trong màu áo Bayern và ba năm thi đấu cho chính Real. Quãng thời gian ông khoác áo "Los Blancos" từ 1974 đến 1977, Chủ tịch CLB bấy giờ là Bernabeu. Cựu danh thủ Đức luôn dành cho Bernabeu một sự sùng bái đặc biệt.
"Ông ấy như một người cha đối với tôi và gia đình tôi", Breitner chia sẻ. "Ông ấy và vợ, bà Dona Maria, đã đối xử với chúng tôi vô cùng nồng hậu. Tôi và vợ mình vẫn thường kể về những năm tháng ở Madrid với niềm xúc động lớn lao. Đó là quãng thời gian tuyệt đẹp, có lẽ là ba năm đẹp nhất đời tôi".
Với Hoeness, thái độ ngưỡng vọng của ông dành cho nhân vật tượng đài của Real cũng tương tự. "Thật tiếc là tôi không có cơ hội thực sự hiểu rõ ngài Bernabeu, chúng tôi chỉ bắt tay nhau vài lần", ông Hoeness nói. "Đó là một nhân vật vĩ đại, đầy uy lực. Những cá tính như vậy sẽ sống mãi. Bạn không thể kể câu chuyện về Real mà thiếu Bernabeu. Hãy nhìn xem, Bayern là một trong những CLB lớn nhất thế giới, nhưng Real là lớn nhất. Những người như Bernabeu để lại một di sản. Bóng đá trong tương lai sẽ cần những hình mẫu như vậy, có lẽ là hơn bao giờ hết, khi các thách thức ngày càng khắc nghiệt hơn".
"Sự tôn trọng giữa hai CLB là rất lớn", ông Hoeness tiếp tục. "Chúng tôi vô cùng ngưỡng mộ những nhân vật như Florentino Perez. Những cuộc đối đầu giữa hai đội từ năm 1976 đã đi vào lịch sử. Khi Real và Bayern gặp nhau, cả thế giới bóng đá đều nín thở dõi theo. Việc sau 50 năm chúng ta vẫn giữ được vị thế như vậy đã nói lên tất cả".
Về phần mình, khi được yêu cầu dự đoán về màn chạm trán giữa hai đội bóng cũ, Breitner chỉ có thể trả lời... nước đôi. "Điều duy nhất tôi chắc chắn là tôi sẽ thắng, bất kể kết quả cuộc đấu giữa Real – Bayern ra sao", Breitner đáp. "Dù thế nào tôi cũng vui vì tôi dành tình cảm cực lớn cho cả hai CLB. Đúng là tôi ở Bayern lâu hơn, trong khi tôi gắn bó với Real không quá dài, nhưng quãng thời gian tại Madrid vẫn để lại dấu ấn sâu đậm và mãi theo tôi đến trọn đời. Trái tim tôi chia đều 50–50. Sẽ không có kết quả nào làm tôi buồn cả".
Hoàng Thông tổng hợp
Hành quân tới sân Etihad ngày 19/4, Arsenal không tử thủ, đúng như phát biểu trước trận của HLV Mikel Arteta. Họ phòng ngự phản công khá bài bản, nhiều lần gây áp lực lớn và tạo cơ hội ngon ăn, đặc biệt trong hiệp hai nhưng phung phí. Kai Havertz lỡ một cơ hội đối mặt và một đánh đầu cận thành vọt xà, trong khi Eberechi Eze cứa lòng chân trái dội cột và Gabriel Magalhaes đánh đầu chạm người đổi hướng trúng khung gỗ.
Bình luận trên Sky Sports, Gary Neville và Micah Richards cho rằng Arsenal có thể rút ra điểm tích cực. Nhưng Keane phản bác, nhấn mạnh màn trình diễn là điều không còn nhiều ý nghĩa ở giai đoạn quyết định. "Bạn muốn lời khen hay điểm số? Lời khen chẳng có giá trị khi bạn thua trận", cựu danh thủ người Ireland đặt vấn đề.
Khi Richards đề nghị nhìn nhận tích cực từ lối chơi pressing của Arsenal, Keane tiếp tục phản ứng: "Arsenal là CLB lớn, không phải đội nhỏ để hài lòng với điều đó".
Neville sau đó chen vào, cho rằng HLV Arteta có thể vẫn tự hào về màn trình diễn của các học trò và khích lệ họ duy trì phong độ. Tuy nhiên, Keane tỏ ra không đồng tình, mỉa mai: "Tự hào ư? Thật sao?".
Cựu đội trưởng Man Utd khép lại quan điểm bằng cách chỉ ra việc Arsenal ghi bàn duy nhất nhờ sai lầm của Gianluigi Donnarumma. "Một tình huống bóng thuộc kiểm soát của thủ môn, 10 giây sau thành bàn. Không có gì để tự hào ở đó", ông nhấn mạnh.
Khi bình luận rộng hơn về cuộc đua vô địch, các chuyên gia tiếp tục đưa ra những góc nhìn trái chiều. Với chiến thắng tại Etihad, Man City rút ngắn cách biệt với Arsenal xuống ba điểm và đá ít hơn một trận. Nếu thắng Burnley ở trận đấu sớm vòng 34 vào ngày 22/4, đội bóng của Guardiola sẽ chiếm đỉnh bảng.
Neville cho rằng Man City đang nắm lợi thế rất lớn, đồng thời cảnh báo áp lực dành cho Arsenal trong trận tiếp theo gặp Newcastle ngày 25/4, đặc biệt nếu khởi đầu không tốt.
"Tôi không nghĩ cả hai đội sẽ thắng tất cả các trận còn lại. Arsenal cần Man City sảy chân nhưng rất khó để chỉ ra họ sẽ mất điểm ở đâu. Lúc này, lợi thế nghiêng rõ ràng về Man City", cựu hậu vệ người Anh bình luận. "Lần đầu tiên mùa này, tôi nghiêng về khả năng chức vô địch sẽ thuộc về Man City".
Keane vẫn giữ quan điểm thận trọng nhưng thừa nhận Man City vượt trội về bản lĩnh. Ông nói: "Động lực đang thuộc về Man City. Họ là đội giỏi nhất trong nhiều năm qua về khả năng chịu áp lực. Họ chơi tốt trong hiệp hai và đạt điểm rơi phong độ đúng lúc. Tôi vẫn chọn Arsenal, nhưng niềm tin không còn mạnh như trước".
Ở góc nhìn khác, Patrick Vieira, cựu tiền vệ từng khoác áo Arsenal giai đoạn 1996-2005, đặt dấu hỏi về bản lĩnh của CLB cũ. "Họ chơi tốt, nhưng sự khác biệt giữa đội tốt và đội vĩ đại nằm ở khả năng duy trì đẳng cấp và chiến thắng thường xuyên", huyền thoại bóng đá Pháp nhấn mạnh. "Man City có điều đó. Động lực đang nghiêng về phía họ. Arsenal sẽ chịu áp lực lớn hơn sau thất bại này và tôi nghi ngờ sức mạnh tinh thần của họ. Tôi tin Man City sẽ vô địch".
Trong phần còn lại của Ngoại hạng Anh, Arsenal còn gặp Newcastle, Fulham, West Ham, Burnley, Crystal Palace, trong khi Man City lần lượt đấu Burnley, Everton, Brentford, Bournemouth, Crystal Palace, Aston Villa.
Ngay từ những phút đầu, U.20 nữ Việt Nam chủ động đẩy cao đội hình. Phút 9, Ngân Thị Thanh Hiếu có cơ hội xâm nhập vòng cấm nhưng xử lý thiếu chính xác. Ít phút sau, Bangladesh đáp trả bằng cú dứt điểm về phía khung thành thủ môn Lê Thị Thu.
Đến phút 18, Lê Hoàng Vân thể hiện kỹ thuật khi đi bóng qua nhiều cầu thủ đối phương trước khi dứt điểm nguy hiểm, nhưng bàn thắng không được công nhận do lỗi việt vị. Những cơ hội tiếp tục đến với đội bóng áo đỏ, song lần lượt Lưu Hoàng Vân hay Nguyễn Thị Thúy đều không thể tận dụng thành công. Hiệp 1 khép lại mà không có bàn thắng nào được ghi.
Bước sang hiệp 2, thế bế tắc của trận đấu chỉ được khai thông ở phút 49. Từ một tình huống đá phạt từ xa, thủ môn Bangladesh xử lý không dứt khoát, tạo điều kiện để Thùy Linh băng vào dứt điểm bồi, ghi bàn mở tỷ số cho U.20 nữ Việt Nam.
Dù có lợi thế dẫn trước, U.20 nữ Việt Nam không thể gia tăng cách biệt. Phút 86, Thùy Linh bỏ lỡ cơ hội đáng tiếc khi dứt điểm ra ngoài trong tư thế thuận lợi.
Chung cuộc, U.20 nữ Việt Nam giành chiến thắng 1-0 trước Bangladesh, qua đó khép lại vòng bảng với vị trí thứ 3 và hiệu số -5. Đây là một trong số ít chiến thắng của đội tại đấu trường U.20 nữ châu Á.
Để giành vé vớt vào tứ kết U.20 nữ châu Á 2026, U.20 nữ Việt Nam cần chờ kết quả từ các bảng khác:
Ở bảng B: trận Uzbekistan gặp Jordan
Ở bảng C: trận Đài Loan gặp Ấn Độ
Các kịch bản có lợi gồm:
Một trong hai trận đấu kết thúc với tỷ số hòa.
Tại bảng B: Uzbekistan thắng với cách biệt không quá 2 bàn, hoặc Jordan thắng với cách biệt không quá 3 bàn.
Tại bảng C: Đài Loan thắng với cách biệt không quá 1 bàn, hoặc Ấn Độ thắng với cách biệt không quá 5 bàn.
Trong lúc chờ đợi, chiến thắng trước Bangladesh giúp thầy trò đội tuyển U.20 nữ Việt Nam duy trì hy vọng, dù cánh cửa đi tiếp vẫn còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố.