Đội tuyển Việt Nam đã hoàn thành hai trận đầu tiên trong năm 2026 với thành tích toàn thắng: hạ Bangladesh (3-0) ở trận giao hữu quốc tế, trước khi thắng Malaysia (3-1) ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027.
Cú đúp chiến thắng, 6 bàn thắng giúp thầy trò HLV Kim Sang-sik khởi đầu hoàn hảo, nhằm chuẩn bị cho nửa cuối năm 2026 khốc liệt với AFF Cup (24.7-26.8), FIFA ASEAN Cup (21.9-6.10) và Asian Cup (tháng 1.2027).
Tuy nhiên, màn đề-pa ấn tượng của đội tuyển Việt Nam không có dấu ấn của các ngôi sao U.23.
Ở đợt tập trung vừa qua, ông Kim triệu tập ba nhân tố U.23, gồm thủ môn Trần Trung Kiên, hậu vệ Nguyễn Nhật Minh và tiền vệ Khuất Văn Khang. Trong đó, Trung Kiên dự bị cả hai trận, Nhật Minh và Văn Khang được tung vào sân đá ít phút trong hiệp 2, khi cục diện trận đấu đã an bài. Đội tuyển Việt Nam thắng đậm Bangladesh, Malaysia bằng đội hình có tuổi đời 28,9 và không có bất cứ nhân tố U.23 nào đá chính.
Có hai điều dễ thấy: chưa cần đến chuyển giao thế hệ, đội tuyển Việt Nam vẫn băng băng thẳng tiến bằng kinh nghiệm và độ quái; đồng thời, tấm áo tuyển vẫn còn quá rộng với các nhân tố trẻ.
Tấm HCĐ U.23 châu Á và HCV SEA Games chưa đảm bảo cho các cầu thủ trẻ cơ hội đá chính ở đội tuyển Việt Nam. Bởi vốn dĩ hầu hết các trụ cột đội tuyển hiện nay cũng từng vô địch SEA Games, tiến sâu ở giải U.23 châu Á. Sân chơi đỉnh cao cũng rất khác giải trẻ, cả về cường độ thi đấu, tính đối kháng, đòi hỏi sự lọc lõi và thực dụng mà lứa trẻ chưa thể vươn tới.
Khi U.23 Việt Nam vẫn thắng đều đặn dù không có nhân tố trẻ, HLV Kim Sang-sik càng không có lý do để vội vàng.
Các nhân tố U.23, nổi bật như Đình Bắc, Minh Phúc, Lý Đức, Trung Kiên, Xuân Bắc, Thanh Nhàn, Văn Thuận, Ngọc Mỹ… vẫn chơi đầy cố gắng từ khi trở về từ VCK U.23 châu Á. Đình Bắc đã giải tỏa cơn khát bàn thắng bằng 3 pha lập công trong 2 trận gần nhất. Văn Thuận ghi 2 bàn trong 2 trận gần nhất, đều ở phút cuối, để kéo Ninh Bình trở lại đường đua huy chương.
Trung Kiên, Thanh Nhàn hay Ngọc Mỹ dù thầm lặng hơn với cuộc đua trụ hạng, nhưng cũng đều rất cố gắng và chuyên nghiệp. Đúng như ông Kim kỳ vọng, U.23 Việt Nam vẫn giữ đôi chân trên mặt đất.
Dù vậy, đôi khi nỗ lực là chưa đủ. Những yếu tố thuộc về kinh nghiệm, bản lĩnh… cần thời gian để bồi đắp, thay vì “đốt cháy giai đoạn”. Ông Kim vẫn kiên trì chờ học trò cứng cỏi từng ngày.
Còn 3 tháng nữa, AFF Cup 2026 sẽ khởi tranh. Nhiều khả năng danh sách sơ bộ đội tuyển sẽ được ông Kim công bố vào giữa tháng 6, sau khi V-League hạ màn.
Muốn đón “chuyến tàu muộn” bằng danh sách sơ bộ, lứa U.23 Việt Nam phải bùng nổ trong 8 trận còn lại ở V-League. Với hơn nửa đội hình có tần suất ra sân thường xuyên, Trung Kiên cùng đồng đội còn nguyên cơ hội ghi điểm, đặc biệt khi giúp đội nhà hoàn thành mục tiêu.
Tuy nhiên, được gọi vào danh sách sơ bộ chỉ là điều kiện cần. Ở AFF Cup 2024, HLV Kim Sang-sik từng gọi 8 gương mặt U.23 lên danh sách sơ bộ, nhưng sau cùng chỉ Văn Khang và Trung Kiên trụ lại danh sách rút gọn.
Vị thế U.23 Việt Nam lúc này đã khác, sau những vinh quang tầm cỡ châu lục. Song, ở đội tuyển, không có bất cứ đặc quyền nào cho cầu thủ trẻ. Tất cả tập chung một giáo án, chơi cùng loại chiến thuật và được đánh giá bằng thước đo như nhau. Đặc biệt, với chiến lược gia yêu cầu lối đá quyết liệt và trực diện như Kim Sang-sik, thể lực là yếu tố chìa khóa để cầu thủ trẻ trụ lại. Cần nhanh hơn, mạnh hơn để theo kịp triết lý tốc độ rất Hàn Quốc mà ông Kim theo đuổi.
Trong các nhân tố U.23, Đình Bắc là cầu thủ “sáng” nhất có suất. Không chỉ bởi màn thể hiện chói sáng ở U.23 châu Á, mà Đình Bắc còn đá ở vị trí đội tuyển Việt Nam đang neo người: tiền đạo cánh.
Cầu thủ 22 tuổi bỏ lỡ đợt tập trung trước do dính án treo giò. Tại AFF Cup 2026, Đình Bắc sẽ chỉ vắng mặt 2 trận đầu vòng bảng nếu được ông Kim triệu tập. Tại CLB Công an Hà Nội, Đình Bắc đang là nhân tố quan trọng của HLV Alexandre Polking.
Ở lượt đi tứ kết tuần trước, Barca thua Atletico Madrid 0-2 ngay trên sân nhà Camp Nou. Nếu muốn đi tiếp, thầy trò Hansi Flick phải thực hiện một cuộc ngược dòng lớn. Nhưng từ góc nhìn lịch sử, Metropolitano không phải là nơi thích hợp cho điều đó.
Kể từ khi Diego Simeone lên làm HLV năm 2011, Atletico chơi 60 trận Champions League trên sân nhà Vicente Calderon cũ và Metropolitano hiện nay. Trong đó, họ chỉ thua 6 trận trước Benfica, Chelsea, Liverpool, AC Milan, Lille và Bodo/Glimt. Trong đó, duy nhất thất bại trước Lille có khoảng cách hai bàn (1-3 ở vòng bảng mùa 2024-2025). 5 trận còn lại chênh lệch chỉ một bàn.
Atletico thậm chí chưa bao giờ thua trên sân nhà ở vòng loại trực tiếp Champions League, thắng 14 và hòa 6. Nhiều đội bóng lớn, như Real, Barca, Bayern, Man Utd, Man City hay Inter, đều phải rời đi với kết quả không như ý. Mùa 2013-2014 và 2015-2016, chính Barca trải nghiệm thất bại khi tới sào huyệt của Atletico, nên phải dừng bước ở tứ kết.
Hai trận sân nhà gần nhất ở Champions League là bằng chứng cho thấy Atletico mạnh như thế nào khi thi đấu tại Metropolitano. Thầy trò Simeone lần lượt đè bẹp Club Brugge 4-1 ở vòng play-off và Tottenham 5-2 ở vòng 1/8, tạo kết quả quyết định để đi tiếp.
Mùa này, Barca từng thắng 2-1 tại Metropolitano ở lượt về La Liga. Nhưng trước đó, họ thua 0-4 ở lượt đi bán kết Cup Nhà vua, dẫn tới thất bại 3-4 chung cuộc.
Barca chỉ thắng một, hòa một và thua ba trong năm lần gặp Atletico tại Champions League. Đội thắng trong cặp này sẽ vào bán kết gặp đội thắng trong cặp Arsenal - Sporting.
Chiến thắng 3-0 trước Malaysia giúp đội tuyển Việt Nam duy trì mạch trận bất bại lên con số 17, đồng thời hoàn thành vòng loại Asian Cup 2027 với 6 chiến thắng tuyệt đối.
Đáng chú ý, từ đội hình ra sân đến danh sách tập trung, HLV Kim Sang-sik ưu tiên gương mặt kinh nghiệm. Vị trí thủ môn được giao cho Nguyễn Filip, người gác đền có quốc tịch Việt Nam và khoác áo tuyển từ thời HLV Philippe Troussier. Hàng hậu vệ có Đoàn Văn Hậu, Đỗ Duy Mạnh và Bùi Hoàng Việt Anh, đều là những "lính ngự lâm" được phát hiện bởi HLV Park Hang-seo. Ở tuyến giữa, Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Quang Hải, Nguyễn Hai Long, hay cánh phải với Trương Tiến Anh, cũng đến từ phát kiến của những người tiền nhiệm.
Chỉ có 3 gương mặt đá chính trước Malaysia bắt đầu lên đội tuyển từ thời HLV Kim Sang-sik, gồm Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên và Cao Pendant Quang Vinh. Hai ngoại binh nhập tịch và một Việt kiều, đều đã "nức tiếng" ở V-League từ lâu, khó có thể coi là phát hiện mới.
Cách dùng người cho thấy, chiến lược gia người Hàn Quốc ưu tiên kế thừa hơn là "đập đi xây lại". Thực tế, ông Kim cũng có những phát kiến con người mới mẻ, như sử dụng Nguyễn Văn Trường đá tiền vệ trung tâm ở trận giao hữu gặp Nga, đôn Nguyễn Hiểu Minh, Trần Trung Kiên, Phạm Lý Đức lên tuyển, trao khung gỗ cho Nguyễn Đình Triệu. Song nhìn chung, ở thời khắc quan trọng, cựu HLV Jeonbuk vẫn trở về với giải pháp an toàn. Việc sử dụng những nhân tố cũ là lựa chọn chuẩn xác, bởi Duy Mạnh, Hoàng Đức, Quang Hải vẫn ở đỉnh cao sự nghiệp, dạn dày kinh nghiệm, đã chứng minh được phẩm chất chuyên nghiệp và biết phải làm gì ở những trận cầu cân não.
Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa, đội tuyển Việt Nam lặp lại con đường của người tiền nhiệm, như phòng ngự phản công kiểu Park Hang-seo hay tấn công và kiểm soát kiểu Troussier.
Trong khuôn khổ "bình cũ", ông Kim đang pha chế "rượu mới". Nền tảng "lấy thủ làm gốc" của ông Park vẫn được duy trì, kết hợp tư duy pressing hiện đại mà HLV Troussier đã cất công nhào nặn trong 1 năm ít ỏi ở Việt Nam.
Song, HLV Kim Sang-sik có cách vận hành thực dụng hơn: ưu tiên tập nhuần nhuyễn các bài chuyển đổi trạng thái từ thủ sang công, biến những pha đoạt bóng giữa sân trở thành "mồi lửa" phản công thần tốc. Đội tuyển Việt Nam không sử dụng nhiều đường chuyền thừa, không tấn công liên tục, nhưng đã lên bóng là tạo áp lực dồn dập, nhờ lối đánh trực diện, tiếp cận khung thành với tốc độ cao.
Học trò ông Kim có thể đá bóng dài, đánh biên, phối hợp trung lộ, nhưng đều với tiêu chí "thần tốc", đưa bóng trực diện để đè mặt đối thủ. Lối đánh chớp nhoáng ấy mang lại cho Việt Nam hiệu suất trung bình 2,5 bàn/trận ấn tượng trong 17 trận đã qua. Đội tuyển Việt Nam có thể tận dụng thành công hay không, nhưng với ông Kim, đội chưa bao giờ thiếu cơ hội.
Mấu chốt thành công của ông Kim nằm ở hai điểm: trao cho học trò không gian phù hợp để sáng tạo, và xây dựng lối chơi phù hợp với học trò.
HLV Kim Sang-sik tin dùng Nguyễn Xuân Son, bởi chân sút sinh năm 1997 có khả năng độc lập tác chiến, tì đè trực diện với trung vệ để ghi bàn hoặc làm tường, đồng thời di chuyển rộng để đập nhả một chạm.
Cũng với lối chơi một chạm cùng nhãn quan tinh tế, Hoàng Hên mang tới sức sáng tạo cho tuyến giữa. Tiền vệ 32 tuổi có những cú vung chân xé toang hàng thủ đối phương chỉ bằng một nhịp quan sát cực nhanh và bén. Hay Tiến Anh được trao suất đá chính nhờ những quả tạt cực chất lượng (3 kiến tạo vào lưới Malaysia, Bangladesh). Anh được ông Kim giao nhiệm vụ bám biên và tạt, để các mũi công bên trong khai thác bóng bổng.
Câu chuyện dùng đúng người, đúng thời điểm và hợp lối chơi cho thấy HLV Kim Sang-sik có nguyên tắc xây dựng đội bóng rõ ràng. Chiến lược gia người Hàn Quốc lựa chọn con người và chọn triết lý dựa trên những gì mình có. Do vậy, dù huấn luyện đội tuyển quốc gia hay U.23 Việt Nam, ông Kim đều tạo nên tổng thể lối chơi hài hòa, không đẹp mắt nhưng lại hiệu quả miễn bàn. Những gương mặt dù cũ hay mới cũng đều có "sân khấu" thể hiện mình. Cũng bởi thế, đội tuyển Việt Nam có dùng "bình cũ", thì "rượu mới" vẫn tuôn chảy.
Tìm được điểm mới mẻ trong cách chơi để thúc đẩy các trụ cột, đội tuyển Việt Nam có thể chuyển mình từ trên nền tảng tưởng như cũ kỹ nhất.