Thất bại 0-1 trước SLNA ở vòng 18 V-League khiến CLB Đà Nẵng rơi vào thế khó trong cuộc đua trụ hạng. Dù chỉ kém vị trí play-off (cũng chính là thứ hạng mùa trước Đà Nẵng vắt sức ở giai đoạn cuối mùa để giành lấy) vỏn vẹn 1 điểm, nhưng đội bóng sông Hàn đứng trước lịch thi đấu rất khó khăn.
3 vòng tới, cựu vương V-League tiếp đón Nam Định và Thể Công Viettel trên sân nhà, rồi hành quân ra thủ đô chạm trán chủ nhà Hà Nội.
CLB Đà Nẵng từng “chữa cháy” giai đoạn giữa mùa khi bổ sung hàng loạt tân binh, như trung vệ Quế Ngọc Hải, tiền đạo Lucas Ribamar, thủ môn Nguyễn Văn Toản. Tuy nhiên, dấu ấn dàn cầu thủ này để lại chỉ nằm ở trận thắng 3-0 trước PVF-CAND, cùng 1 điểm kiên cường lấy được trên sân Ninh Bình, khi ấy còn đang đứng nhì bảng.
Chỉ với một số nhân tố chất lượng, CLB Đà Nẵng không thể đảo chiều vị thế ở cuộc đua trụ hạng. Đội bóng sông Hàn mắc nhiều sai sót cá nhân, bỏ lỡ cơ hội, đấu pháp lộ rõ điểm yếu. HLV Lê Đức Tuấn dù giàu khát vọng và có cách tiếp cận trận đấu mang màu sắc trực diện và hiện đại, nhưng cũng giống giai đoạn cuối ở Hà Nội, ông Tuấn chưa đủ “màu” và cũng không đủ kinh nghiệm cho cuộc đua sinh tồn vốn đòi hỏi nhiều hơn là yếu tố chuyên môn thuần túy.
Tất nhiên, việc bổ nhiệm HLV Trần Minh Chiến ngồi vào ghế “nóng” cũng chưa chắc giúp CLB Đà Nẵng chơi tốt hơn.
Bề dày huấn luyện của Trần Minh Chiến tại V-League chỉ dừng lại ở đỉnh cao với Cúp quốc gia 2018 cùng CLB Bình Dương (nay là Becamex TP.HCM), cùng quãng thời gian ngắn ngủi huấn luyện CLB TP.HCM (nay là CLB Công an TP.HCM) và Bình Định (cũng đã đổi tên thành Quy Nhơn United).
HLV Lê Đức Tuấn non kinh nghiệm, nhưng người thế vai Trần Minh Chiến… cũng vậy. Mùa trước, chính ông Trần Minh Chiến khi dẫn dắt Bình Định đã thua trước đội Đà Nẵng của HLV Lê Đức Tuấn trong cuộc đua trụ hạng. Cựu HLV Bình Dương không thay đổi được “thế đã rồi”, còn Lê Đức Tuấn giúp CLB Đà Nẵng vươn lên ngoạn mục và ở lại V-League.
Sự thay đổi hiện tại của CLB Đà Nẵng có lẽ chỉ dừng lại ở chuyện “thay tướng đổi vận”. Với HLV và GĐKT mới, sinh khí đội bóng sông Hàn được chờ đợi sẽ tốt hơn.
Mùa trước, HLV Lê Đức Tuấn đã giúp CLB Đà Nẵng giành một mạch 15 điểm trong 8 trận cuối mùa khi được bổ nhiệm thay ông Cristiano Roland. Mùa này, lại là một “tướng” mới cập bến ở giai đoạn nước rút, đội chủ sân Hòa Xuân tiếp tục giấc mộng sinh tồn.
Tuy nhiên, kể cả khi trụ hạng mùa này, bóng đá Đà Nẵng vẫn sẽ bước đến những ngày mông lung.
Đội bóng sông Hàn từng xuống hạng ở mùa 2023. Sau khi trở lại mùa 2024 – 2025, CLB Đà Nẵng chật vật đến vòng cuối mới nắm được tấm vé play-off trong tay. Mùa này, đội lại đứng bét bảng, tiếp tục phải đua trụ hạng.
Việc bổ nhiệm HLV Trần Minh Chiến hay GĐKT Adachi có lẽ chỉ là giải pháp “chữa cháy”. Để ngăn một đội bóng sụp đổ, không thể chỉ trong đợi ở 1, 2 nhân tố.
Người hâm mộ bóng đá Đà Nẵng dường như chưa quên giai đoạn hoàng kim 2009 – 2012, khi đội bóng còn “mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Nhờ mạnh tay đầu tư mang về một loạt hảo thủ như Châu Lê Phước Vĩnh, Phạm Hải Lâm, Nguyễn Vũ Phong, Huỳnh Quốc Anh, Trần Minh Phương, Almeida, Merlo, Nguyễn Rogerio… cùng HLV cá tính Lê Huỳnh Đức trên ghế chỉ đạo, CLB Đà Nẵng phủ sắc cam ở V-League với 2 chức vô địch.
Nhưng, ngày vui cũng chóng tàn. Khi dòng tiền đầu tư “nhạt” dần, CLB Đà Nẵng lộ rõ sự mong manh từ tận gốc rễ. Lò đào tạo từng là niềm tự hào với các cấp độ trẻ ganh đua với SLNA ở cấp U.21, U.19 sa sút trầm trọng, không theo kịp nhịp chạy của những trung tâm tham vọng và tiếng tăm hơn. Ngoại binh Đà Nẵng cũng xuống cấp, cho thấy vấn đề của khâu tuyển chọn.
Sau cùng, đội bóng sông Hàn đang thiếu một “tổng công trình sư” để hoạch định chiến lược đường dài, từ khâu đào tạo trẻ, huấn luyện đến lựa chọn nhân sự.
CLB Đà Nẵng cần thức tỉnh, không thể cứ mãi “sống mòn” dù đội bóng này chẳng thiếu tiềm lực để đảm bảo nhiệm vụ duy nhất: sinh tồn.
Alcaraz cán mốc 300 chiến thắng chỉ sau 367 trận (300-67), giống với thành tích của tiền bối John McEnroe. Chỉ Rod Laver (300-55) và Jimmy Connors (300-63) cán mốc 300 trận thắng nhanh hơn.
Alcaraz mở đầu trận tứ kết bằng game thắng khi trả giao và có bốn cơ hội nâng tỷ số lên 3-0. Trong lần đầu chạm trán sao trẻ Tây Ban Nha, Bublik không thể chống đỡ sức nặng trong các cú đánh của chủ nhân bảy Grand Slam.
Tuy nhiên, Alcaraz để đối thủ Kazakhstan trở lại trận đấu bằng hai lỗi giao bóng kép liên tiếp, để Bublik vượt lên dẫn 3-2. Nhưng sau đó là 10 game thắng liên tiếp đến từ tay vợt số một thế giới.
Bublik gặp khó khi di chuyển trên mặt sân đất nện và phụ thuộc quá nhiều vào cú giao bóng một. Khi tỷ lệ giao bóng một của Bublik giảm xuống, đẳng cấp của nhà ĐKVĐ giúp Alcaraz áp đảo hoàn toàn. Lỗi giao bóng kép của Bublik mang về break thứ tư cho tay vợt Tây Ban Nha và game thắng thứ sáu liên tiếp trong set hai. Đây là "bagel" (thắng 6-0) thứ 21 trong sự nghiệp của Alcaraz.
"Chúng ta đã chơi trên mặt sân tệ nhất đối với tôi. Hãy chờ xem điều gì diễn ra trên sân cỏ", Bublik nói đùa với Alcaraz, theo cách đầy thách thức khi họ bắt tay nhau trên lưới.
Giải Monte Carlo Masters mùa trước là bước ngoặt về sự ổn định của Alcaraz. Kể từ đó, anh vào tới 14 trận bán kết trong 16 giải đã tham dự. Dẫu vậy, tay vợt 22 tuổi vẫn có thể mất ngôi số một thế giới bởi Sinner đang có phong độ hoàn hảo ở các giải Masters 1000, cấp độ cao thứ hai của quần vợt sau Grand Slam.
Sinner vừa có trận thắng thứ 20 liên tiếp ở cấp độ Masters, khi hạ Felix Auger-Aliassime 6-3, 6-4. Trong lịch sử hệ thống (từ năm 1990), chỉ có "Big Three" gồm Roger Federer, Rafael Nadal và Novak Djokovic từng đạt được cột mốc tương tự. Nếu vượt qua Alexander Zverev ở bán kết và thắng tiếp chung kết, Sinner chắc chắn trở lại số một thế giới.
Ở một trận tứ kết khác, Zverev vượt qua tài năng 19 tuổi Joao Fonseca trong lần đầu hai người gặp nhau trên ATP Tour. Tay vợt Đức thể hiện bản lĩnh ở set ba và thắng 7-5, 6-7, 6-3 để vào bán kết Masters 1000 thứ ba liên tiếp, sau khi cũng đi tới vòng này tại Indian Wells và Miami tháng trước.
Sau rất nhiều cơ hội và cả những sự "kém duyên", cuối cùng tiền đạo Nguyễn Đình Bắc cũng đã ghi được bàn thắng đầu tiên ở V-League 2025 - 2026. Một pha thoải mái dắt bóng và sút vào khung thành trống sau khi động tác giả đã giúp anh làm lỡ đà thủ môn Văn Toản.
Bàn thắng vào phút 30 đó của Đình Bắc đã giúp CLB CAHN vươn lên dẫn 3-0 trong hiệp 1, sau cú đúp của ngoại binh Stefan Mauk ở các phút 6 và 24, trong thế trận chủ động hoàn toàn trước đối thủ đang vật lộn ở khu vực đáy bảng.
Sau khi chứng kiến Đình Bắc ghi bàn, HLV Lê Đức Tuấn đã quyết đoán thực hiện 3 sự thay đổi người, tung Henen, Văn Hòa và Phi Long vào sân để tìm cách làm mới thế trận trong khi HLV Mano Polking tiếp tục chỉ đạo các học trò chơi thứ bóng đá tấn công phóng khoáng của mình.
Thực tế đây là trận đấu các con số không nói chính xác hết mọi thứ, khi đội khách có nhiều hơn số cú dứt điểm, nhưng xét về hiệu quả kém xa CLB CAHN. Phải đến cú sút thứ 10, CLB Đà Nẵng mới có bàn rút ngắn tỷ số 1-3 do công Văn Sơn ở phút 48.
Bàn thắng này đã thắp sáng hy vọng cho Ngọc Hải và những đồng đội, trong khi CLB CAHN sau đó siết lại lối chơi, đẩy nhanh tốc độ trận đấu lên để tìm kiếm thêm bàn thắng để nâng số lần sút tung lưới đối thủ lên thêm nữa.
Phải ghi nhận rằng dù bị dẫn với cách biệt 2 bàn nhưng tinh thần của các CLB Đà Nẵng là khá tốt. Họ không từ bỏ mà vẫn quyết tâm, chắt chiu từng cơ hội lên bóng nhưng cũng vì thế để lộ khoảng trống để CLB CAHN khai thác.
Đình Bắc sau đó hoàn tất cú đúp của mình bằng tình huống phá bẫy việt vị và đánh bại Văn Toản trong thế đối mặt ở phút 70 trước khi Văn Toản ấn định chiến tỷ số chung cuộc 5-1 ở phút 83.
Với kết quả này, CLB CAHN đã kéo dài mạch thắng liên tiếp của mình lên con số 11, tiếp tục một mình một ngựa dẫn đầu V-League 2025 - 2026 với 44 điểm, bỏ xa đội nhì bảng Thể Công Viettel đến 10 điểm, sở hữu hàng công mạnh nhất (40 bàn) và hàng thủ rắn chắc nhất (chỉ 14 lần thủng lưới).
Phong độ và lối chơi đầy thuyết phục của CLB CAHN đang giúp họ thuyết phục tất cả như ứng viên xứng đáng nhất cho chức vô địch V-League mùa này. Việc Đình Bắc đã mở tài khoản bàn thắng bằng cú đúp càng hứa hẹn đội bóng công an sẽ sớm chạm cột mốc 50 bàn thắng.
Điểm duy nhất khiến chiến thắng không thực sự trọn vẹn là việc đội trưởng Quang Hải tỏ ra rất đau đớn khi phải rời sân bằng cáng. Báo Thanh Niên sẽ cập nhật tình trạng chấn thương của anh trong thời gian tới.
Tại Đức, các HLV từng có câu cửa miệng: "Theo sát đối thủ ngay cả khi họ vào... nhà vệ sinh!". Đó chính là tinh thần của lối chơi kèm người một - một. Khi đó, các hậu vệ không cần phải tư duy quá nhiều. Lối đá mang tính hoài cổ này đang bất ngờ trỗi dậy kể từ sau chức vô địch Europa League 2024 của Atalanta.
Tuy nhiên, trước một đối thủ có chất lượng nhân sự vượt trội, lối tư duy kèm người một - một chẳng khác nào màn "tự sát". Atalanta đã phải nếm bài học đắng ngắt tại vòng 1/8 Champions League, khi Bayern tận dụng triệt để những khoảng trống mênh mông từ lối phòng ngự đó để nã vào lưới họ 10 bàn. Hiếm một trận đấu nào ở knock-out Champions League lại một chiều đến thế.
Tôi hy vọng bóng đá Đức sẽ rút ra những kết luận đúng đắn, bởi tôi đang thấy lối đá kèm người này xuất hiện ngày càng dày đặc ở Bundesliga. Nó chỉ nên là một giải pháp tình thế ngắn hạn để gây bất ngờ và áp lực lên đối thủ, giống như cách chơi trong môn bóng ném ở những phút cuối trận, chứ không bao giờ là một chiến lược xuyên suốt 90 phút. Sân bóng đá quá rộng để vận hành lối chơi ấy.
Ngược lại, người Tây Ban Nha vẫn kiên định với triết lý riêng: phòng ngự định hướng bóng, vị trí và vai trò được phân định rõ ràng, cùng lối đá phối hợp bài bản để tràn quân sang phần sân đối thủ. Về mặt tư duy, cách chơi này đòi hỏi nhiều hơn so với việc chỉ biết ập vào các cuộc tranh chấp tay đôi. Các cầu thủ phải phối hợp, định hướng bản thân dựa trên không gian và chỉ lao vào tranh chấp một-một ở thời điểm thích hợp dưới sự dẫn dắt của cả tập thể. Bởi suy cho cùng, kỹ năng đấu tay đôi một-một vẫn là cốt lõi trong tinh hoa bóng đá.
Cả nền bóng đá Tây Ban Nha vận hành theo cách đó. Với họ, ấy là bản sắc. Những con số thống kê là minh chứng hùng hồn nhất. Các CLB của xứ bò tót đã giành tổng cộng 24 danh hiệu tại ba đấu trường châu Âu trong thế kỷ này. Xếp sau là Anh với 11, Italy có 5 và Đức chỉ có 4. Có tới 6 CLB Tây Ban Nha khác nhau cùng chia sẻ những vinh quang này. Trong khi với Bundesliga, con số chỉ là hai. Xét trong 12 năm qua, có 7 lần chức vô địch Champions League thuộc về các đại diện La Liga. Mùa này, họ tiếp tục áp đảo ở tứ kết với ba đại diện gồm Real Madrid, Barca và Atletico Madrid.
Bộ ba này có thể không phải là những ứng cử viên số một, bởi vị thế ấy thường thuộc về các đội đứng đầu vòng bảng hoặc ĐKVĐ. Và khi nói về đội hay nhất vòng bảng và ĐKVĐ Champions League, họ cũng mang trong mình "mã gene" Tây Ban Nha. Các HLV của họ đều là sản phẩm của lò Barca và chịu ảnh hưởng lớn từ Pep Guardiola: Mikel Arteta với Arsenal và Luis Enrique với PSG đều có phong cách này chảy trong huyết quản, dù mỗi người có một cách diễn đạt riêng.
Các chiến lược gia Tây Ban Nha đang thống trị châu Âu. Ở vòng 1/8 của cả ba sân chơi châu lục, có tới 11 HLV người Tây Ban Nha, gấp đôi quốc gia đứng thứ hai. Đến vòng tứ kết, họ vẫn chiếm đa số với ba người. Hết lần này đến lần khác, chính người Tây Ban Nha tạo ra địa chấn. Xabi Alonso chấm dứt sự thống trị của Bayern cùng Bayer Leverkusen. Unai Emery liên tục đưa các đội bóng hạng hai ra ánh sáng, với hiện tại là Aston Villa. Cesc Fabregas thì đang làm rung chuyển Serie A cùng Como và thay đổi diện mạo bóng đá Italy.
Chuỗi thống trị của Guardiola ở Ngoại hạng Anh đã dừng lại mùa trước khi đội hình của ông mất đi nguồn cảm hứng. Việc lặp đi lặp lại một công thức không thể mang đến thành công mãi mãi. Hiện ông xây dựng một thứ gì đó mới mẻ tại thành Manchester, tiến hóa hơn và dựa vào những mẫu cầu thủ khác biệt. Dù bị loại khỏi Champions League năm nay bởi đồng hương Alvaro Arbeloa, nhưng sức mạnh đó vẫn đủ để Guardiola đua Ngoại hạng Anh và thống trị các đấu trường cup quốc nội.
Và không thể không nhắc đến Luis de la Fuente. Làm việc cho LĐBĐ Tây Ban Nha hơn một thập kỷ, ông đã chinh phục các giải trẻ châu Âu trước khi đưa ĐTQG đăng quang Euro 2024. Ba trong 5 chức vô địch Euro gần nhất đều thuộc về Tây Ban Nha. Ngay cả tuyển Đức trong thời kỳ hoàng kim những năm 1970 và 1980 cũng không thể thống trị đến mức ấy. Cựu danh thủ Anh Gary Lineker từng có câu nói nổi tiếng rằng cuối cùng người Đức luôn thắng. Không, ngày nay, người thắng cuộc là Tây Ban Nha. Ở World Cup 2026 tới, đoàn quân của De la Fuente chắc chắn là ứng cử viên nặng ký nhất.
Trường phái Tây Ban Nha đã thay thế Italy để trở thành mô hình ưu việt nhất. Italy vẫn sản sinh ra những HLV giỏi cho thị trường quốc tế, ngay cả sau thời Carlo Ancelotti. Nhưng các đội bóng của họ không còn giành chiến thắng. Một năm trước, tôi từng viết rằng bóng đá Italy thiếu cường độ, sự mạnh mẽ, tinh thần tận hiến, tính năng động, và cả sáng tạo, đó là những lý do họ không còn những cầu thủ đẳng cấp thế giới. Bấy giờ, báo Đức Suddeutsche Zeitung ở quê nhà Munich đã cáo buộc tôi là kẻ sùng bái những định kiến.
Tuy nhiên, sự thật đã phơi bày khi không có CLB Italy nào góp mặt ở tứ kết Champions League mùa này. Thậm chí, họ suýt chút nữa đã sạch bóng đại diện từ vòng 1/8 nếu Atalanta không loại Borussia Dortmund ở những giây cuối cùng. ĐTQG Italy cũng đã lỡ hẹn với World Cup lần thứ ba liên tiếp. Bốn năm trước là bởi Bắc Macedonia, và lần này là bởi Bosnia & Herzegovina.
Italy đã bị bỏ lại phía sau. Nếu Đức đi theo con đường này, điều tương tự sẽ xảy đến với chúng ta. Tôi ngạc nhiên khi thấy quá nhiều hậu vệ ở Bundesliga hiện nay lại quay về lối đá "theo đối thủ vào tận nhà vệ sinh". Bayern cũng không ngoại lệ. Vincent Kompany đôi khi vẫn dựa dẫm vào lối chơi kèm người một-một. Ở Bundesliga, ông không gặp phải sự cạnh tranh quá lớn, những sai lầm có thể không bị trừng phạt. Thậm chí, ông từng khiến cả châu Âu phải kinh ngạc khi đánh bại ĐKVĐ PSG ở vòng bảng bằng phong cách này.
Nhưng chỉ vài tuần sau, Arsenal đã "đọc" Bayern vanh vách. Để đạt được những mục tiêu lớn, một HLV cần một phong cách riêng biệt. Kompany, một học trò của Guardiola, dường như đang cố gắng chuyển đổi từ phòng ngự dựa trên kiểm soát sang kèm người một - một. Thực hiện bước chuyển mình này mà không triệt tiêu đi tính kiểm soát sẽ là thành công tột đỉnh. Nhưng cho đến nay, chưa có HLV nào làm được điều đó. Ngay cả những người giỏi nhất cũng chưa bao giờ dám thử.
Hoàng Thông (theo Guardian)