Anh Nguyễn Trọng Hùng (40 tuổi, Nghệ An) phát hiện mắc ung thư máu cấp tính vào năm 2019 sau những cơn đau và sốt kéo dài. Tin dữ đến như “sét đánh ngang tai” với gia đình nhỏ vốn đang êm ấm của vợ chồng anh cùng con nhỏ.
Dù mang bạo bệnh, anh Hùng vẫn lạc quan khi có vợ đồng hành
Cú sốc khiến cả hai suy sụp. Những dự định cho tương lai bỗng chốc khép lại. Tuy vậy, họ không buông xuôi. Từ đó, hành trình giành giật sự sống của anh Hùng bắt đầu tại Viện Huyết học – Truyền máu trung ương ở Hà Nội, cách quê nhà hơn 300 km.
Chị Thiên gác lại công việc, gửi con nhỏ cho mẹ ruột chăm sóc để theo chồng ra Hà Nội điều trị. Những lần chồng phải chọc tủy, hóa trị cùng các cơn đau kéo dài khiến chị không khỏi quặn lòng. Tiền bạc trong nhà dần cạn kiệt theo từng đợt điều trị.
Dẫu vậy, chị chưa từng cho phép mình gục ngã. Với chị, bản thân phải là chỗ dựa vững vàng cho chồng trong lúc khó khăn nhất. Những dòng chia sẻ của vợ chồng chị trên mạng xã hội về hành trình chống chọi bệnh tật nhận được nhiều sự quan tâm, đồng cảm từ cộng đồng.
Gần 7 năm qua, hai vợ chồng gắn bó với bệnh viện, có khi hơn 3 tháng mới được về nhà một lần. Theo chị Thiên, hành trình chiến đấu với ung thư máu của chồng không chỉ gian nan về vật chất mà còn là thử thách lớn về tinh thần.
“Rất nhiều lần nhìn chồng vật vã vì đau, tôi không cầm được nước mắt. Nhưng nếu mình nản chí thì coi như bỏ cuộc. Mỗi lần như vậy, tôi nắm tay chồng, động viên: Anh cố lên, có em ở đây. Rồi anh gật đầu, mỉm cười”, chị kể.
Tình yêu và sự kiên trì của người vợ đã tiếp thêm sức mạnh để anh Hùng vượt qua những giai đoạn khó khăn. Ngược lại, chính sự lạc quan của chồng cũng trở thành nguồn động lực giúp chị Thiên vững vàng hơn.
Câu chuyện cùng nhau chiến đấu với bệnh tật của gia đình chị Thiên nhận được sự đồng cảm từ cộng đồng mạng
“Ngay cả khi mệt mỏi nhất, anh vẫn quan tâm, động viên tôi. Chăm người bệnh lâu dài rất vất vả, nhưng khi nhận lại tình yêu thương, mình có thêm sức mạnh để tiếp tục”, chị Thiên chia sẻ.
Anh Hùng cho biết sự hy sinh của vợ chính là “liều thuốc” giúp anh giữ được tinh thần lạc quan. “Thiên đã chịu rất nhiều thiệt thòi vì tôi. Nhìn vợ bỏ việc, ngủ tạm dưới sàn bệnh viện, ăn uống qua loa để chăm sóc mình, tôi rất thương. Chính tình yêu đã giúp chúng tôi cùng nhau vượt qua bệnh tật”, anh nói.
Hành trình của họ cũng chạm đến trái tim nhiều người. Không ít nhà hảo tâm đã hỗ trợ cả về tinh thần lẫn vật chất để anh Hùng có thêm cơ hội điều trị.
Trong những ngày anh Hùng bệnh nặng, chị Thiên từng tâm sự trên mạng xã hội: “Các anh chị em yên tâm, là dù Rộ (biệt danh của anh Hùng – PV) rất mệt nhưng tinh thần vẫn chưa bao giờ lung lay, vẫn vững vàng cố gắng từng ngày, vẫn sống trọn vẹn từng phút, vẫn không ngừng sống ý nghĩa, sống một ngày là nỗ lực một ngày. Cuộc đời vốn dĩ vô thường, không ai tránh được quy luật ấy, nhưng tinh thần con người là điều quan trọng quyết định chất lượng cuộc sống của chúng ta. Thiên và Rộ biết ơn thật nhiều cuộc đời này đã mang đến cho hai đứa những trải nghiệm quý giá, những trải nghiệm mà số phận mang đến cho hai đứa nếm trải. Những đau đớn tột cùng, những giây phút hạnh phúc dù nhỏ bé len lỏi nhưng ấm áp, ngọt ngào”.
Người thực hiện bộ ảnh về đàn sếu đầu đỏ này là nhiếp ảnh gia Nguyễn Thị Minh Hải. Chị Hải cho biết đàn sếu đầu đỏ trong bộ ảnh được chị ghi lại tại địa phận Campuchia, nơi giáp ranh Hà Tiên (An Giang) vào tháng 2 vừa qua. Nơi đây, mỗi năm vào khoảng từ tháng 12 đến tháng 4 năm sau, sếu di cư về rất nhiều.
Đây là lần thứ 3 nữ nhiếp ảnh gia quay lại "săn ảnh" loài sếu đầu đỏ tuyệt đẹp này. Dù đã ở độ tuổi U.70, việc di chuyển vất vả, nhưng chị vẫn đam mê... theo chân đàn sếu.
Chị Hải kể vào buổi trưa (khoảng 12 giờ), sau khi làm thủ tục xuất cảnh qua cửa khẩu Hà Tiên, khoảng 15 giờ chị có mặt tại điểm bên ngoài nơi sếu cư trú trên đất Campuchia. Đến 16 giờ, chị cùng nhóm chụp ảnh bắt đầu đi bộ băng qua cánh rừng, lội qua các vùng sình lầy đất đen mới tiếp cận được khu vực bờ ruộng, nơi đàn sếu thường xuất hiện. Sau khoảng 2 tiếng chờ đợi, đến khoảng 17 giờ 30 những đàn sếu đầu tiên bắt đầu bay về.
"Vào những ngày nắng, hơi nước bốc lên từ mặt ruộng khiến việc chụp ảnh trở nên khó khăn. Đàn sếu lại bay về rải rác nên không thể ghi lại trọn vẹn cả đàn", chị Hải chia sẻ.
Tuy nhiên, việc chụp ảnh sếu với chị không phải chỉ trong một buổi mà kéo dài đến nhiều ngày liên tiếp mới mong có những bức ảnh đẹp.
Cho nên, hôm sau, chị lại có mặt tại điểm chụp từ lúc rạng sáng. Trong không gian tĩnh lặng, mọi cử động đều phải nhẹ nhàng, hạn chế tối đa bất kỳ tiếng động lạ nào để tránh làm đàn sếu hoảng sợ. Khoảng 5 giờ 30, sếu bắt đầu cất tiếng gọi nhau, tạo nên những khoảnh khắc sinh động. Tuy nhiên, do ánh sáng yếu, nhiều bức ảnh chị chụp chưa đạt như kỳ vọng. Đến khoảng 6 giờ, khi trời vừa hửng sáng, nắng đẹp thì đàn sếu lại bay đi trong sự tiếc nuối.
Theo nữ nhiếp ảnh gia, những khó khăn để "săn" ảnh sếu đòi hỏi phải có máy ảnh tính năng cao, có tốc độ cao khi chụp loạt ảnh cho những khoảnh khắc hoạt động của chúng. Ngược lại, nếu điều kiện thời tiết thuận lợi và thiết bị đảm bảo thì việc chụp không quá khó khăn.
"Ai cũng biết chụp chim rất vất vả bởi những hoạt động bản năng của chúng. Thời gian, dựng lều đợi, bỏ ăn uống, nắng thiêu đốt, mưa xối xả… cũng không gặp được chúng, đôi khi đỏ cả mắt ngóng trông mà điểm chụp hầu hết là ruộng, đầm, bãi sông. Cái khó nhất với tôi lúc này là việc di chuyển, nhất là khi tuổi đã cao", chị Hải bày tỏ.
Chị Hải nói rằng mỗi loài chim đều có những đặc điểm riêng đáng để khám phá. Chính vì thế, chị luôn dành tình yêu đặc biệt cho nhiếp ảnh thiên nhiên, các loài chim hoang dã, đặc biệt là sếu đầu đỏ.
Nhân vật trong câu chuyện là Lâm Gia Bảo (19 tuổi), hiện sống cùng gia đình tại đặc khu Phú Quý (tỉnh Bình Thuận cũ). Không mặc cảm trước khiếm khuyết cơ thể, chàng trai khuyết tật chọn cách đối diện, lao động và kể câu chuyện của mình bằng thái độ lạc quan.
Do bại não, nửa người bên phải của Gia Bảo yếu hơn, tay chân kém linh hoạt, giọng nói cũng không rõ ràng. Phải đến năm 5 tuổi, em mới có thể vịn đứng và tập đi những bước chập chững. "Ngày em đứng lên được, ba mẹ mừng đến mức làm thịt heo mời bà con đến ăn", Bảo nhớ lại.
Năm 6 tuổi, Bảo vào lớp 1 nhưng đành xin nghỉ vì không thể theo kịp bạn bè. Mãi đến 10 tuổi, em mới biết đọc, biết viết khi xin học thêm tại lớp của một cô giáo gần nhà.
Cũng từ đó, Bảo bắt đầu hành trình tự học. Em dành dụm tiền trợ cấp để mua chiếc điện thoại đầu tiên, rồi tự mày mò học cách chỉnh sửa ảnh, làm video, tìm hiểu về thiết bị công nghệ, thậm chí tập chơi đàn organ trên điện thoại.
Đến năm 13 tuổi, Bảo bắt đầu nghĩ về việc tự kiếm sống. Khi được ba mẹ gợi ý bán vé số, em từng từ chối vì mặc cảm. Nhưng rồi sau đó, cậu bé thay đổi suy nghĩ. "Kiếm tiền bằng sức lao động của mình thì không có gì phải xấu hổ", Bảo chia sẻ.
Từ vài chục tờ vé số mỗi ngày, chàng trai khuyết tật dần quen việc, có thể bán khoảng 200 tờ. Nhờ vậy, mỗi tháng em kiếm được khoảng 6 triệu đồng - đủ để trang trải chi tiêu cá nhân và phụ giúp gia đình. Bảo cũng tích cóp để sắm máy quay, micro, điện thoại, máy tính phục vụ việc làm nội dung.
Khoảng 2 năm nay, Gia Bảo bắt đầu chia sẻ cuộc sống của mình lên mạng xã hội với kênh "Gia Bảo Vé Số". Những video giản dị ghi lại hành trình đi bán vé số, suy nghĩ về cuộc sống hay những khoảnh khắc đời thường đã nhận được nhiều sự quan tâm, đồng cảm từ cộng đồng.
Sau mỗi ngày làm việc, Bảo lại tự lên ý tưởng, quay video, chỉnh sửa rồi đăng tải. Với em, đó không chỉ là niềm vui mà còn là cách để kết nối với mọi người. "Em thấy mình may mắn vì có thể tự lập, tự kiếm tiền mà không phải phụ thuộc vào ai", Bảo chia sẻ.
Ba của Bảo, ông Lâm Văn Đảo (45 tuổi), một ngư dân quanh năm bám biển với những chuyến đánh bắt dài ngày, bộc bạch: "Chúng tôi nghĩ con sống tốt và tự lo được cho bản thân, biết vươn lên như bây giờ, đó mới là món quà lớn nhất".
Dù ít có cơ hội đi xa, nhưng nhờ mạng xã hội, Bảo kết nối được với nhiều bạn bè. Em cũng nhận ra vẫn còn không ít người mang mặc cảm vì khiếm khuyết của bản thân. Vì vậy, điều Bảo mong muốn là lan tỏa một phần năng lượng tích cực của mình đến những người đang gặp khó khăn.
"Dù hoàn cảnh không hoàn hảo, nhưng sống thế nào là do mình quyết định. Cứ mạnh dạn bước ra ngoài, lao động chân chính và học hỏi, rồi cuộc đời sẽ mỉm cười lại với bạn", chàng trai 19 tuổi nói.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 18 tháng 4, đại lý vé số Thanh Vũ ở Tây Ninh (Long An cũ) thông báo đã bán trúng 16 tờ vé giải an ủi đài Hậu Giang, tổng trị giá 800 triệu đồng (chưa trừ thuế).
Cụ thể, những tờ vé có dãy số 153092, trúng xổ số Hậu Giang ngày 18 tháng 4. "Tôi bán 16 tờ cho 2 khách, 1 người trúng 10 tờ và người còn lại trúng 6 tờ. Hiện tôi đang tìm khách trúng số để hỗ trợ đổi thưởng. Chúc mừng những vị khách may mắn trúng số", đại lý vé số Thanh Vũ chia sẻ.
Đại lý vé số Lộc Phát ở TP.HCM (Bình Dương cũ) cũng thông báo đã bán trúng cho khách 160 vé giải bảy xổ số Hậu Giang ngày 18 tháng 4. Những tờ vé này có dãy số cuối 090, tổng trị giá 32 triệu đồng.
Xổ số ngày 18 tháng 4 mở thưởng 4 đài gồm đài TP.HCM với dãy số trúng độc đắc là 724556, đài Long An với dãy số trúng độc đắc là 479455, đài Bình Phước với dãy số trúng độc đắc là 424189 và đài Hậu Giang với dãy số trúng độc đắc là 453092.
Trong khi đó, số 77 mang tới may mắn cho nhiều khách mua xổ số Long An ngày 18 tháng 4 khi trúng giải tám. Đại lý vé số Út Thúy ở Tây Ninh thông báo bán trúng nguyên cây vé số giải này cho khách.
Kết quả xổ số ngày 18 tháng 4 cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Đại lý vé số Đại Hồng Phát ở TP.HCM cho biết họ đã bán trúng và đổi thưởng cho khách có 160 tờ trúng số. Cụ thể, 160 tờ có dãy số cuối là 11982 thuộc đài Bình Dương mở thưởng xổ số miền Nam ngày 17 tháng 4 trúng giải nhì, trị giá 2,4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
"Chủ nhân của 160 tờ vé số may mắn là khách ở phường Thủ Đức, sau khi có kết quả xổ số ngày 17 tháng 4 liền thông báo và chúng tôi đã đổi thưởng cho khách", đại lý Đại Hồng Phát chia sẻ.