Theo thông báo tại văn bản số 153 của Ban Quản lý Dịch vụ Công ích (đặc khu Vân Đồn, Quảng Ninh), các phương tiện thủy dưới 50 chỗ xuất phát từ cảng Cái Rồng đi các tuyến Cô Tô, Quan Lạn, Minh Châu chỉ được phục vụ dân sinh, cán bộ và lực lượng làm nhiệm vụ, không phục vụ khách du lịch.
Có nghĩa rằng, phần lớn du khách buộc phải di chuyển sang cảng Ao Tiên để tiếp tục hành trình ra đảo. Đây là bến cảng do tư nhân đầu tư hơn 600 tỉ đồng nằm cách đó vài cây số.
Việc điều tiết luồng khách nhằm đảm bảo an toàn vận tải là cần thiết. Tuy nhiên, cách triển khai hiện nay đang khiến nhiều người liên tưởng đến một hình thức “ngăn sông, cấm chợ” trong du lịch.
Trước đây, du khách có thể lựa chọn linh hoạt giữa cảng Cái Rồng và các phương tiện khác nhau để ra đảo, tàu cao tốc, tàu gỗ… phù hợp với nhu cầu và khả năng tài chính. Nay, khi bị “dồn” về một đầu mối là cảng Ao Tiên, quyền lựa chọn của khách gần như không còn.
Anh Phạm Thế Công, du khách từ Hà Nội chia sẻ: “Gia đình tôi đi du lịch tại đảo Cô Tô cũng thường chọn tàu nhỏ từ Cái Rồng vì tiết kiệm và đó cũng là trải nghiệm thú vị. Nay bắt buộc qua cảng Ao Tiên, khiến chi phí đội lên khá nhiều, chưa kể phải di chuyển lòng vòng.”
Cũng theo anh Công, cái khó đó là cảng Cái Rồng có phục vụ tàu dân sinh cho người dân nhưng lại là tàu gỗ chạy chậm. Người dân Cô Tô muốn ra đất liền bằng tàu Cao Tốc thì bắt buộc phải qua cảng Ao Tiên và đóng thêm phí dịch vụ qua cảng.
Trong khi trước đây người dân các xã đảo vẫn sử dụng tàu cao tốc cỡ nhỏ để cập vào cảng Cái Rồng bình thường và bớt gánh nặng phí dịch vụ qua cảng.
Không chỉ du khách, một số doanh nghiệp lữ hành cũng bày tỏ lo ngại việc tập trung toàn bộ khách về một cảng Ao Tiên sẽ gây quá tải cục bộ, đặc biệt vào mùa cao điểm. Chưa kể khả năng đáp ứng của bến cảng Ao Tiên chưa phải đã phù hợp với tàu nhỏ.
Anh Bùi Đ., chủ tàu vận tải khách tuyến Vân Đồn – Quan Lạn cho hay, với các tàu cỡ nhỏ thì hành khách khi lên xuống gặp nhiều khó khăn, bởi mũi tàu không thể cập sát cầu cảng và chênh với độ cao khoảng 3 m, trong khi tàu chở khách cỡ nhỏ (dưới 100 chỗ) hoạt động khá đông ở đây.
Cũng theo anh Đ., lối lên xuống hiện nay của bến cảng Ao Tiên chỉ đủ cho một người lên hoặc xuống. Nếu hai người đi ngược chiều phải tránh nhau rất khó khăn; trong khi đó, toàn bộ đều không lắp rào chắn, nếu không may va chạm có thể bị ngã xuống biển.
Điểm gây bức xúc rõ nhất chính với người dân sinh sống tại các đảo là mức phí qua cảng Ao Tiên hiện nay đang duy trì mức 50.000 đồng/lượt/người. Trong bối cảnh giá xăng dầu liên tục biến động, chi phí vận hành tàu tăng cao, việc phát sinh thêm khoản phí này khiến giá vé tàu cao tốc đi các tuyến đảo như Quan Lạn, Minh Châu, Cô Tô bị đẩy lên đáng kể.
Chị Nguyễn Thị Vân, người dân trên đảo Cô Tô cho biết, mỗi lần từ đảo vào đất liền hiện nay người dân mất gần 1 triệu/đồng lượt, nếu cộng thêm phí qua cảng Ao Tiên nữa thì chi phí sẽ tăng hơn, khiến người dân rất khó khăn.
“Người dân không có nhu cầu vào cảng du lịch vì chúng tôi đi lại là để mưu sinh, sinh hoạt đời thường. Du khách họ mới cần đến các trải nghiệm, tham quan, vì vậy cơ quan chức năng nên xem xét đến việc thu mức phí ra sao đối với người dân đảo”, chị Vân chia sẻ
Thực tế, với một gia đình 4 người, chỉ riêng phí qua cảng Ao Tiên đã mất thêm 200.000 đồng/lượt, chưa kể chi phí vé tàu, di chuyển từ cảng tàu ra bến xe… và các dịch vụ khác. Điều này phần nào làm giảm sức hấp dẫn của du lịch Vân Đồn – Cô Tô, vốn đang cạnh tranh gay gắt với các điểm đến khác.
Hài hòa lợi ích nhà đầu tư, người dân giữ đảo
Các chuyên gia du lịch cho rằng, việc tổ chức vận tải cần đảm bảo nguyên tắc thuận tiện, đa dạng cạnh tranh lành mạnh. Khi chỉ tập trung vào một đầu mối như cảng Ao Tiên, nguy cơ độc quyền dịch vụ và tăng chi phí là điều khó tránh khỏi.
Trao đổi với Thanh Niên, lãnh đạo đặc khu Vân Đồn cho hay: “Không thể phủ nhận việc đầu tư bến cảng Ao Tiên đã làm đột phá hạ tầng du lịch cho địa phương, tăng sức hấp dẫn với du khách. Tuy nhiên, trước phản ánh của người dân, địa phương sẽ có trao đổi với doanh nghiệp để có chính sách phù hợp”.
Bên cạnh mục tiêu tăng trưởng, việc tổ chức khai thác cũng cần đặt trong tổng thể hài hòa lợi ích giữa doanh nghiệp, người dân và du khách. Đặc biệt, với các xã đảo như Quan Lạn, Minh Châu, Ngọc Vừng…, sinh kế của người dân gắn chặt với biển và dòng khách du lịch.
Giữ chân người dân bám đảo, bám biển không chỉ là câu chuyện kinh tế mà còn liên quan đến an sinh, văn hóa và chủ quyền lâu dài. Vì vậy, trong quá trình khai thác cảng Ao Tiên, cần có chính sách linh hoạt, không “đóng cửa” các phương án vận chuyển truyền thống, đồng thời kiểm soát hợp lý các loại phí để không tạo thêm gánh nặng cho người dân và du khách.
Với vị thế "tựa sơn hướng thủy", Đền Bến Dược nằm phía thượng nguồn sông Sài Gòn. Khác với vẻ lộng lẫy của những khối bê tông ở hạ nguồn, công trình này là sự kết tinh từ trái tim và trí tuệ của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân TP.HCM cùng đội ngũ trí thức, nghệ nhân tâm huyết.
Được khởi công vào dịp 103 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19.5.1993), Đền Bến Dược mang sức nặng của lời tri ân. Đó là nơi hơn 45.000 người con từ khắp mọi miền ngã xuống vì nền độc lập của mảnh đất Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định qua 2 cuộc kháng chiến trường kỳ.
Ấn tượng về kiến trúc của Đền Bến Dược không nằm ở sự đồ sộ, mà ở trục đường thẳng tắp, dẫn bước người thăm đi qua từng lớp không gian. Mỗi điểm dừng là một nấc cảm xúc của hành trình tưởng niệm: từ tam quan, nhà văn bia, đến tháp chín tầng, đền chính...
Từ cổng Tam quan, người viếng đi qua Nhà văn bia với khối đá Ngũ Hành Sơn nặng 3,7 tấn. Tại đây, bài văn tế Đời đời ghi nhớ của nhà thơ Viễn Phương khắc trên đá như lời nhắc nhở lặng lẽ: "Chiến thắng lớn từ hy sinh to lớn - Ai đếm khăn tang, ai đong máu chiến trường?".
Chính lời thơ ấy khiến bước chân chúng tôi chậm lại để suy ngẫm trước khi tiến sâu hơn vào trung tâm của khu tưởng niệm. Đường thẳng này không chỉ là lối đi của kiến trúc, mà còn là hành trình đi vào ký ức, nơi mỗi bước chân là một lần đối diện với sự hy sinh.
Vượt qua khoảng sân rộng là tòa tháp chín tầng cao 39 m vươn mình giữa khuôn viên Đền Bến Dược. Phóng mắt từ đỉnh tháp, ngôi đền nép mình bên dòng sông hiền hòa như chưa từng đi qua khói lửa. Nhờ kiến trúc mở, gió sông Sài Gòn có thể lồng lộng thổi vào từng ngóc ngách, giữ cho không gian luôn thông thoáng.
Bên cạnh đó là đền chính, được bố trí theo kiến trúc hình chữ U. Ở vị trí trung tâm là tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh; xung quanh là 3 mặt tường khắc 45.666 tên các anh hùng liệt sĩ. Hình chữ U như vòng tay lớn, bao bọc những người lính đã về với đất mẹ. Trong số đó, hơn 14.000 người con từ hàng chục tỉnh, thành khác đã nằm lại đất này.
Điểm kết của hành trình tưởng niệm là biểu tượng "Hồn thiêng đất nước" cao 16 m, nặng 243 tấn bằng đá granit. Ở khoảng cách gần, công trình mang dáng dấp giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Nhưng lùi ra xa, giọt nước mắt bỗng hóa thành ngọn bút sừng sững, kiên nhẫn viết tiếp những trang sử vàng của dân tộc lên nền trời xanh thẳm Củ Chi.
"Làm sao để đưa hơn 45.000 cái tên vào 3 bức tường của đền chính, mà người đời sau vẫn đọc rõ từng quê quán, đơn vị?".
Câu hỏi hóc búa đó đã theo kiến trúc sư Khương Văn Mười (nguyên Phó chủ tịch Hội Kiến trúc sư Việt Nam) suốt những năm tháng thiết kế Đền Bến Dược, một công trình của những "lần đầu tiên".
Trong ký ức của kiến trúc sư Khương Văn Mười, thiết kế Đền Bến Dược là hành trình vượt khó đúng nghĩa. Giữa lúc tư liệu về kiến trúc cổ miền Nam còn khan hiếm, vật liệu xây dựng thiếu thốn khi phải đặt tận Bình Dương, ông cùng các cộng sự đã phải "vừa vẽ, vừa mò mẫm" dưới sự góp ý sát sao của các bậc lão thành cách mạng.
"Lúc đó khó lắm, đền không thể làm quá to, mà chữ phải đủ lớn để đứng dưới nhìn lên vẫn đọc được. Nếu làm chữ lớn thì chỉ ghi được hơn chục ngàn tên là hết chỗ", kiến trúc sư Khương Văn Mười chia sẻ.
Những ngày ấy, chiếc xe cũ của ông Mười gần như chạy liên tục giữa trung tâm thành phố và công trường. Đường xa, nhiên liệu thiếu, nhưng các cuộc thảo luận về việc đưa đất thiêng từ Điện Biên Phủ, Trường Sơn về hội tụ; về việc bố trí vị trí trang trọng nhất cho các mẹ Việt Nam anh hùng gần bàn thờ Bác Hồ thì chưa bao giờ dừng.
Cuối cùng, họ cũng tìm thấy câu trả lời cho bài toán hóc búa: thiết kế vách bia giật cấp 8 tầng. Thay vì một mặt phẳng gây ngộp, vách đá được chia thành các lớp so le chồng lên nhau. Cách làm này vừa giúp bao quát được tầm mắt, vừa tận dụng tối đa không gian sát trần nhà.
Chính lối xếp giật cấp này đã tạo ra hiệu ứng thị giác "vô tận". Ở góc nghiêng, các tấm bia trông như những lớp sóng đá chạy dài hút mắt. Hệ thống đèn âm được giấu khéo léo ở các khe giật, rọi ngược từ dưới lên.
Lúc này, chúng tôi không thấy sự nặng nề của những bức tường đá, mà là hàng vạn đốm sáng như những vì sao đêm. Sự sắp xếp ấy buộc người ta phải ngước nhìn, tạo ra tâm thế cung kính tự nhiên.
Khi ngồi nhìn lại công trình mang tính bước ngoặt của đời mình, kiến trúc sư Khương Văn Mười chỉ có một nỗi nuối tiếc: "Hồi đó mải làm quá, gặp gỡ toàn những người nổi tiếng, những bậc tiền bối tâm huyết mà không chụp lại được tấm ảnh nào làm kỷ niệm".
Nhưng có lẽ, nụ cười nghẹn ngào của những người ở lại khi nhìn tên người thân mình trên bia đá chính là "tấm ảnh" giá trị nhất mà ông Mười đã lưu giữ được.
Gần 30 năm, Đền Bến Dược vẫn nằm lặng lẽ giữa khu di tích anh hùng, ôm theo nghĩa tình sâu nặng được gửi gắm trong từng ý tứ của tiền nhân.
Không chỉ là nơi lưu giữ ký ức, nơi đây còn trở thành điểm chạm để những thế hệ hôm nay tìm về, lắng nghe và thấu hiểu quá khứ.
Cô Ngô Thị Đan Phượng, giáo viên Trường THCS Trần Huy Liệu, chia sẻ rằng đến tham quan và tìm hiểu Đền Bến Dược là dịp để các em học sinh chạm vào chiều sâu lịch sử.
"Tôi mong các em lắng lại để cảm nhận những mất mát, hy sinh của các anh hùng liệt sĩ. Từ đó, mỗi em sẽ tự soi lại mình, nhận ra trách nhiệm trong việc gìn giữ, bảo vệ và góp phần xây dựng đất nước hôm nay và mai sau", cô Phượng nói.
Giờ đây, khi những chuyến xe buýt đường thủy đưa du khách ngược dòng Sài Gòn, Đền tưởng niệm Bến Dược không còn là điểm đến xa xôi. Ngôi đèn này đã trở thành một phần không thể tách rời trong mạch sống của TP.HCM.
Ngày 11.4, Công an phường Thạnh Mỹ Tây phối hợp các đơn vị nghiệp vụ Công an TP.HCM lấy lời khai đối với Ninh Tuyết Anh (44 tuổi, ở phường Thạnh Mỹ Tây) để điều tra làm rõ về hành vi giết người.
Nạn nhân trong vụ án là anh V.H.T.L (49 tuổi, ở phường Rạch ông), bạn trai của Ninh Tuyết Anh.
Theo điều tra, trưa 9.4, Tuyết Anh cùng anh L. và 2 người bạn tổ chức ăn uống, có dùng bia rượu trước số 66 Nguyễn Ngọc Phương. Lúc này, giữa Tuyết Anh và bạn trai xảy ra mâu thuẫn thì được mọi người can ngăn.
Sau đó, Tuyết Anh bỏ về nhà, mang theo một con dao quay lại tìm bạn trai để giải quyết mâu thuẫn. Tại đây, Tuyết Anh thấy bạn trai đang nằm ở bờ kè nên dùng hung khí tấn công liên tiếp vào người khiến anh L. tử vong.
Nhận tin báo, lực lượng Công an TP.HCM nhanh chóng vào cuộc truy xét, bắt giữ Tuyết Anh. Bước đầu, cơ quan chức năng nghi vấn nguyên nhân xảy ra vụ án mạng là do mâu thuẫn tình cảm.
Hiện vụ người đàn ông bị bạn gái đâm tử vong đang được Công an TP.HCM tiếp tục điều tra, làm rõ.
Trao đổi với PV Thanh Niên, ông Nguyễn Minh Toãn, Chủ tịch UBND xã Long Hựu (tỉnh Tây Ninh), cho biết xã vừa phối hợp Ban Quản lý dự án Dân dụng và công nghiệp tỉnh Tây Ninh công bố quy hoạch phân khu tỷ lệ 1/2.000 khu đô thị mới Long Hựu (xã Long Hựu) trên website của xã và niêm yết công khai tại trụ sở UBND xã.
Theo đó, bản quy hoạch điều chỉnh trên 2.609 ha đất, chiếm 94% diện tích đất tự nhiên của xã Long Hựu. Điều này khẳng định rằng dân ở xã cồn Long Hựu trở thành dân đô thị.
Thế nhưng, đằng sau những con số "triệu đô" và viễn cảnh về một đô thị thông minh, sinh thái tráng lệ vẫn có nỗi băn khoăn về sinh kế, định cư và tương lai của hơn 30.000 con người đã gắn bó lâu đời với sông nước Vàm Cỏ.
Những ngày tháng 4.2026, đứng trên cầu Kinh Nước Mặn nhìn xuống, mặt nước trong xanh như nước biển. Kinh Nước Mặn được người Pháp đào hơn 100 năm trước và tách biệt xã Long Hựu khỏi đất liền. Công trình cầu Kinh Nước Mặn được thông xe vào năm 2010, giúp kết nối giao thông đường bộ cho khoảng 30.000 con người ở cồn Long Hựu với quốc lộ 50.
Nếu cây cầu năm ấy giúp xã Long Hựu nối nhịp với quốc lộ 50, thúc đẩy giao thương nông sản thì bản quy hoạch đô thị mới lần này chính là nhịp cầu đưa cư dân xứ cồn tiến thẳng vào kỷ nguyên đô thị hóa.
Cụ thể, khu đô thị mới Long Hựu có tổng diện tích tự nhiên lên đến 2.609 ha - một con số cho thấy tầm vóc của một trung tâm đô thị - dịch vụ tầm cỡ phía đông nam của tỉnh Tây Ninh. Điểm nhấn của đồ án là tính "sinh thái" và "thông minh", với hơn 600 ha dành cho cây xanh và mặt nước hồ điều hòa; đất lúa, nuôi tôm sẽ được xây dựng các khu chức năng tích hợp dịch vụ du lịch, sân tập golf, tennis và khu nhà ở cao cấp… Tất cả tạo nên một hệ sinh thái đô thị hiện đại dọc theo sông Vàm Cỏ và sông Cần Giuộc.
Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc diện tích đất nông nghiệp sản xuất mỗi năm hơn 1.200 tấn tôm, 8.000 tấn lúa và đất ở của hầu hết người dân trong xã vốn tồn tại hơn 100 năm qua sẽ gần như biến mất hoàn toàn.
Bên vuông tôm thâm canh, ông Ba Huân (ở ấp Rạch Đào) không giấu được nỗi trăn trở: "Nghe đất lên giá, dân mình bỗng chốc thành tỉ phú trên giấy. Nhưng tôi lo lắm, vì nuôi tôm cả đời, giờ đất nuôi tôm của mình sắp dùng để xây dựng sân golf, resort, chung cư… Đến lúc đó, nông dân như tôi biết làm gì?".
Nỗi lo của ông Ba Huân không phải là cá biệt. Dù tỷ lệ lao động qua đào tạo của xã đạt mức ấn tượng 80,26%, nhưng phần lớn vẫn gắn liền với kỹ thuật nông - ngư nghiệp. Việc chuyển sang làm dịch vụ đô thị cao cấp đòi hỏi một cuộc cách mạng về tư duy và kỹ năng mà không phải ai cũng theo kịp.
Hơn thế nữa, bài toán định cư đang trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Theo phương án đề xuất, có khoảng 24.000 dân sẽ thuộc diện tái định cư trên diện tích 84,58 ha. Một cuộc "di cư tại chỗ" quy mô lớn như vậy chắc chắn sẽ gây ra những xáo trộn về mạng lưới quan hệ xóm giềng, thói quen sinh hoạt đã định hình hơn 100 năm qua tại nơi này.
Theo ông Nguyễn Minh Toãn, Chủ tịch UBND xã Long Hựu, khi dự án được triển khai, song song với việc tiến hành giải tỏa đền bù và tái định cư cho người dân, xã cũng sẽ phối hợp với các ngành chức năng của tỉnh... để triển khai các lớp tập huấn, hỗ trợ người dân chuyển đổi nghề nghiệp với tinh thần "không để ai bị bỏ lại phía sau".
Theo báo cáo của Đảng ủy xã Long Hựu (Tây Ninh), xã vẫn đang đối mặt với những thách thức nội tại đầy cam go, trực tiếp tác động đến đời sống dân sinh và hiệu quả điều hành của chính quyền mới.
Trong đó, dù đạt chỉ tiêu về sản lượng nông nghiệp, nhưng thực tế kinh tế địa phương chỉ ở mức ổn định, thiếu đột phá. Hệ thống giao thông nông thôn hạn chế đang trở thành rào cản lớn khiến địa phương kém sức hút đối với doanh nghiệp đầu tư. Tiến độ giải ngân và chi ngân sách còn chậm, trong khi thiết chế văn hóa, thể thao phục vụ người dân vẫn trong tình trạng thiếu hụt và hạn chế.
Bên cạnh đó, vấn đề về y tế, vệ sinh môi trường nông thôn chưa được đảm bảo. Công tác quản lý đất đai vẫn còn tình trạng giải quyết thủ tục trễ hạn, gây phiền hà cho người dân. Một bộ phận cán bộ có trình độ, kinh nghiệm chuyên môn chưa phù hợp với vị trí việc làm mới. Đặc biệt, vai trò người đứng đầu tại một số đơn vị chưa thực sự quyết liệt, linh hoạt; tâm lý "trông chờ, ỷ lại" vào chỉ đạo từ cấp trên vẫn tồn tại, làm giảm tính năng động, nhạy bén trong việc tham mưu và giải quyết các vướng mắc phát sinh từ thực tiễn.
Để xã Long Hựu thực sự chuyển mình, việc tháo gỡ những "điểm nghẽn" về hạ tầng là yêu cầu cấp thiết hơn bao giờ hết. Việc hiện thực hóa quy hoạch phân khu đô thị mới Long Hựu chính là chìa khóa tháo gỡ triệt để những khó khăn nội tại. Bởi khi đó, hạ tầng đồng bộ sẽ xóa bỏ rào cản về giao thông nông thôn hạn chế. Các trục đường kết nối vùng và hạ tầng kỹ thuật chuẩn đô thị sẽ tạo "thảm đỏ" thu hút doanh nghiệp, thay vì chỉ dựa vào sản xuất nông nghiệp thuần túy.
Các quỹ đất công cộng được ấn định rõ ràng sẽ giải quyết tình trạng thiếu hụt thiết chế văn hóa, thể thao và hạ tầng giáo dục hiện nay. Áp lực từ các dự án lớn đổ về xã sẽ buộc đội ngũ cán bộ phải nâng cao năng lực chuyên môn, xóa bỏ tư duy "trông chờ, ỷ lại", đáp ứng yêu cầu của mô hình chính quyền địa phương hai cấp hiện đại.
Khi quy hoạch đi vào thực tế, xã Long Hựu sẽ thoát ly khỏi thế khó "độc canh", vươn mình trở thành đô thị sinh thái năng động của tỉnh Tây Ninh. Nhưng ngược lại, nếu quy hoạch đã công bố mà chậm triển khai thì quy hoạch đó vô tình trở thành "vòng kim cô" siết chặt tiến trình phát triển kinh tế - xã hội của gần như toàn bộ xã Long Hựu.