Sáng 7.4, Trạm Chăn nuôi và Thú y khu vực 2 (thuộc Chi cục Chăn nuôi và Thú y TP.HCM) phối hợp Công an phường Tân Thới Hiệp cùng các đơn vị liên quan tiến hành kiểm tra đột xuất 2 cơ sở giết mổ heo không phép nằm sâu trong hẻm đường Hương lộ 80.
Trước đó, qua công tác nắm địa bàn, lực lượng chức năng phát hiện một lô heo được vận chuyển từ tỉnh khác vào TP.HCM, đưa về tiêu thụ tại 2 điểm giết mổ không phép trong khu dân cư. Đây là khu vực hẻm nhỏ, sâu, dân cư chủ yếu là người nhập cư. Cơ sở có tính cảnh giác cao, chỉ cần xuất hiện người lạ, thông tin nhanh chóng lan ra khiến việc tiếp cận, kiểm tra gặp nhiều khó khăn.
Khoảng 7 giờ cùng ngày, tổ công tác quyết định ập vào kiểm tra đột xuất cả 2 điểm. Tại hiện trường, lực lượng chức năng bắt quả tang hoạt động giết mổ heo đang diễn ra. Cụ thể, tại lò thứ nhất có tổng cộng 14 con heo, trong đó 1 con đang bị giết mổ, xẻ thịt. Tại lò thứ hai, lực lượng ghi nhận 10 con heo, gồm 2 con đang bị giết mổ và 8 con còn sống.
Ghi nhận tại hiện trường cho thấy điều kiện chăn nuôi và giết mổ tại 2 cơ sở đều ở mức báo động. Khu vực nuôi nhốt heo được dựng tạm bợ bằng các tấm tôn cũ và khung sắt hoen gỉ, tạo thành những ô chuồng chật hẹp, ẩm thấp. Nền xi măng phủ đầy chất bẩn, nước thải đọng lại, bốc mùi hôi nồng nặc.
Nhiều con heo bị nhốt chen chúc trong không gian kín, một số được đánh dấu bằng sơn trên thân nhưng không có bất kỳ dấu hiệu nhận diện kiểm dịch nào. Điều này cho thấy nguồn gốc đàn heo chưa được xác minh rõ ràng, tiềm ẩn nguy cơ cao về dịch bệnh.
Không chỉ dừng lại ở khâu nuôi nhốt, toàn bộ hoạt động giết mổ heo cũng diễn ra trong môi trường không đảm bảo vệ sinh. Heo bị xử lý ngay trong khu chuồng, không có khu giết mổ riêng biệt, không tuân thủ quy trình kiểm soát thú y. Người thực hiện chủ yếu thao tác thủ công, thiếu trang bị bảo hộ như găng tay, khẩu trang, làm gia tăng nguy cơ lây nhiễm chéo và mất an toàn lao động.
Sau khi giết mổ, thịt heo được chuyển sang khu sơ chế trong điều kiện hết sức sơ sài. Các tảng thịt được đặt trực tiếp trên bàn kim loại giữa không gian hở, không có che chắn, dễ bị ruồi nhặng và côn trùng xâm nhập. Dưới nền nhà, máu và nước thải chảy tràn, đọng thành vũng, trong khi hệ thống thoát nước gần như không được đầu tư.
Đáng chú ý, khu vực sản xuất không được tách biệt với không gian sinh hoạt. Trong cùng một khuôn viên, xe máy và các vật dụng cá nhân được bố trí lộn xộn. Sự thiếu phân tách giữa khu sạch – bẩn, khu sản xuất – sinh hoạt cho thấy hoạt động mang tính tự phát, không tuân thủ bất kỳ quy chuẩn an toàn nào.
Làm việc với cơ quan chức năng, các chủ cơ sở khai nhận toàn bộ số heo được thu mua từ tỉnh Tây Ninh. Tuy nhiên, tại thời điểm kiểm tra, các chủ lò không xuất trình được giấy tờ chứng minh nguồn gốc xuất xứ cũng như giấy chứng nhận kiểm dịch động vật theo quy định. Ngoài ra, cả 2 cơ sở đều không có giấy đăng ký kinh doanh, hoạt động giết mổ diễn ra tại địa điểm chưa được cơ quan có thẩm quyền cấp phép, không đảm bảo điều kiện vệ sinh thú y.
Theo ghi nhận, các hành vi vi phạm bao gồm: không đăng ký thành lập hộ kinh doanh; giết mổ động vật tại địa điểm không được phép; không đảm bảo điều kiện vệ sinh thú y đối với trang thiết bị, dụng cụ và nguồn nước; không có giấy chứng nhận kiểm dịch động vật và sản phẩm động vật; chưa chứng minh được nguồn gốc xuất xứ đàn heo.
Đối với số heo đã giết mổ, đoàn kiểm tra lập biên bản và tiến hành tiêu hủy theo quy định. Số heo còn sống được lập biên bản, chuyển về Trạm kiểm dịch động vật Hóc Môn để lưu giữ, chờ kết quả xét nghiệm.
Trường hợp kết quả cho thấy đàn heo không nhiễm bệnh, cơ quan chức năng sẽ hoàn trả cho chủ và đưa vào cơ sở giết mổ hợp pháp để xử lý. Nếu phát hiện dịch bệnh, các cá nhân liên quan sẽ tiếp tục bị xử lý nghiêm theo quy định pháp luật.
Những ngày gần đây, Hà Tĩnh đang hứng chịu đợt nắng nóng gay gắt, khắc nghiệt, có nơi nhiệt độ ghi nhận lên đến 40 độ C. Trong hoàn cảnh này, hàng trăm hộ dân tại xã Đức Thịnh không có nguồn nước sạch sinh hoạt.
Bà Nguyễn Thị Định (76 tuổi, ngụ thôn Xóm Mới, xã Đức Thịnh, khu vực các xã Thanh Bình Thịnh, Lâm Trung Thủy và An Dũng của tỉnh Hà Tĩnh trước đây) cho biết hơn 10 ngày qua do không có nguồn nước sạch từ nhà máy nước về, gia đình bà sử dụng nước mưa tích trữ được để ăn uống. Còn việc tắm rửa, giặt giũ quần áo phải dùng nước ao hồ, hoặc giếng khơi.
“Nắng nóng đang diễn ra hết sức gay gắt. Nguồn nước mưa tích trữ được đã dần cạn kiệt, trong khi nhà máy nước chưa biết khi nào cấp nước trở lại nên chúng tôi hết sức lo lắng” - bà Định nói.
Cũng như bà Định, 2 tuần nay gia đình chị Nguyễn Thị Thủy (47 tuổi, ngụ thôn Xóm Mới, xã Đức Thịnh) dùng nước mưa tích trữ được để ăn uống, còn sinh hoạt phụ thuộc vào nguồn nước tự nhiên ngoài ao hồ.
Theo chị Thủy, do không có nước máy, người dân buộc phải dùng nước hồ không đảm bảo vệ sinh, thường xuyên bị ngứa da. Giữa thời tiết oi bức mà thiếu nước sạch sinh hoạt, cuộc sống nhiều hộ dân bị đảo lộn. Rất mong nhà máy sớm khắc phục để cấp lại nước sạch cho người dân.
Theo tìm hiểu, tại thôn Xóm Mới, nhiều hộ dân không chủ động tích trữ nước mưa. Các giếng đào trước đây đã bị lấp bỏ, gặp đợt nguồn nước sạch cấp về bị gián đoạn khiến cuộc sống hết sức bí bách. Nhiều hộ dân thậm chí phải mang thùng đến địa phương khác để xin nước về sinh hoạt qua ngày.
Theo ông Nguyễn Trọng Vị - Trưởng thôn Xóm Mới, xã Đức Thịnh - toàn thôn có khoảng 180 hộ dân phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn nước sạch từ nhà máy. Khoảng 15 ngày nay, máy bơm nước thô và máy bơm cao áp của nhà máy bị hỏng nên không thể cung cấp nước về cho người dân.
Nguồn nước sạch từ nhà máy gián đoạn nên người dân địa phương buộc phải bơm nước từ giếng khơi, ao hồ ngoài đồng và đi xin nước từ nơi khác về sử dụng sinh hoạt.
Như Thanh Niên đã thông tin, Sở Xây dựng TP.HCM vừa gửi văn bản lấy ý kiến các sở ngành liên quan nhằm cụ thể hóa chủ trương của Thường trực Thành ủy TP.HCM về việc miễn phí xe buýt. Sau đó, Sở Xây dựng sẽ làm việc với Ban Kinh tế - Ngân sách HĐND TP.HCM là cơ quan thẩm tra để hoàn thiện tờ trình. Dự kiến, trong tháng 4.2026, chính sách miễn vé xe buýt cho toàn bộ người dân được trình HĐND TP.HCM xem xét thông qua.
Hiện TP.HCM miễn phí xe buýt cho trẻ dưới 6 tuổi, người từ 60 tuổi trở lên, người có công, người khuyết tật, kinh phí khoảng 1.700 tỉ đồng/năm. Nếu miễn phí xe buýt cho toàn bộ người dân thì ngân sách thành phố chi khoảng 7.000 tỉ đồng/năm. Theo tính toán của Sở Xây dựng, với chính sách miễn phí xe buýt được thông qua, lượng khách sẽ tăng khoảng 30%.
Thông tin trên nhận được sự đồng thuận cao cùng nhiều góp ý, đề xuất của bạn đọc Thanh Niên. Bạn đọc Nguyễn Hoàng Minh nhìn nhận miễn phí là "chính sách rất tốt", nhưng "nếu vẫn phải đợi 20-30 phút cho một chuyến xe, người đi làm khó có thể lựa chọn xe buýt thay cho phương tiện cá nhân".
Bạn đọc Truc Tran cũng thẳng thắn: "Không phủ nhận đây là chính sách tốt, nhưng nếu chỉ miễn tiền vé thì chưa đủ để kéo người ta lên xe buýt. Đi làm mỗi ngày cần đúng giờ, mà xe buýt hiện nay nhiều khi trễ, hoặc phải chờ rất lâu".
Bạn đọc Lê Thị Thanh thì đề cập vấn đề bất tiện khi phải đổi nhiều tuyến cho một hành trình: "Mỗi lần chuyển tuyến là thêm một lần chờ đợi, khiến tổng thời gian di chuyển kéo dài đáng kể. Nếu đi làm mà phải đổi 2 - 3 tuyến thì rất khó theo được".
Tương tự, bạn đọc Mai Thảo Nguyên kể: "Hồi còn sinh viên, cũng từng thử đi xe buýt. Nhưng đi một thời gian thì thấy không phù hợp vì tuyến không thuận tiện, phải đi bộ khá xa mới tới điểm dừng. Có hôm chờ lâu mà xe vẫn chưa tới, nên trễ giờ học. Nếu miễn phí thì chắc chắn nhiều người sẽ thử đi lại, nhưng nếu trải nghiệm vẫn như vậy thì cũng chỉ đi một thời gian rồi thôi. Cần cải thiện tuyến đi qua khu trường học, ký túc xá, và tăng chuyến vào giờ cao điểm, chú trọng các tuyến kết nối khu dân cư với nơi làm việc, chạy đều và đúng giờ".
Nhiều bạn đọc đưa ra các đề xuất cụ thể để hệ thống xe buýt tăng sức hút đối với hành khách. "Dưới góc độ một người làm công nghệ, tôi thấy hệ thống thông tin xe buýt hiện còn quá rời rạc. Nếu đã tính miễn phí thì thành phố nên làm lại luôn phần nền tảng, app (ứng dụng) tra cứu tuyến, thời gian xe đến, lộ trình rõ ràng theo thời gian thực. Người dùng chỉ cần mở điện thoại là biết đi tuyến nào, đợi bao lâu", bạn đọc Lê Minh góp ý.
Bên cạnh yếu tố thời gian, văn hóa ứng xử của nhân viên xe buýt cũng là rào cản mà bạn đọc cho rằng, "khiến phương tiện công cộng mất điểm". Bạn đọc Lien Nguyen Kim chia sẻ: "Chính sách quá tốt nhưng phải yêu cầu tài xế và tiếp viên thân thiện hơn. Tôi đã từng bị tài xế bỏ lại trạm khi nhìn thấy người già, còn khi lên được xe mà dùng thẻ miễn phí thì tiếp viên không vui rồi nói "bóng gió" nghe rất khó chịu, nên tôi đi… xe ôm".
Bạn đọc Truong Hao gửi gắm: "TP.HCM nay đã bao gồm cả Bình Dương và Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ) nhưng vẫn còn các tuyến xe buýt của hai nơi này trên xe không có máy lạnh hoặc có mà không sử dụng, toàn mở cửa sổ; khi chạy rất khói bụi và nóng. Mong mỏi Sở Xây dựng TP.HCM có chỉ đạo giúp người dân đi xe buýt ở khu vực Bình Dương cũ và Bà Rịa - Vũng Tàu cũ".
Theo bạn đọc dongphuongdung87: "Mong rằng cùng với chính sách miễn phí, TP cũng tăng số lượng xe buýt phủ toàn bộ tuyến đường, và số lượng xe buýt được trợ giá; người bệnh đi khám bệnh khá nhiều, nhưng không có xe phù hợp. Xe buýt từ Củ Chi sang Đức Hòa vì không được trợ giá, doanh nghiệp tư nhân không chịu nổi, sau vài tháng hoạt động đã phải ngưng".
bạn đọc Cao Thị Lan nhấn mạnh: "Miễn phí chỉ là bước khởi đầu, còn điều giữ chân người đi nằm ở chất lượng. Nếu xe buýt đúng giờ, dễ đi, ít phải chờ, thì dù không miễn phí hoàn toàn, người dân vẫn có thể lựa chọn. Miễn phí xe buýt chưa đủ, cần dịch vụ chất lượng, đúng giờ!".
Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Chỉ thị số 11-CT/TU về tăng cường sự lãnh đạo, chỉ đạo của cấp ủy đảng trong xây dựng văn hóa tiết kiệm, phòng chống lãng phí trên địa bàn thành phố.
Nội dung Chỉ thị số 11 cho biết việc xây dựng văn hóa tiết kiệm là xây dựng ý thức, thái độ, hành vi của mỗi tổ chức, mỗi cá nhân trong sử dụng thời gian, tài chính, tài sản và các nguồn lực xã hội; hình thành lối sống tiết kiệm, trách nhiệm; góp phần xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh.
Cạnh đó, việc thực hành tiết kiệm, phòng, chống lãng phí phải được thực hiện thường xuyên, tự giác, trở thành nếp văn hóa trong hoạt động của hệ thống chính trị và đời sống xã hội.
Tuy nhiên, thực tiễn cho thấy tình trạng lãng phí nguồn lực, thời gian, cơ hội phát triển vẫn còn diễn ra ở nhiều lĩnh vực, như quản lý ngân sách, tài sản công, đất đai, đầu tư công, tổ chức hội họp, sử dụng thời gian công vụ, ban hành văn bản…
Ngoài ra, một bộ phận cán bộ, công chức, viên chức chưa nhận thức đầy đủ ý nghĩa của việc xây dựng văn hóa tiết kiệm; còn coi đây là nhiệm vụ hành chính, chưa trở thành ý thức tự giác. Việc phát hiện, xử lý hành vi lãng phí còn nể nang, né tránh; chế tài chưa đủ mạnh; văn hóa tiết kiệm chưa thực sự thấm sâu vào đời sống xã hội.
Trong Chỉ thị số 11, Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội yêu cầu quán triệt quan điểm xây dựng và thực hành văn hóa tiết kiệm là nhiệm vụ chính trị trọng tâm, đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp, toàn diện của Đảng; là trách nhiệm của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội.
Việc thực hiện phải bảo đảm đồng bộ, toàn diện, có trọng tâm, trọng điểm, rõ trách nhiệm, rõ nguồn lực theo phương châm "6 rõ" (rõ mục tiêu - rõ đối tượng - rõ nội dung - rõ trách nhiệm - rõ lộ trình - rõ kết quả).
Kiên quyết khắc phục tư duy hình thức, né tránh trách nhiệm, "không làm cũng không sai"; coi chậm trễ, thiếu quyết đoán, bỏ lỡ cơ hội phát triển là một dạng lãng phí cần xử lý nghiêm.
Chỉ thị số 11 cũng yêu cầu tăng cường sự lãnh đạo, chỉ đạo của cấp ủy, chính quyền các cấp; rà soát, chuẩn hóa quy trình xử lý công việc theo hướng rút ngắn thời gian, giảm chi phí, nâng cao hiệu quả; kiểm soát chặt chẽ việc tổ chức hội họp, sử dụng thời gian công vụ; đẩy mạnh cải cách hành chính, chuyển đổi số, tăng tỷ lệ xử lý công việc trên môi trường số.
Chỉ thị số 11 nhấn mạnh việc cần tạo chuyển biến rõ nét trong các lĩnh vực có nguy cơ lãng phí lớn, như: quản lý, sử dụng đất đai, nhất là các dự án chậm triển khai; đầu tư công kéo dài, điều chỉnh nhiều lần; quản lý, sử dụng trụ sở, tài sản công; tổ chức hội nghị, lễ hội, sự kiện sử dụng ngân sách; kỷ luật hành chính và sử dụng thời gian công vụ.
Việc thực hành tiết kiệm, phòng, chống lãng phí được xác định là tiêu chí quan trọng trong đánh giá năng lực lãnh đạo, quản lý, mức độ hoàn thành nhiệm vụ của cấp ủy, chính quyền, cơ quan, đơn vị và người đứng đầu; là căn cứ trong quy hoạch, bổ nhiệm, thi đua, khen thưởng và kỷ luật cán bộ.
Đặc biệt, người đứng đầu chịu trách nhiệm trực tiếp nếu để xảy ra lãng phí nghiêm trọng, kéo dài mà không phát hiện, xử lý kịp thời…