Mục Lục
ToggleTin Gốc: https://thanhnien.vn/tu-vi-ngay-6-thang-4-con-giap-nao-may-man-hom-nay-18526040523494446.htm
'Đánh dấu' tuổi 90, mẹ tặng vàng cho 9 người con

Trong đoạn clip đang được chia sẻ trên mạng xã hội, cụ bà tóc bạc, mặc áo dài, ngồi trên ghế khi 9 người con lần lượt tiến lên nhận món quà đặc biệt. Sau khi được mẹ tặng vàng, mỗi người đều không quên ôm, hôn mẹ như lời cảm ơn đầy yêu thương. Nhiều người bày tỏ sự ngưỡng mộ trước tình cảm ấm áp của cụ bà dành cho con cháu. Ở tuổi 90, điều bà mong muốn vẫn là mang lại niềm vui và sự động viên cho gia đình.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Nguyễn Thị Huyền (30 tuổi, xã Yên Đồng, Ninh Bình) cho biết bà nội chồng là cụ Đào Thị Là (90 tuổi). Chị là con dâu của người con thứ bảy trong gia đình.
Cụ Là có 9 người con (5 trai, 4 gái), hiện sống cùng người con trai út. Việc trao vàng diễn ra cách đây ít ngày, đúng dịp giỗ của chồng cụ. Năm nay con cháu muốn tổ chức mừng thọ cho cụ nhưng cụ không đồng ý vì sợ tốn kém. Chính vì vậy, hành động bất ngờ tặng mỗi người con 1 chỉ vàng khiến cả đại gia đình xúc động.
"Từ khi về làm dâu, mình luôn cảm nhận bà là người sống rất tình cảm, hết lòng thương con cháu. Trong tủ của bà lúc nào cũng có bánh kẹo để các cháu đến chơi là bà mang ra cho", chị Huyền chia sẻ.
Bà Nguyễn Thị Mai (53 tuổi), con dâu út cho biết mẹ chồng luôn xem con dâu như con gái, nên mới có món quà đầy ý nghĩa như vậy.
Từ năm 2006, sau khi chồng qua đời, cụ Là sống cùng gia đình bà Mai. Số vàng tặng các con là khoản cụ tích góp nhiều năm, từ tiền con cháu biếu hoặc lì xì.
Dù bị viêm đa khớp từ khi còn trẻ, hiện cụ Là vẫn khỏe, có thể tự đi lại. Bà Mai cho biết mình chưa phải hỗ trợ mẹ chồng trong sinh hoạt hằng ngày.
Số vàng được tặng, bà Mai giữ lại như một kỷ vật, không sử dụng vào việc khác. "Bà muốn các con có thêm động lực làm ăn. Các con dâu đều được bà yêu thương như nhau, chưa bao giờ bà nói xấu hay thiên vị ai. Bà cũng có suy nghĩ rất hiện đại, không như nhiều cụ cùng thế hệ", bà Mai nói.
Theo bà, bí quyết giữ gìn sự hòa thuận trong gia đình là sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau. Cụ Là luôn lắng nghe, chia sẻ, còn các con dâu lúc nào cũng kính trọng và chăm sóc mẹ chồng như mẹ ruột. Nhờ đó, không khí gia đình luôn ấm cúng. Các anh em trong nhà sống gần nhau, thường xuyên qua lại, gắn bó.
"Tôi chỉ mong mẹ chồng luôn khỏe mạnh, gia đình bình an. Mẹ là tấm gương để chúng tôi noi theo", bà Mai bày tỏ.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/danh-dau-tuoi-90-me-tang-vang-cho-9-nguoi-con-185260405213006387.htm
Lao xuống sông Sêrêpốk cứu cô gái thoát chết, người đàn ông lặng lẽ rời đi

Chỉ trong vài giây, một cô gái gieo mình xuống dòng Sêrêpốk (Đắk Lắk), nước chảy xiết. Không chần chừ, một người đàn ông đang trên đường giao hàng đã lao xuống sông, bơi theo dòng nước để cứu người trong tình huống sinh tử.
Theo UBND xã Hòa Phú (Đắk Lắk), người hùng trong clip đang lan truyền trên mạng xã hội là anh Trần Quốc Toản (39 tuổi, ở phường Thành Nhất, Đắk Lắk). Nhờ sự ứng cứu kịp thời, cô gái được đưa lên bờ an toàn, không ảnh hưởng đến tính mạng.
Theo chia sẻ của anh Toản, sáng 4.4, trong lúc anh lái xe máy đi giao hàng gia dụng của công ty cho khách. Khi lưu thông đến khu vực cầu Sêrêpốk, anh phát hiện một cô gái dừng xe máy ở thành cầu và có biểu hiện lạ.
Sau đó, cô gái xuống xe và trèo qua thành cầu. Bất ngờ trước hành động của cô gái, anh Toản liền hô lớn "bé ơi đừng có nhảy". Cô gái ngoảnh đầu nhìn nhưng vẫn nhảy xuống dòng nước xiết.
"Nếu lúc đó tôi nhanh hơn khoảng 2 giây thì đã kịp túm lấy áo của cô gái. Lúc này, tôi nhanh chóng bỏ xe máy lại, men theo bờ sông để tìm đường xuống", anh Toản kể lại.
Trong lúc sinh tử, anh Toản đã trượt theo bờ đá cao khoảng 10 m để kịp thời ứng cứu. Sau đó, anh liền lao xuống nước, bơi nhanh về phía cô gái đang bị dòng nước xiết cuốn trôi. Một lúc sau, anh Toản đã tiếp cận được cô gái có nguy cơ chìm hẳn. Cố gắng hết khả năng, anh Toản vừa bơi, vừa dìu và kéo nạn nhân vào bờ trong tình trạng kiệt sức.
"Kéo được cô gái vào bờ, tôi mệt rã rời nhưng rất nhẹ nhõm. Lúc nhảy xuống cứu người, tôi không nghĩ gì nhiều, chỉ thấy người gặp nạn thì phải cứu", anh chia sẻ.
Sau khi nạn nhân an toàn, nhiều người có mặt hỏi thăm, xin thông tin liên lạc, nhưng anh Toản từ chối rồi lặng lẽ rời đi. Anh cho rằng, trong hoàn cảnh đó, ai biết bơi cũng sẽ hành động như mình.
Sau vụ việc, clip ghi lại cảnh anh Toản không ngại nguy hiểm, bơi ra dòng nước xiết để cứu cô gái đang đuối nước nhanh chóng được lan truyền trên mạng xã hội. Clip nhận được bình luận của người dân, khen ngợi sự dũng cảm khi làm việc tốt.
Anh Toản cho biết cũng bị người thân chỉ trích vì hành động quá nguy hiểm. Tuy nhiên, anh Toản chỉ cười cho qua chuyện vì đã cứu được người. Cơ thể của anh cũng ê ẩm sau giây phút sinh tử dưới dòng Sêrêpốk.
"Qua vụ việc, tôi không biết cô gái này là ai nhưng vẫn muốn nhắn nhủ đừng bi quan và hãy hướng đến những điều tốt đẹp. Bởi vì trong cuộc đời có rất nhiều người khao khát có cơ hội được sống", anh Toản nhắn nhủ.
Sông Sêrêpốk có nhiều đá ngầm, nước chảy xiết nên việc có ai rơi xuống thì khả năng sống sót rất thấp. Chính quyền UBND xã Hòa Phú đã lắp đặt camera kèm biển cảnh báo, tuyên truyền nhằm giúp người có ý định tiêu cực nên suy nghĩ lại.
Những ánh đèn điện không bao giờ tắt

Tôi sinh ra khi thành phố đã sáng trưng, khi những con đường ở TP.HCM về đêm không còn bóng tối, khi quạt, tivi, điều hòa trở thành điều hiển nhiên trong mỗi gia đình. Nhưng ký ức về "một thời thiếu điện" lại không phải của riêng tôi - nó là những câu chuyện được kể lại, từ ông bà, cha mẹ, và từ chính những con người đang ngày ngày giữ cho dòng điện không bao giờ đứt đoạn.
Ông ngoại tôi từng kể, những năm sau 1975, thành phố này chưa rực rỡ như bây giờ. Có những đêm mất điện kéo dài, cả xóm ngồi trước hiên nhà, thắp đèn dầu, trò chuyện với nhau trong cái nóng oi bức. Điện khi ấy không chỉ là tiện nghi - nó còn là hy vọng. Hy vọng về một ngày mai đủ sáng để con cái học hành, để nhà máy vận hành, để thành phố hồi sinh sau những năm tháng khó khăn.
Cha tôi làm trong ngành điện hơn 20 năm. Công việc của ông không phải ở văn phòng mát lạnh, mà là ngoài trời - nơi những cột điện vươn lên giữa nắng gắt và mưa giông. Tôi nhớ có lần bão lớn, điện khu tôi bị cắt để đảm bảo an toàn. Người dân sốt ruột, có người than phiền. Nhưng cha tôi chỉ lặng lẽ khoác áo mưa, cùng đồng nghiệp lao ra đường.
Đêm đó, tôi tỉnh giấc lúc gần 2 giờ sáng. Đèn trong nhà bật sáng trở lại. Mẹ tôi thở phào, còn tôi thì chạy ra cửa sổ nhìn xuống con hẻm nhỏ - nơi mấy chú công nhân điện vẫn còn đang kiểm tra đường dây. Họ ướt sũng, ánh đèn pin chập chờn, nhưng gương mặt ai cũng tập trung, không một lời than vãn.
Lúc ấy, tôi mới hiểu: ánh sáng không tự nhiên mà có.
Thành phố này lớn lên cùng ngành điện. Những khu công nghiệp ở ngoại ô, những tòa cao ốc giữa trung tâm, những con đường mới mở - tất cả đều cần điện để vận hành. Điện không chỉ thắp sáng, mà còn nuôi sống cả một nền kinh tế.
Tôi từng có dịp đến một xã vùng ven, nơi trước đây điện còn chập chờn. Người dân kể, từ khi lưới điện được nâng cấp, cuộc sống thay đổi rõ rệt. Trẻ em có thể học bài vào buổi tối, các hộ gia đình mở rộng sản xuất nhỏ, thậm chí có người bắt đầu kinh doanh online. Điện đã biến những điều tưởng như xa vời thành hiện thực rất gần.
Không chỉ dừng lại ở việc "có điện", ngành điện thành phố còn đang thay đổi cách người dân sử dụng điện. Ứng dụng điện lực trên điện thoại giúp tra cứu hóa đơn, báo sự cố, theo dõi mức tiêu thụ… tất cả chỉ trong vài thao tác. Những thứ mà trước đây phải mất cả buổi xếp hàng, giờ gói gọn trong vài phút.
Cha tôi nói, ngành điện bây giờ không chỉ "kéo dây" nữa, mà còn phải "kéo gần" người dân. Công nghệ, chuyển đổi số - nghe có vẻ lớn lao, nhưng thực chất là để phục vụ tốt hơn, nhanh hơn, minh bạch hơn.
Có một lần, tôi hỏi cha: "Cha có bao giờ thấy mệt không?" Ông cười: "Có chứ. Nhưng mỗi lần thấy đèn sáng lại, là hết mệt".
Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Người ta thường nói về những ngành nghề "hào quang". Nhưng ngành điện thì khác. Họ làm việc trong thầm lặng, ít khi xuất hiện trên báo chí, và chỉ được nhắc đến nhiều nhất… khi có sự cố điện. Nhưng chính họ lại là những người giữ cho cuộc sống của hàng triệu người vận hành bình thường.
50 năm - một con số đủ lớn để nhìn lại. Từ những ngày thiếu thốn, đến một thành phố không ngủ, nơi ánh đèn chưa bao giờ tắt. Đó không chỉ là câu chuyện của hạ tầng, mà là câu chuyện của con người - của sự tận tụy, của trách nhiệm, của một niềm tin âm thầm nhưng bền bỉ.
Tôi không làm trong ngành điện. Tôi chỉ là một người được hưởng ánh sáng mỗi ngày. Nhưng tôi biết, phía sau công tắc nhỏ bé trong nhà mình là cả một hệ thống khổng lồ, và hơn hết, là những con người đang âm thầm giữ cho dòng điện chảy mãi.
Đêm nay, thành phố vẫn sáng.
Và tôi chợt thấy, ánh sáng ấy không chỉ đến từ điện - mà còn đến từ lòng người.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/nhung-anh-den-dien-khong-bao-gio-tat-185260406082555553.htm




