Trở về sân nhà Anfield, Liverpool đã thay đổi rất nhiều so với trận lượt đi. HLV Arne Slot buộc phải từ bỏ sự an toàn để chơi tấn công nhiều hơn. Ông chuyển từ sơ đồ 3 trung vệ sang sơ đồ 4-4-2, cho cặp tiền đạo Hugo Ekitike và Alexander Isak ra sân từ đầu. “Lữ đoàn đỏ” cũng nhập cuộc cực kỳ chủ động, dâng cao đội hình pressing, tổ chức tấn công ngay từ đầu.
Tuy nhiên, PSG cũng chứng tỏ được đẳng cấp của nhà đương kim vô địch. Các học trò HLV Luis Enrique kiểm soát bóng tốt, tạo ra được nhiều cơ hội với những pha dứt điểm của Desire Doue hay Ousmane Dembele nhưng sức sát thương không quá cao. Và trong một hiệp đấu mà Liverpool chưa tạo ra được các pha phối hợp sắc nét, còn PSG chơi có phần thong dong, bàn thắng không xuất hiện.
Sau giờ nghỉ, Liverpool tung Joe Gomez vào thay Jeremuy Frimpong, Cody Gakpo thay Isak nhằm cải thiện sức mạnh tấn công. Chính 2 cầu thủ mới vào sân tung ra những cú dứt điểm đầu tiên cho Liverpool trong hiệp 2.
Phút 57, Liverpool có cơ hội ngon ăn đầu tiên. Salah khống chế bóng tốt dù bị đối phương áp sát, gây áp lực rồi tung đường rót vào vòng cấm. Milos Kerkez băng lên dứt điểm một chạm nhưng cú đệm lòng bằng chân phải không thuận của anh lại đưa bóng đi chệch cột dọc. Khi chưa thể ghi bàn, Liverpool tiếp tục thay người. HLV Slot tung cầu thủ trẻ Rio Ngumoha vào sân thay hậu vệ phải Gomez. Lúc này, đội chủ sân Anfield gần như chơi “tất tay”.
Nhưng khi thế trận chỉ vừa mới khởi sắc, Liverpool lại nhận một “gáo nước lạnh”. Phút 73, Dembele có cú sút xa hiểm hóc ở rìa vòng cấm địa, không cho thủ thành Giorgi Mamardashvili bất cứ cơ hội cản phá nào. Phút 90+2, Dembele hoàn tất cú đúp sau tình huống dàn xếp tấn công hoàn hảo của PSG. Đại diện nước Pháp thắng 2-0 ở lượt về, đánh bại Liverpool với tổng tỷ số 4-0 để tiếp tục hành trình bảo vệ ngôi vương của mình.
Trên sân khách, Barca lại có một khởi đầu tưng bừng. Sau 25 phút, Lamine Yamal và các đồng đội ghi được 2 bàn thắng, đưa cặp đấu này trở về thế cân bằng. Phút thứ 5, Clement Lenglet chuyền về cho thủ môn Musso nhưng lại bị Yamal lao lên cắt bóng. Tiếp theo đó, Ferran Torres lấy bóng, kiến tạo cho Yamal đệm bóng gọn gàng, mở tỷ số trận đấu. 20 phút sau, đến lượt Torres lập công sau tình huống chạy chỗ, phá bẫy việt vị thông minh và dứt điểm chéo góc cực kỳ quyết đoán.
Nhưng Atletico Madrid không dễ dàng sụp đổ. Chỉ 5 phút sau, đội chủ nhà có bàn thắng nâng tổng tỷ số lên 3-2 sau một tình huống dàn xếp tấn công biên tốc độ. Marcos Llorente là người băng lên ở cánh phải, tung đường tạt bóng hoàn hảo để Ademole Lookman băng vào đệm bóng cận thành thành công.
Sang hiệp 2, Barca đẩy cao đội hình lên tấn công nhằm tìm kiếm bàn gỡ. Một mình Yamal nỗ lực thực hiện rất nhiều pha qua người, tạo cơ hội cho đồng đội nhưng Torres, Dani Olmo… không tận dụng thành công. Phút 79, Barca một lần nữa rơi vào thế thiếu người khi Eric Garcia cố tình phạm lỗi với Alexander Sorloth, người đang băng xuống đối mặt với thủ môn Joan Garcia và buộc phải nhận thẻ đỏ trực tiếp.
Với 10 người, Barca không thể ghi thêm bàn thắng dù tạo ra sức ép cực lớn. Trận lượt về kết thúc với tỷ số 2-1 dành cho “Los Blaugrana” nhưng Atletico Madrid mới là đội vào bán kết khi giành chiến thắng với tổng tỷ số 3-2.
Một trong những điểm nổi bật nhất của CLB Công an Hà Nội (CAHN) chính là sự đa dạng và hiệu quả của hàng công. Với tổng cộng 41 bàn thắng sau 18 trận, đội bóng ngành công an đang sở hữu hiệu suất ghi bàn tốt nhất giải đấu (2,28 bàn/trận), vượt xa Thể Công Viettel (27 bàn, 1,5 bàn/trận). Sự khác biệt này đến từ việc CLB CAHN không phụ thuộc vào một cá nhân nào. Dù Alan đang dẫn đầu danh sách Vua phá lưới V-League với 14 pha lập công, và Leo Artur cũng đóng góp 8 bàn, nhưng sức mạnh thực sự nằm ở khả năng chia lửa của toàn đội. Hàng loạt cầu thủ khác như Rogerio Alves, Đình Bắc, Quang Hải hay Stefan Mauk đều đã có 3 bàn thắng.
Điều này tạo ra một hệ thống tấn công biến ảo, bất kỳ cầu thủ nào cũng có thể trở thành mối đe dọa với hàng phòng ngự đối phương. Đối thủ không thể "bắt chết" một ngôi sao để làm giảm sức mạnh của CLB CAHN, bởi HLV Alexandre Polking luôn có những phương án khác sẵn sàng tỏa sáng.
Trong khi đó, CLB Thể Công Viettel lại đang phụ thuộc khá nhiều vào Lucao, chân sút số một của đội với 9 bàn thắng. Cái tên xếp thứ hai là Pedro cũng chỉ có 5 bàn, và khoảng cách này cho thấy sự thiếu đồng đều trong khâu ghi bàn. Ngoài Lucao, Thể Công Viettel gần như không có thêm một mũi nhọn thực sự sắc bén để chia sẻ gánh nặng tấn công. Trong khi CLB CAHN có đến 4 cầu thủ ghi được 3 bàn thì Thể Công Viettel chỉ sở hữu 1: Khuất Văn Khang.
Sự chênh lệch về chiều sâu trên hàng công khiến Thể Công Viettel gặp khó trong những trận đấu mà Lucao bị khóa chặt hoặc không đạt phong độ cao. Đây chính là điểm yếu chí mạng trong cuộc đua đường dài vốn đòi hỏi tính ổn định và sự đa dạng cao.
Nếu nhìn vào số bàn thua, có thể thấy 2 đội không có nhiều khác biệt. Cả CLB CAHN và Thể Công Viettel đều mới để thủng lưới 15 bàn sau 18 trận. Thống kê này cho thấy cả hai đội làm tốt khâu phòng ngự. Điều này đồng nghĩa, yếu tố quyết định sẽ nằm ở hiệu quả tấn công. Và ở khía cạnh này, CLB CAHN hoàn toàn vượt trội.
Hiệu số bàn thắng bại của CAHN là +26, trong khi CLB Thể Công Viettel chỉ đạt +12. Đó là khoảng cách lớn. CLB CAHN không chỉ biết thắng, mà còn thắng đậm, thắng thuyết phục. Họ có khả năng "kết liễu" đối thủ khi có cơ hội, thay vì chỉ giành những chiến thắng tối thiểu và luôn trong tình trạng "thấp thỏm", phải căng mình thi đấu đến hết trận để bảo toàn 3 điểm. Nhờ đó, CLB CAHN được xoay tua đội hình, giữ sức, tạo lợi thế trong cuộc đua đường dài, đồng thời có thêm sự tự tin trong những trận cầu đinh. Trong khi đó, ở trạng thái "căng cứng" hơn, Thể Công Viettel dễ đánh rơi điểm số.
Với những gì đã thể hiện, CLB CAHN không chỉ đang dẫn đầu bảng xếp hạng mà còn cho thấy họ sở hữu nền tảng vững chắc để duy trì vị thế này đến cuối mùa. Sự vượt trội về hàng công, cùng với tính đa dạng trong cách ghi bàn, chính là "chìa khóa vàng" giúp đội bóng này tạo ra khoảng cách với phần còn lại.
Thể Công Viettel vẫn là một đối thủ đáng gờm, đặc biệt với hệ thống phòng ngự kỷ luật và lối chơi chặt chẽ. Tuy nhiên, nếu không cải thiện được hiệu suất tấn công và giảm bớt sự phụ thuộc vào một vài cá nhân, họ sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong việc bám đuổi CLB CAHN. Cuộc đua vô địch vẫn chưa khép lại, nhưng ở thời điểm hiện tại, cán cân đang nghiêng rõ rệt về phía CLB CAHN, đội bóng sở hữu thứ vũ khí mà mọi nhà vô địch đều cần: một hàng công đủ mạnh để định đoạt số phận trận đấu.
Vòng 1 Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB năm nay chứng kiến các đội đăng ký tổng cộng 20 ngoại binh. Đây là con số rất cao, hứa hẹn nâng tầm chất lượng giải đấu.
Năm nay, đội bóng chuyền Công An TP.HCM tiếp tục thể hiện tham vọng cạnh tranh chức vô địch khi đăng ký Martin Licek (CH Czech) và Ali Haghparast (Iran). Cả hai đều chơi ở vai trò chủ công, cùng sở hữu chiều cao gần 2m và những pha tấn công có kỹ thuật, sức mạnh đáng nể.
Một đội bóng khác ở nội dung nam cũng đăng ký 2 ngoại binh là Thể Công Tân Cảng. Đầu tiên là đối chuyền người Indonesia Rivan Nurmulki, cái tên đã quá quen thuộc với khán giả Việt Nam. Anh được xem là đối chuyền số 1 Đông Nam Á nhiều năm qua, và cũng từng giúp đội bóng áo lính vào đến chung kết Giải vô địch quốc gia năm ngoái.
Người thứ 2 là Xue Zhihong, đến từ CLB Thiên Tân của Trung Quốc. Với chiều cao 1,95m, Xue Zhihong có thể mang đến nhiều lợi thế cho đội bóng.
Với những sự bổ sung này, Thể Công Tân Cảng được kỳ vọng cải thiện thành tích sau khi gây thất vọng ở Cúp Hoa Lư.
Batsuuri Battur (Mông Cổ) của LPBank Ninh Bình cũng gây chú ý nhờ những cú đập siêu mạnh, bóng cắm sàn.
Trong khi đó, Sanest Khánh Hòa trong vài năm qua gặp khó khăn tài chính, cũng đã nỗ lực chiêu mộ chủ công người Mỹ Garrett Muagututia. VĐV này từng khoác áo tuyển quốc gia, và giành huy chương đồng ở Olympic Paris 2024.
Tân binh TP.HCM chọn chủ công người Brazil Luiz Felipe Perotto, cũng từng khoác áo tuyển quốc gia. Các đội còn lại thì trung thành với các VĐV Đông Nam Á, như Biên Phòng có Jakkrit Thanomnoi (Thái Lan), Hà Nội có Kuon Mom (Campuchia) và Đà Nẵng chọn Kittithad Nuwaddee (Thái Lan).
Nội dung nữ cũng chứng kiến những cuộc bổ sung rầm rộ không kém gì các đội nam. Trong đó, đương kim vô địch VTV Bình Điền Long An thể hiện tham vọng bằng việc đem về bộ đôi người Cuba là Lianet Garcia Anglada và Regla Martinez Ortiz. Trong đó, Lianet là người ghi nhiều điểm nhất ở Cúp Hoa Lư, giúp đội bóng miền Tây vô địch.
Tiếp đến là Binh chủng Thông tin, khi đặt niềm tin vào đôi VĐV Trung Quốc là Che Wenhan (chủ công) và Sun Jie (đối chuyền). Trong khi đó, LPBank cũng sở hữu tay đập đến từ Trung Quốc là Wang Yizhu.
Điểm chung của 3 VĐV này là được đào tạo bài bản bởi nền bóng chuyền hàng đầu châu Á. Chiều cao ấn tượng, khả năng ghi điểm đa dạng là thứ vũ khí lợi hại mà họ có thể mang đến cho đội nhà.
Đặc biệt với trường hợp của Wang Yizhu, khi cô được kỳ vọng là "cỗ máy ghi điểm" thay thế Bích Tuyền ở LPBank Ninh Bình.
XMLS Thanh Hóa cũng tin dùng ngoại binh Trung Quốc với Cai Xiaoqing. Thậm chí chủ công này đã từng thi đấu cho đội bóng xứ Thanh vào năm 2024, giúp họ cán đích trong top 4.
Tân binh Hà Nội sau khi bổ sung hàng loạt nội binh chất lượng đã quyết định chọn Ivana Vanjak (Đức) làm ngoại binh. Không có nhiều thông tin về cô, nhưng với chiều cao 1,93m thì đây có thể là lựa chọn hợp lý với đội bóng thủ đô.
Các ngoại binh còn lại bao gồm: Suvi Kokkonen (Phần Lan, VietinBank), Tichaya Boonlert, Kuttika Kaewpin (Thái Lan, HCĐG Lào Cai). Đội bóng duy nhất không dùng ngoại binh là Geleximco Hưng Yên.
Alcaraz cán mốc 300 chiến thắng chỉ sau 367 trận (300-67), giống với thành tích của tiền bối John McEnroe. Chỉ Rod Laver (300-55) và Jimmy Connors (300-63) cán mốc 300 trận thắng nhanh hơn.
Alcaraz mở đầu trận tứ kết bằng game thắng khi trả giao và có bốn cơ hội nâng tỷ số lên 3-0. Trong lần đầu chạm trán sao trẻ Tây Ban Nha, Bublik không thể chống đỡ sức nặng trong các cú đánh của chủ nhân bảy Grand Slam.
Tuy nhiên, Alcaraz để đối thủ Kazakhstan trở lại trận đấu bằng hai lỗi giao bóng kép liên tiếp, để Bublik vượt lên dẫn 3-2. Nhưng sau đó là 10 game thắng liên tiếp đến từ tay vợt số một thế giới.
Bublik gặp khó khi di chuyển trên mặt sân đất nện và phụ thuộc quá nhiều vào cú giao bóng một. Khi tỷ lệ giao bóng một của Bublik giảm xuống, đẳng cấp của nhà ĐKVĐ giúp Alcaraz áp đảo hoàn toàn. Lỗi giao bóng kép của Bublik mang về break thứ tư cho tay vợt Tây Ban Nha và game thắng thứ sáu liên tiếp trong set hai. Đây là "bagel" (thắng 6-0) thứ 21 trong sự nghiệp của Alcaraz.
"Chúng ta đã chơi trên mặt sân tệ nhất đối với tôi. Hãy chờ xem điều gì diễn ra trên sân cỏ", Bublik nói đùa với Alcaraz, theo cách đầy thách thức khi họ bắt tay nhau trên lưới.
Giải Monte Carlo Masters mùa trước là bước ngoặt về sự ổn định của Alcaraz. Kể từ đó, anh vào tới 14 trận bán kết trong 16 giải đã tham dự. Dẫu vậy, tay vợt 22 tuổi vẫn có thể mất ngôi số một thế giới bởi Sinner đang có phong độ hoàn hảo ở các giải Masters 1000, cấp độ cao thứ hai của quần vợt sau Grand Slam.
Sinner vừa có trận thắng thứ 20 liên tiếp ở cấp độ Masters, khi hạ Felix Auger-Aliassime 6-3, 6-4. Trong lịch sử hệ thống (từ năm 1990), chỉ có "Big Three" gồm Roger Federer, Rafael Nadal và Novak Djokovic từng đạt được cột mốc tương tự. Nếu vượt qua Alexander Zverev ở bán kết và thắng tiếp chung kết, Sinner chắc chắn trở lại số một thế giới.
Ở một trận tứ kết khác, Zverev vượt qua tài năng 19 tuổi Joao Fonseca trong lần đầu hai người gặp nhau trên ATP Tour. Tay vợt Đức thể hiện bản lĩnh ở set ba và thắng 7-5, 6-7, 6-3 để vào bán kết Masters 1000 thứ ba liên tiếp, sau khi cũng đi tới vòng này tại Indian Wells và Miami tháng trước.