Mục Lục
ToggleCăn bệnh viêm đa rễ thần kinh khiến tay chân Lan Anh bị teo cơ, việc đi đứng, cầm nắm cũng gặp nhiều khó khăn. Dẫu vậy, cô gái không than trách số phận mà luôn tích cực học hỏi.
Từ quê nhà Vĩnh Phúc, cô khăn gói vào TP.HCM nhập học năm 2020. Gần như mọi việc cô đều trông cậy vào những người bạn khi sống xa gia đình, di chuyển mỗi ngày bằng xe ôm công nghệ.
Thấm thoát đã sáu năm, nữ sinh viên khoa tâm lý học ngày ấy tốt nghiệp đại học loại giỏi và giờ đã trở thành chuyên viên tư vấn tuyển sinh chương trình học công nghệ tại một công ty ở TP.HCM. Đồng thời cô cũng là gương mặt tích cực trong các hoạt động dành cho người khuyết tật.
Lan Anh kể hồi 3 tuổi, các cơ vận động bắt đầu yếu dần, đi đứng hay ngã, vào cấp II thì hầu như việc di chuyển phải nhờ người khác hỗ trợ.
“Cảm giác tự ti lúc bé vơi dần và hoàn toàn biến mất. Tôi có gia đình yêu thương, có công việc ổn định, có những người bạn, đồng nghiệp đáng yêu. Tôi mong có thể kết nối những người khuyết tật với nhau, giúp nhau tự tin hơn”, Lan Anh chia sẻ.

Carmen Harra là nhà tâm lý học lâm sàng ở New York, Mỹ, chuyên gia tư vấn hơn 25 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực trị liệu nhận thức. Dưới đây là ý nghĩa của 12 giấc mơ phổ biến nhất dưới góc nhìn của các chuyên gia.
Rơi tự do
Mơ thấy mình rơi tự do là biểu hiện của việc mất kiểm soát hoặc sợ thất bại. "Hiện tượng này thường gắn liền với sự lo lắng về công việc, các mối quan hệ hoặc những thay đổi lớn trong cuộc sống", bà Harra nói.
Rơi từ trên cao hoặc đứng trên bờ vực
Thấy mình đứng gần rìa tòa nhà, vách đá mang ý nghĩa tương tự việc rơi tự do, nhưng gắn liền với rủi ro, áp lực và nỗi sợ đưa ra quyết định sai lầm. Điều này cho thấy bạn đang cảm nhận một yếu tố nào đó trong đời thực sắp đi đến sự sụp đổ.
Ngoại tình
Mơ thấy bản thân hoặc bạn đời ngoại tình không đồng nghĩa với sự phản bội thực tế. Nó phản ánh cảm giác bị bỏ bê, ruồng bỏ hoặc thiếu an toàn trong một mối quan hệ.
Bay lượn
Đây là biểu tượng của sự tự do và mong muốn thoát ly hiện thực. Nếu giấc mơ mang lại niềm vui, nó phản ánh sự tự tin. Ngược lại, nếu bạn cảm thấy căng thẳng khi bay, đây là dấu hiệu của sự thiếu kiểm soát trong cuộc sống.
Bị truy đuổi
Chạy trốn con vật hung dữ hay kẻ bạo lực báo hiệu bạn đang né tránh một điều không muốn đối mặt. Theo chuyên gia, bạn có thể đang chạy trốn một vấn đề, một loại cảm xúc hoặc trách nhiệm.
Khỏa thân nơi công cộng
"Giấc mơ này đại diện cho sự tổn thương hoặc nỗi sợ bị phơi bày", tiến sĩ Carmen cho biết. Bạn có thể đang sợ bị phán xét, hoặc cảm thấy thiếu sự bảo vệ ở một khía cạnh nào đó.
Đến muộn hoặc bỏ lỡ sự kiện
Giấc mơ này phản ánh nỗi sợ bỏ lỡ cơ hội. Đồng thời, nó cho thấy bạn đang quá tải trước những đòi hỏi của cuộc sống, hoặc dằn vặt vì chưa nỗ lực hết mình.
Gặp gỡ người nổi tiếng
Việc gặp các ngôi sao trong mơ báo hiệu khao khát được công nhận và ngưỡng mộ giá trị bản thân. Đôi khi, người nổi tiếng sở hữu những tính cách mà bạn đang muốn phát triển.
Cái chết
Chứng kiến cái chết của mình hoặc người khác thường tượng trưng cho quá trình chuyển giao, kết thúc một giai đoạn cũ để đón nhận sự thay đổi, không mang ý nghĩa chết chóc thực tế.
Bị mắc kẹt, không thể di chuyển
Giấc mơ ngụ ý bạn đang cảm thấy bất lực hoặc bị kìm hãm, mất quyền kiểm soát với một số hoàn cảnh nhất định.
Làm bài thi khi chưa chuẩn bị
Đây là dấu hiệu của chứng lo âu về hiệu suất làm việc. Cơn ác mộng này thường xuất hiện khi bạn chịu áp lực lớn nhằm đáp ứng kỳ vọng của người khác, dù đã rời ghế nhà trường từ lâu.
Đánh mất vật giá trị
Việc làm mất điện thoại, ví tiền hay lạc mất người thân tiết lộ sự lo lắng về sự mất mát và đứt gãy kết nối. Chúng báo hiệu một điều quan trọng đang dần tuột khỏi cuộc sống của bạn.
Nếu bạn liên tục gặp ác mộng, các chuyên gia tâm lý khuyên bạn nên thiết lập thói quen thư giãn trước khi ngủ như thực hành thiền định, tập yoga hoặc hít thở sâu.
Một phương pháp giải quyết hiệu quả khác là "liệu pháp diễn tập hình ảnh" (Imagery Rehearsal Therapy), trong đó bạn viết nhật ký về giấc mơ của mình và chủ động tưởng tượng, viết lại một cái kết tích cực hơn. Bên cạnh đó, việc hạn chế tiêu thụ đồ uống chứa caffeine, rượu bia và tránh ăn quá no sát giờ ngủ cũng góp phần duy trì giấc ngủ sâu, ngăn chặn những giấc mơ tồi tệ.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Người đàn ông Quảng Ninh vứt xe, nhảy xuống mương kéo cháu bé đang chìm dần

Khoảng 17h ngày 16/4, trên đường đi chợ về, anh Lăng Dũng (SN 1989) lái xe ngang qua phố Mạc Đăng Dung thuộc phường Đông Mai, tỉnh Quảng Ninh, bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu thất thanh.
Một người phụ nữ lớn tiếng tri hô, báo có một bé trai bị ngã xuống mương nước. Thời điểm đó, có một số người đứng xung quanh nhưng đều không biết bơi nên không thể xuống cứu.
Không kịp nghĩ ngợi, anh Dũng vứt vội xe máy ở lề đường, lao xuống mương. Anh cho biết, độ sâu của mương từ 4m đến 5m. Sau khi bơi một đoạn, người đàn ông 37 tuổi nhanh chóng tiếp cận khu vực bé trai gặp nạn.
Lúc này, nạn nhân đang chìm dần, bị uống khá nhiều nước. Anh vừa bơi vừa đẩy bé trai lên bờ. Với sự hỗ trợ của người dân ở phía trên, nạn nhân lên bờ an toàn sau khoảng 2 phút.
Sau khi được sơ cứu, bé trai dần tỉnh lại. Anh Dũng tiếp tục cõng bé chạy ra đường lớn để tìm xe hỗ trợ. Không lâu sau, một chiếc ô tô đi tới, đưa anh và bé trai vào bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh (thuộc phường Tuần Châu). Trên đường đi, anh Dũng gọi vợ ra dắt xe máy về nhà.
Được biết, nạn nhân là một bé trai học lớp 4. Trước thời điểm gặp nạn, cậu bé cùng bạn trên đường đi học về. Cả nhóm trêu đùa nhau và không may bé trai trượt chân rơi xuống mương.
Gia đình bé trai cách nhà anh Dũng khoảng 1km. Sau khi nhận được tin báo, gia đình bé trai vội vàng vào bệnh viện. Lúc này, anh Dũng mới ra về để kịp giờ bán hàng buổi tối.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, anh Dũng cho biết, nếu chậm trễ khoảng 30 giây, bé trai sẽ nguy hiểm tới tính mạng.
"Lúc tôi tiếp cận, cậu bé đã bị sặc nhiều nước. Rất may mọi việc được xử lý kịp thời, không bị quá muộn", anh nói.
Vốn sinh sống tại đây nên anh Dũng rất thông thạo địa hình. Anh biết bơi từ bé và nhà chỉ cách mương khoảng 10m. Gần 20 năm trước, anh cũng từng cứu một bé gái bị rơi xuống mương này. Rất may mắn bé gái được cứu kịp thời.
Tối 17/4, gia đình anh Phạm Minh Hải - bố của bé trai gặp nạn - đã tới nhà anh Dũng để gửi lời cảm ơn. "May mắn có anh Dũng hỗ trợ, con tôi hiện được xuất viện. Nếu không có anh, chúng tôi không dám nghĩ chuyện gì có thể xảy ra", anh Hải nói.
Câu chuyện cứu người của Dũng hiện được nhiều người chia sẻ, lan tỏa trên các nền tảng mạng xã hội.
Tin Gốc: Dân Trí
Gia Đình
Nữ giám đốc 9X tuyển người khuyết tật: Nhìn rõ năng lực họ có, không nhìn cái họ thiếu

Cô gái 9X ấy đã khai trương Limart Zero Waste đầu tiên tại TP.HCM năm 2019 với hai mục tiêu rõ ràng: giảm rác thải nhựa, và tạo việc làm cho người khuyết tật, trả lương hằng tháng từ 7-12 triệu đồng/người/tháng tùy kỹ năng và vị trí.
Trò chuyện cùng Tuổi Trẻ, chị Hằng chia sẻ: "Chọn tuyển dụng người khuyết tật, tôi muốn tái định nghĩa năng lực của họ. Tôi nhìn thấy ở họ nguồn lực bị lãng quên".
* Hành trình chị đang đi đã bắt đầu thế nào?
- Khó khăn nhất không phải ở kỹ thuật mà là niềm tin. Ngay gia đình có khi cũng không tin con em mình có thể làm ra sản phẩm thời trang cao cấp. Chúng tôi bắt đầu trong một căn xưởng nhỏ, ngôn ngữ là ánh mắt và ký hiệu vụng về.
Có ngày chúng tôi hỏng hàng chục mét vải tái chế, thùng hàng lỗi ngổn ngang. Nhưng hành trình đó không phải tôi giúp họ, mà là chúng tôi cùng nhau tìm hướng đi.
* Câu chuyện nào khiến chị nhớ mãi khi làm việc với các nhân viên đặc biệt ấy?
- Thực lòng tôi từng nghĩ mình phải vất vả hơn nhiều, rằng mình sẽ bảo bọc, che chở họ. Tôi có lo lắng về hiệu suất và khả năng giao tiếp, một kiểu định kiến mang tên "sự thương hại kín đáo" song tôi đã bất ngờ bởi chính sự nỗ lực của các bạn.
Họ không cần sự thương hại, chỉ cần công bằng. Các bạn khiếm thính tại dự án Limloop của công ty có khả năng tập trung cao độ mà ngay cả người nghe bình thường khó lòng đạt được.
Tôi nhớ mãi bạn nhân viên khiếm thính ngày đầu đến xưởng luôn cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào ai. Sau sáu tháng, thấy khách hàng tỏ ra thích thú khi cầm trên tay chiếc túi do bạn ấy tạo ra, bạn đã dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với tôi bạn rất vui và tự tin để sáng tạo nhiều hơn nữa. Câu nói đó tiếp thêm động lực để tôi biết mình đang đi đúng hướng.
* Liệu xã hội đang hiểu chưa đúng về năng lực của người khuyết tật?
- Xã hội thường nhìn vào cái họ thiếu thay vì cái họ có. Chúng ta gọi là người khuyết tật và đóng khung họ với những công việc đơn giản nhưng thực tế họ có thể là nghệ nhân, nhà thiết kế, chuyên viên kinh doanh xuất sắc nếu được cung cấp một hệ sinh thái hỗ trợ phù hợp.
Chúng ta cần văn hóa thấu cảm. Khi tạo ra một môi trường xóa bỏ rào cản, bạn sẽ nhận lại một đội ngũ tận hiến.
Tại Limloop và Limart, nhờ họ mà chúng tôi tối ưu hóa quy trình trực quan hóa, giúp mọi thứ trở nên đơn giản và hiệu quả hơn. Họ trân trọng công việc hơn bất cứ ai. Mỗi giờ ở xưởng là một giờ họ được sống rực rỡ nhất. Tinh thần trách nhiệm của họ không đến từ áp lực KPI mà là niềm tự hào về nghề nghiệp.
* Chị cho rằng rào cản của người khuyết tật đến từ đâu?
- Đáng buồn thay rào cản lớn nhất không phải là cơ sở vật chất mà từ các định kiến, có doanh nghiệp sợ rắc rối, sợ chi phí phát sinh. Với lao động khuyết tật, rào cản lớn nhất là sự tự ti tích tụ qua nhiều năm bị xã hội từ chối.
Đó còn là sự lệch pha trong giao tiếp. Người nghe thường mất kiên nhẫn khi phải lặp lại hoặc học cách dùng ký hiệu. Sự cô lập về mặt cảm xúc trong môi trường làm việc chính là rào cản vô hình khiến họ khó phát huy hết năng lực.
* Chị thấy chính sách hiện tại cho người khuyết tật cần thay đổi gì?
- Chúng ta đã có những bước tiến nhưng vẫn mang tính chất hỗ trợ hơn là thúc đẩy. Các chính sách hiện còn nặng thủ tục hành chính khiến doanh nghiệp ngại tiếp cận. Chúng ta cần chính sách ưu tiên cụ thể hơn như ưu đãi thuế hoặc ưu tiên mua sắm công cho các doanh nghiệp có tỉ lệ người khuyết tật cao. Đặc biệt, cần đầu tư mạnh vào giáo dục nghề nghiệp công nghệ cao cho người khuyết tật để họ bắt kịp kỷ nguyên số.
* Câu chuyện mà doanh nghiệp của chị đang áp dụng là gì?
- Chúng tôi xây dựng hệ sinh thái không rào cản. Không chỉ là lối đi cho người dùng xe lăn hay đèn tín hiệu cho người khiếm thính, chính sách linh hoạt cho người khiếm thị mà là xây dựng văn hóa tôn trọng sự khác biệt. Chúng tôi học ngôn ngữ của nhau, cùng nhau xây dựng một thế giới chung chứ không yêu cầu họ hòa nhập vào thế giới của người bình thường.
Tôi cho rằng với doanh nghiệp xin đừng bắt đầu vì trách nhiệm xã hội mà hãy bắt đầu vì bạn nhận thấy giá trị thực sự của người khuyết tật. Chỉ cần kiên nhẫn trong ba tháng đầu đào tạo, sau đó bạn sẽ có những nhân viên xuất sắc nhất mà bạn từng sở hữu. Đừng cho họ cá, hãy cho họ cần câu và một hồ nước công bằng để câu cá.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

