Mục Lục
ToggleSáng 4.4, tại xã Đăk Đoa,, tỉnh Gia Lai, Tập đoàn FLC đã khởi công quần thể đô thị nghỉ dưỡng giải trí & sân golf FLC Pleiku Golf Club & Luxury City Resort. Dự án có quy mô 517 ha, tổng mức đầu tư gần 20 ngàn tỉ đồng, được triển khai tại xã Đăk Đoa. Điểm nhấn là sân golf Đăk Đoa với quy mô 36 hố, trải dài trên diện tích hơn 171 ha, vốn đầu tư 1.150 tỉ đồng.
Toàn bộ quần thể các dự án được phát triển đồng bộ với đa dạng loại hình sản phẩm: khu đô thị, biệt thự, liền kề, sân golf, công viên sinh thái, khu liên hiệp thể thao, trung tâm thương mại, trường học liên cấp…. tất cả trong một hệ sinh thái khép kín mang đẳng cấp quốc tế.
Phát biểu tại lễ khởi công, Phó chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai, ông Nguyễn Hữu Quế nhấn mạnh: “Gia Lai đang rất thiếu các tổ hợp nghỉ dưỡng quy mô, thiếu hệ thống khách sạn cao cấp và các sản phẩm du lịch có giá trị gia tăng cao như sân golf quốc tế hay trung tâm hội nghị lớn. Chính những điểm nghẽn này đang kìm hãm mức chi tiêu của du khách, khiến tiềm năng kinh tế du lịch chưa được khai thác tương xứng với kỳ vọng.
Việc triển khai Quần thể FLC Pleiku và Sân golf Đăk Đoa vào thời điểm này là một bước đi chiến lược, nhằm giải quyết ngay bài toán thiếu hụt hạ tầng cao cấp, giúp Gia Lai sẵn sàng đón đầu vận hội mới, hướng tới những mục tiêu cao hơn trong năm 2026 và các năm tiếp theo”.
“Khi hoàn thành, dự án sẽ góp phần bổ sung một sản phẩm du lịch cao cấp còn thiếu của tỉnh; đồng thời tạo động lực thu hút các dự án đầu tư thứ cấp, thúc đẩy phát triển hạ tầng khu vực phía Tây Gia Lai, từng bước hình thành không gian phát triển mới theo hướng hiện đại, đồng bộ và bền vững”, Phó chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai nhấn mạnh.

Chuyên gia du lịch kiêm nhà văn người Mỹ, Rick Steves, cho hay khi đi du lịch và tìm hiểu phong tục mới, những cử chỉ nhỏ như để lại tiền lẻ trên bàn có thể bị hiểu sai.
"Du khách đang vô tình khiến nhân viên kỳ vọng nhiều vào tiền boa và phá vỡ sự cân bằng thu nhập địa phương. Đó là một cách hành xử thiếu tinh tế. Ngoài ra, ở những nơi đông đúc, những người không liên quan có thể nẫng tay trên số tiền lẻ đó", Steves viết trên blog.
Tại châu Âu, nơi nhân viên phục vụ được trả mức lương đủ sống, tiền boa không phải một nghĩa vụ bắt buộc. Tại các quốc gia như Đức, Áo, Bỉ hay Luxembourg, cùng với một số vùng ở Thụy Sĩ và Liechtenstein, việc dùng tiền xu để boa thậm chí còn bị coi là khiếm nhã, thiếu tôn trọng nhân viên.
Steve Schwab, CEO của Casago, công ty quản lý tài sản và cho thuê nghỉ dưỡng có trụ sở tại Arizona (Mỹ), nhấn mạnh điều quan trọng cần nhớ là tại châu Âu, không có một công thức chung nào áp dụng được cho tất cả các quốc gia.
"Mỗi quốc gia khác nhau, vì vậy chúng ta không thể đánh đồng tất cả là văn hóa tiền boa của châu Âu. Các quốc gia Bắc Âu là nơi ít kỳ vọng tiền boa nhất, phần lớn là vì họ nổi tiếng với việc trả lương cao cho nhân viên hoặc đã tính sẵn phí dịch vụ vào hóa đơn", ông Schwab cho hay.
Tuy nhiên điều này không có nghĩa du khách bỏ hẳn việc boa. Steves khuyên nên áp dụng cách tiếp cận trực tiếp, điều này phù hợp tại các quốc gia nói tiếng Đức, nơi việc để lại tiền xu trên bàn không được thiện cảm.
"Khi thanh toán hóa đơn 10 euro bằng tờ 20 euro, bạn có thể nói 'Lấy tôi 11 euro nhé (Eleven, please)'. Đây là tín hiệu để nhân viên giữ lại 1 euro làm tiền tip và trả phần tiền thừa còn lại", Steves cho hay.
Nhưng tại Mỹ, nhân viên phục vụ thường phải dựa vào tiền boa để bù đắp cho mức lương cơ bản thấp. Ở Mỹ, mức boa cũng khá cao. Khoảng 5% được xem là thỏa đáng, 10% là hào phóng, nhiều nơi có thể lên tới 15% đến 20%, theo Steves.
Chính thực trạng này, cùng với sự xuất hiện dày đặc của các yêu cầu boa trên ứng dụng điện tử, đã làm gia tăng sự bức bối. Gần 90% người Mỹ cho rằng văn hóa tiền boa "đang vượt tầm kiểm soát". Tại châu Âu, những mức boa thế này bị coi là quá mức cần thiết. "Hãy kiềm chế ý muốn boa theo kiểu Mỹ", ông Steves nói thêm.
LaDell Carter, đối tác sáng lập của Royal Expression Travels tại Maryland (Mỹ), cho biết: "Không phải lúc nào số lượng tiền boa cũng là yếu tố quyết định. Quan trọng là cách đưa và ý định đằng sau đó". Bà Carter nói thêm rằng, đặc biệt trong các không gian sang trọng, những đồng xu nằm rải rác trên bàn mang lại cảm giác giống như một sự bố thí hoặc hành động tùy tiện.
Steves cũng khuyến nghị rằng du khách có thể bỏ qua tiền boa tại các quầy phục vụ tự chọn, chỉ cần làm tròn tiền cước taxi và đưa những khoản boa nhỏ cho hướng dẫn viên hoặc nhân viên khách sạn.
Phương thức thanh toán cũng là một yếu tố quan trọng. Thanh toán bằng thẻ rất phổ biến, nhưng boa tốt nhất nên đưa tiền mặt để đảm bảo số tiền đó đến thẳng tay người phục vụ, bởi một số cơ sở kinh doanh có thể sẽ không chuyển lại đầy đủ khoản tiền thưởng này nếu khách hàng thanh toán thẻ.
Các chuyên gia cũng khuyên du khách kiểm tra kỹ hóa đơn đã bao gồm phí dịch vụ hay chưa, đồng thời quan sát thói quen của người bản địa trước khi quyết định boa. Nếu còn phân vân, đừng ngại hỏi người dân địa phương về những quy chuẩn riêng biệt tại quốc gia đó.
Tâm Anh (theo NYPost)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/ly-do-tien-boa-binh-thuong-o-my-bat-thuong-o-chau-au-5058973.html
Du Lịch
Cái kết của giáo sư Mỹ thuê người lạ làm hướng dẫn viên du lịch

Hank Nuwer, sinh năm 1946, cựu Giáo sư báo chí tại Indiana, Mỹ, từng nhiều lần gặp sự cố khi du lịch tự túc. Ông từng lạc đường tại Brussels, Bỉ và mất tiền cọc vì hủy chuyến đi Ba Lan.
Năm 2015, ở tuổi 69, Hank quyết tâm quay lại Ba Lan, tìm về cội nguồn là quê nhà của ông nội. Thay vì tự mình xoay xở, ông tìm kiếm một hướng dẫn viên bản địa để hỗ trợ về ngôn ngữ và sự khác biệt văn hóa.
Mục tiêu chính của Hank là khám phá Warsaw. Những gì ông biết về quê hương chỉ là những câu kể rời rạc của ông nội. Để chuẩn bị, Hank tự học tiếng Ba Lan trong vài năm và bắt đầu mở rộng mạng lưới kết nối với những người lạ ở Ba Lan trên LinkedIn.
Thay vì tìm đến các công ty lữ hành chuyên nghiệp, ông gửi tin nhắn cho Małgorzata Wróblewska (Gosia), một kế toán sống tại Warsaw, nhờ cô làm hướng dẫn viên vì hy vọng tìm được một người thực sự am hiểu thành phố.
Gosia, khi đó 45 tuổi, ban đầu phớt lờ vì thấy lời đề nghị lạ lùng từ một người lạ mặt. Tuy nhiên, sự tò mò về vị giáo sư người Mỹ và mong muốn thay đổi nhịp sống đơn điệu khi phải dành phần lớn thời gian chăm sóc cha mẹ già yếu đã khiến cô đồng ý.
Trước khi gặp mặt, Gosia đã tìm hiểu kỹ về Hank qua các cuộc phỏng vấn trên truyền hình Mỹ về chuyên môn của ông. Sự đĩnh đạc và ấm áp của Hank trên màn ảnh đã thuyết phục cô rằng đây là một người đáng tin cậy. Cô chuẩn bị một lịch trình chi tiết qua các địa điểm lịch sử, bảo tàng và các khu phố cổ của Warsaw cho ngày gặp mặt đầu tiên.
Cuộc gặp đầu tiên diễn ra tại sảnh khách sạn của Hank ở Warsaw vào năm 2015. Gosia nhận ra Hank ngay lập tức, còn vị giáo sư lại bị thu hút bởi vẻ ngoài của người dẫn đường.
"Tôi hoàn toàn bị choáng ngợp trước cô ấy, nhưng cố gắng không để lộ ra", Hank nhớ lại.
Thay vì đưa khách đến các điểm tham quan thông thường, Gosia dẫn Hank đi bộ qua các di tích, tường thành và bảo tàng. Họ dành hàng giờ để xem bản đồ Ba Lan thay đổi qua các thời kỳ, tìm hiểu bối cảnh lịch sử giai đoạn ông nội Hank từng sinh sống. Với Hank, đây không còn là một tour tham quan đơn thuần mà là hành trình kết nối với tổ tiên thông qua sự dẫn dắt của một người bản địa.
Trong quá trình di chuyển bằng xe điện và đi bộ hàng dặm qua các con phố Warsaw, sự thấu hiểu giữa hai người lạ bắt đầu nảy sinh. Hank chia sẻ về cuộc hôn nhân tan vỡ và cuộc sống sau ly hôn chỉ xoay quanh chú chó Casey cùng việc tập tạ.
Gosia tâm sự về nỗi cô đơn khi vòng bạn bè thu hẹp vì bận rộn chăm sóc gia đình. Họ nhận ra điểm chung là sự đồng điệu trong tâm hồn. Kết thúc chuyến tham quan Warsaw, Gosia phải sang Bồ Đào Nha du lịch cùng con gái, Hank và cô hứa sẽ giữ liên lạc.
Sau khi Hank trở về Mỹ, cả hai trò chuyện qua email và các cuộc gọi hằng ngày. Vài tháng sau, Hank mời Gosia tới Chicago du lịch nhân dịp lễ Tạ ơn. Chuyến đi này đã biến tình bạn thành tình yêu. Họ cùng nhau đi bộ đường dài tại Vườn quốc gia Starved Rock và ăn tối tại khách sạn Drake.
Thực tế địa lý là thách thức lớn. Gosia không muốn rời xa cha mẹ đang cần sự chăm sóc ở Ba Lan. Sự kiên trì của Hank là yếu tố quyết định giúp duy trì mối quan hệ.
Suốt hai năm, họ liên tục bay qua lại giữa hai quốc gia mỗi khi có thời gian rảnh. Có lần, khi Hank đang giảng dạy, Gosia gọi điện nhầm múi giờ. Thay vì ngắt máy, các sinh viên của Hank đã cổ vũ ông trả lời và khen ngợi vẻ đẹp của bạn gái ông qua màn hình điện thoại.
Năm 2017, khi Hank 71 tuổi và Gosia 47 tuổi, ông cầu hôn cô. Lo sợ về việc mất đi sự độc lập và những định kiến về hôn nhân đã khiến Gosia chần chừ. Một tuần trước đám cưới dự kiến tại Mỹ, cô đã gọi điện hủy hôn.
Hank buồn bã đến mức im lặng suốt ba ngày. Chính sự im lặng đó khiến Gosia nhận ra nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là kết hôn, mà là mất đi sự hiện diện của Hank. Cô chủ động kết nối lại với Hank và đám cưới của cặp đôi đã diễn ra tại Indiana vào cuối năm 2017.
"Đó là một đám cưới rất đáng yêu", Hank chia sẻ.
Sau khi cha mẹ Gosia qua đời, cô chuyển hẳn sang Mỹ định cư. Để dung hòa thói quen sống độc lập lâu năm, họ đặt ra mật mã "Chim cánh cụt", nếu một người nói từ này, mọi tranh luận phải dừng lại ngay lập tức để tránh tổn thương nhau.
Năm 2022, cặp đôi chuyển đến Fairbanks, Alaska. Hank tiếp tục giảng dạy bán thời gian và viết lách, còn Gosia làm kế toán. Họ cùng nhau tham gia các hoạt động cộng đồng và phối hợp thực hiện một chuyên mục cho tờ báo địa phương. Hank phụ trách nội dung, còn Gosia ghi lại những hình ảnh đời thường qua ống kính.
Dù định cư tại Mỹ, vợ chồng Hank vẫn quay lại Warsaw mỗi mùa hè để thăm con gái của Gosia. Hiện, cả hai vẫn tận hưởng hạnh phúc và lên kế hoạch khám phá các điểm du lịch mới.
Hank cho hay chuyến đi Warsaw đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông ở tuổi xế chiều. "Đừng chỉ đi tìm tình yêu, hãy dấn thân vào những chuyến đi ở nơi bạn chưa từng dám tới, bạn có thể sẽ gặp được người đồng hành phù hợp", ông nói.
Mai Phương (Theo CNN)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/cai-ket-cua-giao-su-my-thue-nguoi-la-lam-huong-dan-vien-du-lich-5059561.html

Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. "Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán", Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. "Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán", Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. "Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này", Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. "Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này", Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình "thực sự kịch tính" bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình "thực sự kịch tính" bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
"Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách", đại diện đơn vị nói.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
"Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách", đại diện đơn vị nói.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
"Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó", bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
"Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó", bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Hai bé gái cùng tập các dụng cụ thể dục công cộng trong khi những người lớn không mấy hào hứng vì mệt sau quãng đường đạp xe.
Nhóm khách đến chùa Võ Thị và đem trái cây, hoa mua ở chợ để gửi hướng dẫn viên cúng. Trong lúc đó, nhóm khách đứng sau và quan sát cách người Việt thực hành tín ngưỡng, mong cầu vận may, sức khỏe. Họ chia sẻ dù khác biệt tôn giáo, việc tham quan những ngôi chùa Phật giáo vẫn rất đặc biệt khi được khai mở thêm tri thức.
Ông Chuck cho biết ở Mỹ, giới nhà giàu có xu hướng sống ở ngoại ô thay vì tập trung ở khu phố cổ, trung tâm đông đúc như Việt Nam. Ngôi nhà của gia đình ông tại Mỹ rộng khoảng 260 m2, có 4 phòng ngủ, và nằm trên khu đất rộng khoảng 4.000 m2. Theo ông, những người sống ở ngoại ô Mỹ thường sở hữu những cơ ngơi khổng lồ, tạo ra một phong cách sống hoàn toàn khác biệt so với việc chen chúc trong trung tâm thành phố.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được "chạm" vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được "chạm" vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
"Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá", ông Kiên nói.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
"Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá", ông Kiên nói.
Tú Nguyễn
Ảnh: Giang Huy
Mời độc giả gửi bài, câu hỏi tại đây hoặc về dulich@vnexpress.net
Tin Gốc: https://vnexpress.net/khach-my-luon-lach-ngo-nho-lai-xe-nhu-nguoi-ha-noi-5059953.html

