Trước lượt cuối, Việt Nam dẫn đầu bảng A với 6 điểm, hơn Indonesia và Malaysia 3 điểm. Thầy trò HLV Cristiano Roland chỉ cần không thua là chắc chắn nhất bảng, và chỉ bị loại khi thua cách biệt 8 bàn. Indonesia thì phải thắng để đi tiếp.
Với tâm thế thoải mái, ban huấn luyện Việt Nam tiếp tục xoay tua. So với trận thắng Timor Leste 10-0 cách đây ba ngày, đội tuyển thay ba vị trí, và vẫn giữ bộ khung gồm thủ môn Lý Xuân Hòa, hậu vệ đội trưởng Nguyễn Huỳnh Đăng Khoa, Chu Ngọc Nguyễn Lực và Lê Trọng Đại Nhân.
Bất chấp sức ép từ khán giả chủ nhà, các cầu thủ Việt Nam vẫn đứng vững, thậm chí không cho Indonesia cơ hội rõ rệt để ghi bàn. Trên mặt trận tấn công, đội tuyển tạo ra nhiều pha dứt điểm hơn, nhưng thiếu chính xác.
Phút 23, Văn Dương sút vào góc thấp trái khiến thủ môn Indonesia cản phá vất vả. Sau đó, anh sút chệch cột phải trong vòng cấm ở phút 45. Đầu hiệp hai, từ đường chuyền ở cánh trái đến cột xa, Nguyễn Lực đệm cận thành vẫn không qua được thủ môn chủ nhà.
Tỷ số hòa 0-0 đủ để Việt Nam khép lại bảng A với ngôi đầu và không thủng lưới. Trước đó, đội lần lượt hạ Malaysia 4-0 và Timor Leste 10-0. Trong khi đó, Indonesia lần đầu dừng bước ở vòng bảng sau bốn kỳ tham dự.
Ở bán kết vào ngày 22/4, Việt Nam sẽ chạm trán đội nhất bảng C là Australia. Trận bán kết còn lại là giữa Lào (nhất bảng B) và Malaysia (nhì thành tích tốt nhất).
Giải U16/U17 Đông Nam Á tổ chức lần đầu vào năm 2002, và năm nay là kỳ giải thứ 17. Trong quá khứ, giải đấu có nhiều lần mở rộng với các đội khách mời ngoài khu vực như Nhật Bản, Trung Quốc, Bahrain, Bangladesh. Thái Lan, Việt Nam và Australia dẫn đầu với cùng ba lần đăng quang. Xếp sau là Myanmar, Indonesia, Malaysia (2) và Nhật Bản (1).
Giải năm nay tổ chức tại Indonesia từ ngày 11/4 đến 24/4. Đây là kỳ thứ tư liên tiếp Việt Nam vượt qua vòng bảng. Đội tuyển ba lần vô địch năm 2006, 2010 và 2017, về nhì năm 2016, 2022 cùng hai lần đứng thứ tư năm 2019 và 2024.
Villas-Boas từng dẫn dắt Tottenham giai đoạn 2012-2013, giúp CLB đạt kỷ lục 72 điểm tại Ngoại hạng Anh mùa 2012-2013 - thành tích cao nhất khi đó cho một đội nằm ngoài top 4. Từ khi ông rời đội vào tháng 12/2013, đội bóng Bắc London liên tục thay tướng - với Roberto De Zerbi là HLV chính thức thứ chín - khiến định hướng phát triển bị xáo trộn.
Cuối tuần qua, trong trận ra mắt De Zerbi, Tottenham thua 0-1 trên sân Sunderland và tiếp tục đứng thứ 18 Ngoại hạng Anh với 30 điểm, kém vị trí an toàn của West Ham hai điểm, khi giải còn 6 vòng. Dù thuộc nhóm "Big 6" tại Ngoại hạng Anh và vừa vô địch Europa League 2025, quyền tự quyết trong cuộc đua trụ hạng giờ không còn nằm trong tay đội bóng thành London.
Tottenham đã trải qua 14 trận không thắng kể từ đầu năm 2026 - thành tích tệ thứ tư trong lịch sử giải đấu, chỉ kém Derby County năm 2008 (18 trận), Sunderland năm 2003 (17 trận) và Swindon Town năm 1993 (15 trận). Cả ba đội bóng này đều xuống hạng ở những mùa giải tương ứng. Khi gặp Brighton ở vòng tiếp theo ngày 18/4, Tottenham sẽ chạm mốc 111 ngày chưa biết đến chiến thắng tại Ngoại hạng Anh.
"Đó là cú sốc thực sự", Villas-Boas nói với báo Anh Sportmail. "Trong 8 năm, bạn có những phương pháp, tư duy và cách triển khai triết lý hoàn toàn khác nhau. Điều này dẫn đến sự bất ổn hiện tại, cộng thêm áp lực khi rơi vào nhóm xuống hạng".
Theo cựu HLV 48 tuổi, áp lực trụ hạng là cực lớn, đặc biệt với những đội bóng không quen với cuộc chiến này như Tottenham. "Có những CLB và cầu thủ có kinh nghiệm trong hoàn cảnh đó và luôn tự cứu mình. Nhưng Tottenham thì khác, họ có thể gặp rất nhiều khó khăn", ông bày tỏ.
Tháng 1/2024, Villas-Boas tuyên bố tranh cử chức chủ tịch Porto. Đến ngày 27/4/2024, ông thắng áp đảo với 80% số phiếu, đánh bại đương kim chủ tịch Jorge Nuno Pinto da Costa - người đã giữ cương vị này suốt 42 năm.
Villas-Boas cũng chia sẻ kinh nghiệm ổn định lại hệ thống khi ông đảm nhiệm vai trò chủ tịch tại Porto, trong bối cảnh đội bóng gặp khó khăn tài chính. Việc kiên định với kế hoạch dài hạn đã giúp Porto trở lại mạnh mẽ, hiện dẫn đầu giải VĐQG Bồ Đào Nha, vào bán kết Cup Quốc gia và tứ kết Europa League.
Ngược lại, Tottenham bị cho là thiếu tầm nhìn dài hạn. "8 HLV trong 5 năm không giúp ích gì, bởi mỗi người có phương pháp, cách chọn cầu thủ khác nhau, dẫn đến bất ổn", Villas-Boas nhận định.
Cựu HLV người Bồ Đào Nha cũng chỉ ra việc Tottenham liên tục thay đổi cấu trúc lãnh đạo, từ các giám đốc thể thao như Franco Baldini, Fabio Paratici đến Johan Lange, càng khiến CLB thiếu sự nhất quán.
Đánh giá về HLV đương nhiệm của Tottenham De Zerbi, Villas-Boas cho rằng nhà cầm quân người Italy vẫn có cơ hội xoay chuyển tình thế nếu được trao thời gian. "De Zerbi phải mang lại kết quả. Nhưng với hợp đồng dài hạn, có thể CLB đã nhận ra vấn đề bất ổn trước đây và kỳ vọng ông ấy tạo ra sự ổn định", ông phân tích. "Ngay cả khi xuống hạng, họ vẫn có thể trở lại nhờ cơ sở hạ tầng, chất lượng đội hình và nguồn lực sẵn có".
Frederic Caudron đang trải qua một hành trình đầy thú vị nhưng cũng không ít thăng trầm kể từ khi quyết định rời PBA để trở lại "mái nhà xưa" UMB vào tháng 5.2024. Chỉ trong vòng chưa đầy 2 năm, từ một cơ thủ nằm ngoài tốp 3.000, ông đã thực hiện cú bứt phá ngoạn mục để lọt vào tốp những tay cơ xuất sắc nhất thế giới trên bảng xếp hạng.
Có một điều thú vị rằng, Caudron đã đăng quang tại giải đấu danh giá nhất – World Championship 2025 sau khi đánh bại Eddy Merckx trong một trận chung kết nghẹt thở, dù vậy ông lại chưa thể chạm tay đến chức vô địch World Cup billiards khi tham dự nhiều chặng đấu. Tại giải đấu vừa kết thúc ở Bogota (Colombia), thiên tài người Bỉ đã phải dừng bước ở vòng 16 đội.
Thành tích tốt nhất của tay cơ sinh năm 1968 tại đấu trường World Cup billiards trong thời gian qua là vị trí á quân tại World Cup Veghel (Hà Lan) vào cuối năm 2024. Đáng chú ý, người đã chặn đứng Caudron ở trận chung kết năm đó chính là cơ thủ số 1 Việt Nam – Trần Quyết Chiến.
Cơ hội để Frederic Caudron giải cơn khát danh hiệu World Cup billiards là sở hữu chức vô địch thứ 22 trong sự nghiệp (và là lần đầu tiên kể từ sau khi tái xuất UMB) một lần nữa sắp đến. Điểm dừng chân tiếp theo của tay cơ người Bỉ chính là World Cup billiards TP.HCM, diễn ra tại nhà thi đấu Nguyễn Du từ ngày 18.5 tới.
Với vị trí thứ 8 thế giới (trên bảng xếp hạng UMB cập nhật cuối năm 2025), Caudron tiếp tục nằm trong nhóm hạt giống số 1. Điều này đồng nghĩa với việc ông không phải thi đấu các vòng loại khốc liệt mà được đặc cách xuất hiện tại vòng chung kết (32 cơ thủ). Đây là lợi thế cực lớn về mặt thể lực và tâm lý để lão tướng người Bỉ tập trung tối đa cho những trận đánh quyết định.
Sự góp mặt của Caudron tại TP.HCM luôn là tâm điểm của sự chú ý. Tại Việt Nam, ông sở hữu một lượng người hâm mộ khổng lồ nhờ phong cách thi đấu mãn nhãn, tốc độ và đầy biến hóa. Người hâm mộ billiards Việt Nam chắc chắn đang chờ đợi những màn so tài đỉnh cao giữa ông và các tay cơ chủ nhà như Trần Quyết Chiến, Bao Phương Vinh…
Trong quá khứ, trước khi rời UMB, Caudron đã từng nâng cúp vô địch tại TP.HCM. Tại chặng đấu World Cup billiards vào năm 2016, cơ thủ người Bỉ đã đăng quang sau khi đánh bại Dick Jaspers (Hà Lan) ở trận chung kết.
Chặng 15 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026 từ Tuy Hòa (Đắk Lắk) đi Nha Trang dài 124 km. Các tay đua phải chinh phục Đèo Cả (đèo loại 3 cách điểm xuất phát 30 km), có tính điểm áo đỏ - vua leo núi. Ngay sau khi xuất phát, các tay đua có thành tích không tốt liên tục tấn công. Mục đích của họ là tìm kiếm giải thưởng ở đỉnh đèo, đồng thời vào đèo trước, bởi nếu các tay đua mạnh có đuổi bắt thì không bị rơi lại phía sau.
Tuy Đèo Cả có tính điểm vua leo núi, nhưng đây là đèo loại 3 có điểm thưởng thấp, nên ít ảnh hưởng đến cục diện bảng xếp hạng áo đỏ. Mọi sự quyết định tập trung vào đèo Khánh Lê (đèo loại 1) vào ngày mai (20.4) nên các ngoại binh ứng viên chưa bung hết sức lực.
Chính vì thế, Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) tận dụng về hạng ba Đèo Cả, nhận được 4 điểm thưởng. Tổng cộng có 16 điểm, áo cam Phạm Lê Xuân Lộc vượt qua Lucio (Võ Đắc Đồng Nai), vươn lên mặc thêm chiếc áo chấm đỏ - vua leo núi sau 15 chặng.
Sau khi đổ Đèo Cả, đoàn đua hình thành lại một tốp đông cũng là lúc các tay đua có thứ hạng thấp tranh thủ tấn công tìm kiếm 2 giải thưởng dọc đường. Đầu tiên, tay đua trẻ Trần Thanh Quang (Nhựa Bình Minh TP.HCM) thoát đi một mình trong 8 km đến Sprint 1 giành chiến thắng. Sau đó, đến lượt một tốp 3 tay đua cũng tấn công cách điểm thưởng dọc đường thứ hai 7 km và Trịnh Đức Tâm (Tập đoàn Lộc Trời) rút thắng Võ Minh Gia Bảo (Quân khu 7) và Christoph Janssen (Đồng Tháp) giành chiến thắng.
Với lối chơi cống hiến từ đầu giải đến nay, ngoại binh của Đồng Tháp Christoph Janssen một lần nữa khiến đường đua trở nên hấp dẫn. Khi tốp đầu 3 tay đua chạy qua giải thưởng dọc đường thứ 2 bị bắt lại, Christoph Janssen tiếp tục thoát đi cùng với Đặng Thành Được (Hà Nội). Với nền tảng thể lực tốt hơn so với tay đua đi cùng, ngoại binh đội Đồng Tháp không ngần ngại làm đầu máy kéo chính cho Đặng Thành Được bám dính, bất chấp nỗ lực của đội Vĩnh Long ở phía sau đuổi bắt.
Không có gì bất ngờ tại đích đến, Đặng Thành Được vô tình được vào thế "ngư ông đắc lợi", rút thắng Christoph Janssen mang về chiến thắng đầu tiên cho đội Hà Nội. Dù về nhì, nhưng Christoph Janssen vẫn được xem là người chiến thắng trong lòng người hâm mộ dành cho cho lối chơi cống hiến.
Đúng 49 giây sau, Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) rút thắng Patrick Patterson (620 Nông nghiệp Vĩnh Long) để về hạng ba. Với kết quả này, Marchuk Dzianis tiếp tục giữ chiếc áo xanh và nới rộng khoảng cách với Patrick Patterson lên 16 điểm.
Các danh hiệu khác chặng 15 không có gì thay đổi khi Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group) giữ áo vàng, Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) áo cam, Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) áo trắng và TP.HCM Vinama giữ ngôi nhất đồng đội.
Ngày mai (20.4), Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM sẽ chạy chặng 16 từ Nha Trang đi Đà Lạt dài 140 km. Đây là chặng đua mang tính chất quyết định, kết quả ảnh hưởng đến 90% thành tích chung cuộc vì các tay đua phải đấu nhau trên hai đèo Khánh Lê và Giang Ly.