Mục Lục
ToggleAnh Dũng kể khoảng 17h ngày 16/4 đang đi ngang phố Mạc Đăng Dung (phường Đông Mai) thì nghe người dân trên cầu tri hô có trẻ đuối nước tại đoạn Km11, quốc lộ 18. Phát hiện nạn nhân cách đó khoảng 500 m, anh để xe máy sát lề đường và nhảy xuống nước.
Dòng chảy không quá xiết nên anh Dũng bơi tới tiếp cận cháu bé khá nhanh. Với sự hỗ trợ của người dân trên bờ, bé trai được đưa lên bờ sau khoảng hai phút. Khi nạn nhân được sơ cứu tỉnh lại, anh Dũng cõng em lên đường lớn, nhờ một ôtô đưa đến Bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh (phường Tuần Châu). Trên đường đi, anh gọi điện nhờ vợ ra hiện trường dắt chiếc xe máy về.
Sau khi cho nạn nhân nhập viện và đợi bố mẹ cháu đến, anh Dũng mới ra về để kịp giờ bán hàng buổi tối.
Nạn nhân là học sinh lớp 4, nhà cách hiện trường khoảng một km. Chiều cùng ngày, em cùng bạn ra mương chơi và trượt chân. “Lúc tôi thấy, cháu bé đang chìm dần, nếu chậm trễ sẽ nguy hiểm đến tính mạng”, anh Dũng nói.
Nhận tin con gặp nạn khi chuẩn bị đi làm ca tối, anh Phạm Minh Hải chạy vào viện chăm sóc bé. Tối 17/4, gia đình đã đến nhà anh Dũng cảm ơn. “Anh Dũng đã cứu mạng con tôi. Khi cháu xuất viện, tôi sẽ đưa con đến gặp ân nhân để cảm tạ”, anh Hải nói.
Do sinh sống tại khu vực này, anh Dũng quen thuộc địa hình. Hơn 10 năm trước, anh cho biết từng cứu một bé gái đuối nước tại đây.
Tin Gốc: Vnexpress

Bài viết "Càng lớn tuổi, càng có địa vị trong xã hội vợ chồng càng khó chia sẻ, nói chuyện với nhau?" trên Tuổi Trẻ Online nhận được nhiều ý kiến của bạn đọc. Các ý kiến phân tích nguyên nhân khó nói chuyện của những người "bạn cùng nhà" dưới nhiều góc nhìn khác nhau.
Người ta thường tin rằng càng sống lâu với nhau, càng trải qua nhiều biến cố, vợ chồng sẽ tự khắc hiểu nhau, chẳng cần nói nhiều. Nhưng thực tế càng thành công, nhiều cặp đôi lại nói chuyện với cả thế giới trơn tru hơn là với chính người đầu gối tay ấp.
Như bạn đọc Na nhận xét: “Nhiều cặp vợ chồng hiện đại đang giỏi giao tiếp với cả thế giới nhưng lại vụng về với chính người bên cạnh mình”.
Bạn đọc Lam nói thẳng: “Đáng sợ nhất không phải là cãi nhau, mà là im lặng”.
Cũng theo bạn đọc này, cãi nhau ít nhất còn cho thấy hai người còn muốn tương tác, còn im lặng kéo dài chỉ đơn giản là không còn gì để nói.
Nhiều người vin vào một niềm tin rất phổ biến: sống lâu thì tự hiểu nhau. Nhưng bạn đọc Mai phản biện: “Càng lâu lại càng phải nói, nếu không khoảng cách sẽ lớn dần. Bởi con người không đứng yên. Mỗi giai đoạn cuộc đời, mỗi áp lực công việc, mỗi trải nghiệm mới đều thay đổi cách suy nghĩ. Nếu không cập nhật cho nhau bằng những cuộc trò chuyện thì việc tự hiểu chỉ là ảo tưởng”.
Bạn đọc Yến Anh cho rằng nếu muốn thì sẽ tìm cách, không muốn thì tìm lý do.
“Công việc có thể chiếm nhiều thời gian, nhưng không thể chiếm luôn cả nhu cầu kết nối. Khi người ta thật sự muốn giữ một mối quan hệ, họ sẽ tìm được cách, dù là một bữa cơm tối, một cuộc trò chuyện ngắn, hay đơn giản là vài phút hỏi han tử tế”, bạn đọc Yến Anh bình luận thêm.
Bạn đọc Anh ví von rất đúng: “Bận cỡ nào cũng nên quan tâm nhau, giống như bếp lâu quá không nấu thì củi lửa sẽ nguội lạnh”.
Ở một góc thực tế, bạn đọc Quang kể câu chuyện của mình: “Vợ tôi đi công tác suốt, về chỉ nói dăm ba câu rồi mạnh ai nấy ngủ. Một hình ảnh tưởng chừng bình thường, nhưng lại là chân dung của rất nhiều cuộc hôn nhân hiện đại”.
Và khi đã có “địa vị”, một yếu tố khác bắt đầu chen vào đó chính là cái tôi. Bạn đọc Giang chỉ ra: “Ai cũng có cái tôi của mình, ai cũng muốn thể diện, không chịu hạ mình dù là chuyện nhỏ. Phần vì công việc căng thẳng, cứ cho qua rồi tới một ngày nào đó khó hàn gắn”.
Không phải mọi cuộc hôn nhân nguội dần đều bắt đầu từ sự thay đổi tính cách hay địa vị. Nhiều bạn đọc cho rằng gốc rễ của sự xa cách đôi khi nằm ở chính nhịp sống hiện đại.
Bạn đọc Minh Tâm nhìn nhận: “Không phải ai có địa vị cũng khó chia sẻ. Vấn đề nằm ở nền tảng giáo dục gia đình và quan điểm về hạnh phúc của mỗi người”.
Trong khi đó, bạn đọc Lan lại chỉ ra một thực tế: “Không phải do hết yêu, mà là do con người ta dồn hết năng lượng cho công việc, đến lúc về nhà thì cạn năng lượng, không còn gì để chia sẻ nữa”.
Bạn đọc NhatTin phân tích: “Vợ chồng còn trẻ quan tâm tình cảm, có con thì lo con, lớn nữa thì lo tiền bạc, bệnh tật… có chức vụ thì ôm cả núi việc, mang về nhà làm tới khuya, người rã rời, chỉ muốn ngủ”.
Một góc nhìn khác đến từ bạn đọc Khang, khi nhắc đến vai trò của con cái:
“Những đứa con là mối gắn kết của vợ chồng. Nhưng khi con lớn, có thế giới riêng thì cha mẹ cũng ngày càng xa cách. Con cái giống như cầu nối tạm thời. Khi cây cầu đó rút đi, hai người nếu không có nền tảng kết nối riêng sẽ bỗng nhiên thấy lạc nhau ngay trong chính ngôi nhà”.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/vo-chong-song-cung-nhau-dang-so-nhat-la-luc-nao-20260407224040372.htm

Sommaroy là một làng chài nhỏ nằm ở phía bắc Vòng Bắc Cực, cách thành phố Tromso khoảng 36 km. Hòn đảo rộng 0,41 km2 với hơn 300 cư dân với cơ sở hạ tầng khoảng 70 ngôi nhà, một khách sạn, một quán cà phê và một trường học. Thu nhập chính của người dân từ đánh bắt cá và dịch vụ du lịch.
Từ ngày 18/5 đến 26/7 hàng năm, mặt trời tại Sommaroy không lặn. Do trời sáng liên tục, nhịp sinh hoạt của người dân hoàn toàn thay đổi so với thông thường. Họ tổ chức đá bóng lúc 2-3h sáng, trẻ em đi câu cá từ tinh mơ và các cửa hàng mở cửa linh hoạt theo nhu cầu thực tế. Người dân ăn khi đói và ngủ khi mệt, thay vì tuân theo giờ giấc thông thường.
Tại trường học, học sinh có lịch học thay đổi theo thực tế và được nghỉ ngơi khi cần. Các sự kiện cộng đồng như đám cưới, lễ hội cũng thường được tổ chức dựa vào điều kiện thời tiết thay vì ngày tháng trên lịch. Một người dân địa phương cho biết thời gian ở đây chỉ dành cho du khách, còn với họ, đó chỉ là một khái niệm tham khảo.
Bà Marianne Solbakken, 67 tuổi, nói nhịp sống này là thực tế hàng ngày tại Sommaroy. "Người dân có xu hướng ra ngoài làm việc, vui chơi khi mặt trời vẫn tỏa sáng lúc 23h", bà cho biết.
Ông Halvar Ludvigsen, cư dân thế hệ thứ tư, thường xuyên làm việc vào ban đêm. Những người hàng xóm của ông cũng duy trì thói quen làm việc trên trang trại cả ngày, sau đó đi câu cá và ăn uống vào nửa đêm.
Trái ngược với mùa hè, từ tháng 11 đến tháng 1 năm sau, hòn đảo bước vào chuỗi Đêm Cực (Polar Night) khi mặt trời biến mất dưới đường chân trời. Lúc này, người dân tận dụng bóng tối để quan sát cực quang - cảnh tượng thiên nhiên giúp hòn đảo thu hút lượng lớn khách du lịch quốc tế.
Năm 2019, Sommaroy gây chú ý khi người dân treo hàng chục đồng hồ lên cây cầu dẫn vào đảo để truyền tải thông điệp sống thuận tự nhiên, hướng tới việc trở thành "Khu vực không có thời gian".
Ông Kjell Ove Hveding, người khởi xướng chiến dịch, cho biết áp lực từ đồng hồ là nguyên nhân gây căng thẳng trong xã hội hiện đại. "Chúng tôi muốn mang lại sự linh hoạt. Người dân có thể sơn nhà lúc 2h sáng hay đi bơi lúc 4h nếu muốn", ông nói.
Dù chiến dịch này sau đó được truyền thông nhận định là một hình thức quảng bá du lịch hiệu quả của Na Uy, giáo sư Truls Egil Wyller từ Đại học Khoa học và Công nghệ Na Uy cho biết ý tưởng sống không phụ thuộc thời gian vẫn mang lại góc nhìn giá trị. Theo ông, con người mới bị chi phối bởi kỷ luật đồng hồ khoảng hai thế kỷ qua. Trước đó, các thế hệ tổ tiên vốn làm việc, ăn, ngủ theo nhu cầu tự nhiên của cơ thể.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
'Gắn mã QR vào thiệp mời cưới khác gì nhắc phải có tiền mừng cưới'

Bài viết Thiệp hồng chưa kịp trao tay đã kèm ngay QR số tài khoản: Tranh cãi văn minh hay kém duyên nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Bạn đọc có địa chỉ email cuon****@gmail.com cho rằng đưa tiền phong bì hay chuyển khoản thì bản chất vẫn là chúc phúc.
“Có thể nhiều người khó chịu, nhất là người lớn tuổi, nhưng miễn không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức mà đáp ứng tiêu chí tiện, nhanh, gọn thì vẫn cứ nên phát huy và lan rộng”, bạn đọc này nói.
Tương tự, bạn đọc Tư bày tỏ đám cưới thường đông đúc nên việc quản lý phong bì khá phức tạp. Bạn cũng thừa nhận việc chuyển khoản rất tiện.
“Quan trọng là không ai bị ép buộc, còn lại là sự tự nguyện của mỗi người. Đi chợ, ăn uống, thanh toán đều dùng mã rồi thì đám cưới cũng vậy thôi”, bạn đọc Tư nói.
Trên 60 tuổi, bạn đọc tran****@gmail.com ủng hộ cách làm này. Bạn đọc này nói phù hợp với xu thế thời đại, thuận tiện cho những người thân thiết nhưng ở xa không dự được. Ngoài ra còn tiết kiệm công sức, thời gian, tiền bạc cho in thiệp và đi mời từng người.
Bạn đọc để lại địa chỉ email ledu****@gmail.com nói thiệp mời kèm luôn mã QR rất tiện lợi, linh hoạt, sáng tạo… “Thôi rồi cảnh ngồi ghi từng phong bì, đánh số thứ tự rồi chạy bở hơi tai đến từng nhà để mời... Nên nhân rộng mô hình này!”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Ngoan bày tỏ rằng có chê trách chứng tỏ dù nói mình toàn trẻ mà không theo kịp thời đại. “Họ làm vậy là quá tiện rồi. Không lẽ đi đám mà không đi quà hay đi tiền. Ở mấy nước phát triển, họ mời còn phải trả lời đi hay là không đi để họ biết đặt bàn, để không dư và cũng không thiếu”, Ngoan nói.
Chung quan điểm, bạn đọc Ba Phi nói thẳng chẳng sao bởi chuyển hay không chuyển, chuyển bao nhiêu là quyền của bạn. Bạn đọc Nem nói nếu mã QR vừa kết hợp chỉ đường, thông tin cưới và vừa chuyển khoản thì sẽ tinh tế hơn.
Bạn đọc Tý Em nói thời này ai cũng dùng điện thoại, chuyển khoản, quét QR là chuyện bình thường. Thay vì phải lo mang phong bì, đổi tiền hay không gửi được ai vì không thể đi, QR trên thiệp giúp khách mời đỡ ngại khi nhắn tin hỏi. Thiệp cưới chỉ là cách mời, còn việc mừng cưới là tùy mỗi người.
Bạn đọc Khai Phong nói thẳng thiệp mời cưới in luôn mã QR tài khoản không chỉ vô duyên mà còn thất lễ nữa! Bạn đọc này nói tiền mừng cưới là một khoản tự nguyện, không bắt buộc. Tuy nhiên tập tục xưa nay là đi ăn cưới có tiền mừng để góp vốn ban đầu cho cặp đôi mới cưới.
“Ý nghĩa là như vậy, nhưng là tự nguyện và không nên mặc định công khai là phải có tiền mừng. Gắn mã QR vào là công khai nhắc phải có tiền mừng cưới, vừa mất đi ý nghĩa vừa như trao đổi vật chất”, bạn đọc Phong bày tỏ.
Còn bạn đọc Dkz nói tại sao không làm 3 bước: Đăng ký kết hôn; bay đi Đà Lạt hay Phú Quốc 1 tuần; đăng vài tấm hình lễ cưới nhỏ trong nhà thờ hay nhà hàng với vài bạn chí thân, thế là xong. Tính toán thu hồi tiền vốn chi cho hại não ra thế?
Bạn đọc Xứ dừa nói thẳng như kiểu chìa tay xin tiền thì đúng hơn. Bạn đọc Chánh Đức nói tùy theo suy nghĩ của mỗi thế hệ. Ông đã U60, thấy cái hay cái đẹp của đám cưới xưa vẫn là truyền thống cần gìn giữ.
Bạn đọc Min Min hiểu là muốn tiện, nhưng thiệp cưới mà kèm sẵn số tài khoản hoặc mã QR chuyển tiền thì vẫn thấy hơi nhạy cảm. Vì bản chất thiệp cưới là lời mời, là chia sẻ niềm vui, chứ không phải nơi “gợi ý cách mừng”.
“Mình sợ nhất là nó làm người ta nghĩ nhiều về chuyện mừng bao nhiêu hơn là chuyện đi chúc mừng. Thành ra hơi mất tự nhiên”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Sao Xẹt cho rằng nhận được thiệp, điện thoại gọi, tin nhắn mời dự tiệc cưới, thì đi hay không, quyền của người nhận lời mời.
“Chuyển tiền mừng cách nào cũng quyền của người đến dự. Mừng bao nhiêu cũng tùy, không cần quá xét nét, phân tích nọ kia cho nhức đầu. Cuộc sống bộn bề bao việc, dễ người, dễ ta”, bạn đọc này nói.
Còn bạn đọc Khánh An cho rằng có thể để mã QR ở bàn tiếp khách cho ai muốn chuyển khoản. Còn mời cưới thì nên gửi từng người tận tay, chứ đăng chung chung như thế không tôn trọng người khác một xíu nào.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

