Mục Lục
ToggleTôi hơn 30 tuổi, vợ kém một tuổi, có một bé trai. Vợ rất chu toàn từ việc nhà, ăn uống, chăm con, hầu như tôi không phải nhúng tay vào bất cứ việc gì, nhưng mỗi khi tôi có áp lực công việc hoặc stress thì rất hay nổi nóng và lớn tiếng với vợ. Có nhiều lúc không phải lỗi của vợ nhưng cô ấy vẫn nhẫn nhịn vì rất hiểu chuyện.
Cáu gắt xong, tôi cảm thấy rất thất vọng về bản thân nhưng không thể kiểm soát được lời nói lúc stress hay nóng giận. Tính tôi xưa giờ rất hay nổi nóng với tất cả mọi người khi không hài lòng về một vấn đề gì đó. Tôi phải làm sao để cải thiện, mong nhận được sự chia sẻ của mọi người?
Tin Gốc: Vnexpress

Chúng tôi yêu nhau một năm rồi cưới. Thời gian đầu sau cưới, cuộc sống cả hai khá vui vẻ. Nhưng dần dần, hai vợ chồng xích mích về những chuyện không đáng. Tôi luôn nhẫn nhịn để hòa giải nhưng dần dần vợ cứ như vậy khiến tôi rất mệt mỏi. Tuy vậy, tôi không mắng chửi hay tác động vật lý với vợ nhưng dần không muốn nói chuyện nữa. Một trong số lý do chính vợ bảo muốn ly hôn khiến tôi không thể chấp nhận được.
Hôm đó là ngày 29 Tết, gia đình tổ chức cỗ nên hai vợ chồng ăn uống phụ bố mẹ đến hơn 14 giờ chiều thì xong việc. Các anh bên nội gọi tôi ra sửa sang thắp hương cho phần mộ ông nội. Vợ cũng bảo đi gội đầu và muốn tôi đưa lên thành phố sắm ít đồ cá nhân, muốn tối đó ở trên thành phố xem pháo hoa giao thừa. Tôi đồng ý. Tôi tranh thủ đi cùng các anh rồi xin về sớm để đưa vợ đi. Nhưng gần 16 giờ, thấy vợ chưa về, tôi dọn dẹp qua nhà cửa để đón Tết. Tôi cũng không gọi điện cho vợ vì nghĩ quán đông khách, phải đợi lâu. Nhưng mãi muộn, gần 7 giờ tối vợ mới về nhà.
Tôi hỏi vợ về muộn thế, vợ không nói kiểu dỗi tôi rồi đi vào thẳng trong phòng. Tôi vào rủ vợ đi mua đồ rồi đón giao thừa, vợ bảo muộn rồi không còn hứng đi nữa. Tôi hỏi lý do sao vợ lại đổi ý, cô ấy bảo gội đầu xong sớm rồi nhưng lại ghé nhà ngoại chơi nghỉ ngơi bên đó, đợi cuộc gọi của tôi không thấy nên bảo rất bực. Cả đêm tôi phải nài nỉ, xin lỗi, hứa hẹn dịp khác đi mới trở lại bình thường. Được vài hôm, vợ lại khóc kêu buồn, tôi hỏi lý do thì bảo áp lực hôn nhân, trong khi tôi luôn ở bên phụ em việc nhà, từ rửa bát, quét nhà, nấu ăn, trêu đùa, tâm sự. Bố mẹ tôi cũng rất quý con dâu, không áp đặt hay bảo việc bao giờ, mọi thứ do vợ chồng tự quyết.
Hai vợ chồng thường xuyên cãi vã linh tinh, tôi muốn giữ hòa khí nhưng vợ luôn có lý do để nói tôi. Hôm mùng 7/3, em đi chơi từ 19 giờ đến hơn 23 giờ mới về. Tôi đi làm về muộn, 20 giờ hơn mới về đến nhà, không thấy vợ đâu. Do hai vợ chồng đang trong thời gian cãi vã nên tôi không gọi điện hỏi vợ. Tôi hỏi bố, bố tôi bảo em đi cùng hội em gái tôi chơi, mấy chị em tự tổ chức 8/3. Sau đó tôi ngồi làm việc cho đến lúc vợ về. Cô ấy không nói với tôi một câu là đi đâu, thay đồ xong đi ngủ luôn. Tôi không muốn nặng lời vì là ngày phụ nữ nên không nói gì. Sáng hôm sau, tôi dậy đi làm, vợ vẫn đang ngủ. Tôi lặng lẽ để hoa với quà trên bàn để tặng vợ và nhắn vài lời yêu thương lên giấy. Vợ nhận quà và có nhắn gửi lời cảm ơn nhưng với thái độ hờ hững.
Càng về sau, vợ càng không tôn trọng tôi và cả hai đều muốn kết thúc cuộc hôn nhân này. Tuy nhiên, bố mẹ hai bên luôn khuyên tôi nhẫn nại, bảo rằng em vẫn còn tính hơi trẻ con dù đã 25 tuổi. Tôi cũng nghĩ nếu ly hôn sẽ làm bố mẹ rất khó xử và mất mặt với mọi người nên luôn cố kìm lại, xuống nước hòa giải với vợ. Nhưng vợ cứ muốn ly hôn để đi làm xa. Đỉnh điểm vợ tôi tự bỏ về nhà ngoại, chỉ nhắn với tôi một câu "em không về nữa" và không nói với bố mẹ tôi tiếng nào. Bố mẹ vợ phải sang nhà tôi để xin gia đình thông cảm cho hành động của em.
Bố mẹ vợ khuyên bảo rồi mẹ tôi cũng gọi con dâu về nhà nhưng em không chịu. Tính đến giờ, vợ đã không về nhà được hơn 10 ngày. Bố mẹ khuyên bảo thì em phản ứng kịch liệt đến mức cực đoan, nghĩ đến cái chết, suốt ngày nhốt mình trong phòng, bỏ ăn nên mọi người không biết phải làm sao. Cứ hai ba hôm, bố mẹ vợ lại sang nói chuyện và bảo tôi cố gắng nhẫn nại rồi mọi chuyện sẽ tốt lên. Có một lần, laptop vợ chưa khóa màn, trong lúc vợ không ở phòng, tôi vào xem zalo của vợ, thấy vợ lưu một đoạn tin nhắn nói về sự ăn năn, day dứt, kiểu đôi nam nữ không thể sống thiếu nhau và không thể chấp nhận việc đối phương đến với người khác, bảo còn tình cảm rất nhiều. Đoạn tin được lưu vào đúng ba ngày sau khi chúng tôi vừa cưới xong và tôi biết em còn tình cảm với người yêu cũ.
Thật lòng tôi cũng thương bố mẹ vợ, họ rất tốt, luôn mong muốn tôi có thể làm lành với vợ. Nhiều đêm bố vợ gọi điện nói chuyện với tôi, hỏi về tình hình vợ chồng ra sao. Tôi bảo tụi con chắc không thể tiếp tục. Giọng ông nghẹn lại rồi bảo tôi cứ cố gắng từ từ khuyên bảo, bố mẹ cũng sẽ khuyên bảo vợ con. Tôi yêu vợ nhưng thật sự trong thâm tâm tôi, em không xứng đáng làm một người vợ. Giờ tôi không nghe bố mẹ hai bên khuyên bảo nữa và sẽ ly hôn vợ theo ý em. Cũng thật may mắn vì chúng tôi chưa có con.
Anh Quốc
Tin Gốc: https://vnexpress.net/quyet-dinh-ly-hon-nguoi-vo-song-chet-doi-bo-toi-5059275.html

Tôi 32 tuổi, vợ hơn tôi 4 tuổi, cưới được 8 năm, có một bé 4 tuổi. Vợ tôi làm sales online trong môi trường hầu hết là nhân viên nữ. Tôi làm trong môi trường toàn nam. Hai vợ chồng không áp lực kinh tế. Tôi rất thương yêu và "nghiện vợ", rất thích gần gũi, thân mật, nắm tay, ôm hôn, ôm ấp vợ những lúc ngủ. Về chuyện chăn gối, nhu cầu tôi lại cao hơn, cứ hai ngày mà không có gì là tôi thấy thiếu, tính cách có vẻ khác đi một xíu (như kiểu cộc cằn hơn). Vợ lại khác, có vẻ ít nhu cầu tình dục hơn. Mỗi lần gần gũi tôi, vợ không cảm xúc, như kiểu làm cho xong việc. Mỗi tháng vợ chồng gần gũi chỉ 4-5 lần, có tháng đôi ba lần.
Nhiều lần tôi bảo sẽ đưa vợ đi khám sinh lý, vợ có vẻ ngại ngùng, không chịu đi. Sau nhiều lần thủ thỉ, vợ mới chịu tăng tần suất hai lần/tuần, duy trì được hơn tháng lại đâu vào đó. Tôi rất yêu thương vợ con, không có suy nghĩ khác và hoài nghi gì về vợ, chỉ nghĩ rằng có thể vợ lớn tuổi hơn nên nhu cầu tình dục không còn sung mãn như mình. Mong quý bạn đọc góp ý để hai vợ chồng có thể tìm được điểm chung trong chuyện chăn gối gia đình. Chân thành cảm ơn.
Quốc Trường
Tin Gốc: https://vnexpress.net/co-phai-vi-hon-toi-4-tuoi-nen-vo-khong-hao-hung-chuyen-chan-goi-5060560.html

Gửi anh - chàng bác sĩ gây mê của em,
Em chưa từng biết đến khái niệm khắc cốt ghi tâm cho đến khi gặp anh. Ngày đầu anh nhắn tin làm quen, tin nhắn đặc biệt hơn hết thảy những tin nhắn em từng nhận, rồi em trả lời. Sau đó là những cuộc trò chuyện mà cả hai đều có cảm giác thân thuộc như quen biết nhau từ kiếp nào. Cả anh và em đều tin vào định mệnh, tin có kiếp trước kiếp sau, luôn tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu, một linh hồn song sinh đang bị thất lạc ở nhân gian.
Ngày em phát hiện anh là bác sĩ gây mê chứ không phải là bác sĩ phẫu thuật như anh giới thiệu ban đầu, tình yêu em dành cho anh còn nhiều hơn trước. Ngay khi biết anh là bác sĩ gây mê, em đã hỏi anh: tại sao anh là bác sĩ gây mê mà lại giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật? Anh trả lời: anh giới thiệu thế để em dễ hình dung công việc anh làm. Thế anh có biết, em từng yêu một bác sĩ pháp y trong truyện không? Em vốn trân quý những công việc thầm lặng, em không ham hố hào quang của một vị bác sĩ, anh biết không? Anh lại trả lời: nếu anh biết em từng yêu bác sĩ pháp y thì sẽ không giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật rồi (cười).
Anh có biết, em vốn trân quý những công việc mang tính thầm lặng không? Thế nên bác sĩ pháp y và bác sĩ gây mê là hai chuyên ngành được em vô cùng trân quý bởi công việc thầm lặng. Bác sĩ gây mê luôn đối diện với áp lực cực kỳ cao, trước và sau mổ còn phải làm bác sĩ tâm lý cho bệnh nhân, thế nhưng hào quang thì không bao giờ xuất hiện, họ luôn vô hình trong mắt truyền thông và đám đông dân chúng. Phần đa người bệnh phải mổ vốn đều không biết đến công lao của bác sĩ gây mê, không biết đến chuyện sống chết của mình trong lúc đang mê man để được giải phẫu, công sức của bác sĩ gây mê là rất lớn.
Nghe em nói về những chuyện mà bác sĩ gây mê phải làm, anh chỉ biết thốt lên: em thấu hiểu công việc anh làm còn nhiều hơn cả đồng nghiệp của anh. Em nói đúng, công việc của anh luôn phải đi sớm nhất và về trễ nhất, luôn vô hình trong mắt người khác nhưng anh vẫn rất vui mỗi khi ca mổ thành công, anh không cần hào quang vì anh yêu thích công việc mình đang làm.
Có lần em hỏi anh: trong hàng trăm bức ảnh và clip anh chia sẻ ở trang cá nhân, tuyệt nhiên không có tấm ảnh mà anh gửi cho em và cũng chỉ có duy nhất tấm ảnh đó là khiến em bị ám ảnh nhất bởi thần thái ma mị và cực kỳ quyến rũ của chàng bác sĩ trong bộ đồ phòng mổ. Anh bảo: muốn cho riêng em nhìn thấy một phần con người khác của anh, điều mà anh không muốn chia sẻ với bất kỳ ai.
Đôi lúc, em quên mất anh là người nước ngoài. Anh dùng Google dịch để trò chuyện với em, và bởi vì hiểu ý nhau nên khi đó những câu từ dịch từ Anh sang Việt cũng gần giống như là tiếng Việt hoàn toàn.
Điều khiến tim em nhói đau chính là phát hiện thêm sự thật: biết anh còn là một sĩ quan. Một bác sĩ quân y hoàn toàn khác so với bác sĩ dân sự. Là một bác sĩ quân y đồng nghĩa anh hoàn toàn không còn được tự do đi lại, được tự do đến gặp một cô gái sống cách xa mình nửa vòng trái đất.
Em từng bảo anh rằng: hay mình dừng lại đi anh. Hai chúng ta hãy trở lại như buổi ban đầu, như lúc anh vẫn còn dùng nick ảo để trò chuyện với em. Lúc đó, chẳng phải anh đã bảo rằng: muốn đi tìm một người bạn tri kỷ để trò chuyện, để được là một người đàn ông bình thường, được là chính mình với những ưu khuyết điểm mà không bị phán xét.
Dạo này chiến sự thế giới đang nổ ra và em biết rằng sự thật không thể thay đổi: anh là một sĩ quan, còn em chỉ có thể yêu chàng bác sĩ gây mê. Khi biết em mang theo nhiều bất an, lo lắng, anh đã bảo rằng: đừng lo lắng nhiều quá. Đừng quan tâm anh là sĩ quan hay bác sĩ, hãy cứ để vũ trụ vận hành em ạ.
Tình yêu online mang đến cho ta thật nhiều cảm xúc. Tuy chưa gặp ngoài đời nhưng cảm xúc lại rất mãnh liệt. Những dòng thơ em làm tặng anh sau ngày nhìn thấy tấm ảnh anh gửi, đến giờ vẫn vẹn nguyên:
Con đường đi đến trái tim,
Phải do tương hợp, chuyện gì cũng thông,
Càng xa, càng muốn nhớ nhiều,
Đến gần cũng thế, bởi vì có nhau.
Thủy chung, thật dạ, thật tình,
Tình mình vẫn thế, không gì đổi thay,
Yêu do ý hợp đầu tiên,
Yêu do mong muốn mở miền tâm linh.
Thật hay, hai đứa chúng mình,
Cùng chung lý tưởng, cứu mình cứu nhân,
Làm cho cuộc sống bọn mình,
Luôn luôn hạnh phúc, chung tình mãi bên.
Tin Gốc: https://vnexpress.net/yeu-chang-bac-si-gay-me-cach-nua-vong-trai-dat-em-chua-tung-gap-5061356.html

