Tôi là người chồng trong câu chuyện: Tôi lẳng lặng chấp nhận ‘khuyết điểm’ có bồ của người chồng tốt. Vợ chồng tôi vốn là độc giả trung thành của mục Tâm sự từ nhiều năm nay, vì cả hai đều muốn hiểu thêm về góc nhìn của mọi người trước những biến cố trong cuộc sống. Hiện tại, với mong muốn xây dựng lại tổ ấm vững chắc hơn, chúng tôi thống nhất mỗi người sẽ viết một bài chia sẻ về câu chuyện của gia đình mình. Rất mong nhận được những góp ý, góc nhìn đa chiều từ độc giả để giúp gia đình tôi tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn trong tương lai.
Tôi và vợ yêu nhau một năm rồi cưới. Ngày đó, cô ấy là dân kinh doanh giỏi, thu nhập cao, lại là con một trong gia đình gia giáo, giàu có. Thú thật, lúc đầu tôi theo đuổi cô ấy vì cái tài và gia thế nhiều hơn là tình cảm. Tôi là tình đầu của cô ấy, cô ấy chưa từng yêu ai ngoài tôi dù trước đó rất nhiều người theo đuổi. Nhưng sau một năm bên nhau và khi đã về chung một nhà, chính sự trong sáng, nền nã của vợ đã làm tôi thay đổi. Tôi cảm thấy bình yên đến lạ và bắt đầu yêu vợ thật lòng, nhất là từ lúc cô ấy mang bầu rồi sinh cho tôi một đứa con gái kháu khỉnh.
Khổ nỗi, con người tôi lại có hai mặt. Ở nhà tôi thích sự an yên nhưng ra đường tôi lại là kẻ thích chinh phục. Lúc vợ mang thai, tôi bắt đầu đổ đốn, cặp kè với mấy cô trẻ tuổi bên ngoài theo kiểu “bóc bánh trả tiền”. Lúc đó tôi tự mãn lắm, cứ nghĩ mình giỏi, mình thao túng được tâm lý mọi người xung quanh để vừa có gia đình hạnh phúc vừa có thú vui bên ngoài. Cái sai lớn nhất là tôi tưởng vợ mình khờ, nhưng không phải. Sống hai vai lâu ngày, tính nết tôi thay đổi, tôi bắt đầu thấy nhàm chán, hay cáu gắt và chỉ muốn đi thật nhiều. Chính lúc tôi đang lún sâu nhất, vợ bảo tôi ngồi lại. Cô ấy nói thẳng là đã biết chuyện từ lâu rồi. Câu nói của cô ấy làm tôi đứng hình: “Nếu anh còn xem đây là gia đình thì ở lại, còn nếu không thấy hạnh phúc nữa thì anh cứ đi đi”.
Lúc đó tôi nhục nhã lắm, cảm giác sụp đổ hoàn toàn nên đã dọn ra ngoài ở một thời gian. Lúc này, cô nhân tình sinh viên xúi tôi ly hôn để hai đứa làm lại từ đầu. Tôi đứng giữa hai dòng nước: một bên là quay về đối mặt với tội lỗi, một bên là đi xây dựng hạnh phúc mới. Cuối cùng, vợ chồng tôi vẫn thống nhất ly hôn. Cái ngày nhìn vợ dắt con lên xe rời đi, tôi lang thang ngoài đường như một người mất hồn. Lúc đó chẳng còn tương lai gì với cô gái trẻ kia nữa. Tôi chỉ thấy mình vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quý giá mà tiền bạc không bao giờ mua lại được. Tôi bay lên Đà Lạt ngay đêm đó, nơi mà cả nhà tôi vẫn thường đi du lịch mỗi năm. Ở trên đó một tuần, đi lại những quán cũ, ngủ lại khách sạn cũ, tôi mới thấm thía rằng: Gia đình mới là tất cả, mấy cuộc vui ngoài kia chỉ là phù du.
Ngày ra tòa, tôi quyết định để lại hết tài sản cho vợ rồi ra đi tay trắng. Tôi làm vậy để tự cắt đứt với đám bạn chơi bời và những cô gái trẻ bên cạnh, cũng là để giữ một sợi dây liên kết cuối cùng với vợ. Đúng như tôi dự đoán, khi tôi không còn tiền, hội bạn nhậu và nhân tình cũng biến mất sạch. Tôi bắt đầu cuộc sống ở thuê, làm lụng được bao nhiêu tiền là gom góp gửi hết về cho vợ. Nhiều người không hiểu lại trách vợ tôi là “hết lòng tự trọng” hay “sống phụ thuộc” mới đi nhận tiền của chồng cũ. Nhưng họ đâu biết, vợ tôi có cửa hàng kinh doanh riêng, thu nhập thừa sức lo cho hai mẹ con.
Cô ấy nhận tiền nhưng không xài một cắc, cứ để số dư cộng dồn trong tài khoản chung để sau này lo cho con. Vợ tôi sống giản dị lắm, chi tiêu cá nhân một tháng chẳng quá 3 triệu, bao nhiêu tiền cũng dành lo cho con và báo hiếu cha mẹ hai bên, rồi gửi tiết kiệm. Ngay cả khi đã ly hôn, cô ấy vẫn thay tôi chăm sóc ông bà nội chu đáo để bố mẹ tôi khỏi buồn phiền. Cô ấy cũng là nền tảng cho tôi mạnh tay làm ăn kinh doanh, mới có những thành công lớn, vì biết nếu có trắng tay cô ấy vẫn lo được cho gia đình. Việc cô ấy bán bánh online chỉ để vui, có người để trao đổi nói chuyện, vì cô ấy ngoài gia đình ra không có bạn thân, cũng không tiếp xúc với ai, người lạ không bao giờ bắt chuyện được với cô ấy.
Sau một thời gian, thấy tình cảm cô ấy dành cho mình vẫn còn, tôi chủ động nhắn tin hối lỗi. Cô ấy chỉ trả lời nhẹ nhàng: “Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về”. Giờ tôi đã được về nhà, được chăm sóc vợ con mỗi ngày. Nhưng tôi biết, cái gương đã vỡ thì dù hàn lại vẫn còn vết nứt. Có những đêm vợ mất ngủ, cô ấy lặng lẽ ra ban công đứng nhìn vào bóng tối một mình. Tôi biết cô ấy vẫn đau, vẫn chưa thể quên được những chuyện tôi đã gây ra. Tôi biết lỗi lầm này có lẽ sẽ theo chúng tôi suốt đời, nhưng tôi tự nhủ sẽ dùng tất cả sự chân thành còn lại để bù đắp, để một ngày nào đó niềm vui của cô ấy sẽ lấn át được nỗi buồn năm xưa.
Tôi hơn 30 tuổi, vợ kém một tuổi, có một bé trai. Vợ rất chu toàn từ việc nhà, ăn uống, chăm con, hầu như tôi không phải nhúng tay vào bất cứ việc gì, nhưng mỗi khi tôi có áp lực công việc hoặc stress thì rất hay nổi nóng và lớn tiếng với vợ. Có nhiều lúc không phải lỗi của vợ nhưng cô ấy vẫn nhẫn nhịn vì rất hiểu chuyện.
Cáu gắt xong, tôi cảm thấy rất thất vọng về bản thân nhưng không thể kiểm soát được lời nói lúc stress hay nóng giận. Tính tôi xưa giờ rất hay nổi nóng với tất cả mọi người khi không hài lòng về một vấn đề gì đó. Tôi phải làm sao để cải thiện, mong nhận được sự chia sẻ của mọi người?
Tôi 38 tuổi, đã trải qua vài mối tình nhưng không có kết quả. Tôi công tác tại trường cao đẳng nghề; ngoài giờ làm việc hành chính, tôi còn làm thêm ở ngoài. Nói chung cuộc sống của tôi tạm gọi là ổn. Thời gian gần đây tôi cảm thấy bị áp lực từ gia đình, nhất là mẹ, ngoài ra bạn bè còn bảo tôi người nào đó để lập gia đình nhanh đi vì gần 40 tuổi rồi.
Tôi không trả lời được vì sao mình mãi không tìm được người bạn đời. Nhìn lại bản thân cũng thấy ổn, tuy không xinh đẹp nhưng chẳng khó nhìn. Đặc biệt là tôi biết cư xử, nghĩ sẽ tự tin làm tốt công việc của một người vợ. Hiện tại tôi cảm thấy chán nản, muốn bỏ cuộc. Mong mọi người cùng hoàn cảnh chia sẻ để tôi có nhiều niềm tin.
Nhiều ý kiến khác nhau được đưa ra trước câu chuyện của một người vợ cùng chồng đi lên từ hai bàn tay trắng, xây dựng được căn nhà ba tầng sau nhiều năm cố gắng nhưng lại không được mẹ chồng ghi nhận. Sau khi câu chuyện được chia sẻ, nhiều độc giả để lại bình luận và kể lại trải nghiệm thực tế trong gia đình mình. Dưới đây là một số góc nhìn và chia sẻ đáng chú ý từ bạn đọc.
Xây rào chắn không cho mẹ và em gái sang nhà vì họ coi thường vợ tôi
Tôi là con trai quê miền Trung, từ 18 tuổi đã học hành ở Sài Gòn, có gia đình nhưng ly hôn sau 13 năm chung sống và không con. Tôi để hết tài sản, đi ở trọ và bốn năm sau lập gia đình mới. Vợ còn học đại học nên tôi gánh vác. Từ đó, ấn tượng của mẹ và em gái tôi không tốt, không tôn trọng con dâu hiện tại như dâu trước.
Khi vợ tôi đi làm và cả hai tích cóp mua được căn chung cư. Khi con 15 tuổi chung sức mua thêm căn thứ hai, nhưng mẹ và em gái vẫn không trọng vợ tôi dù tôi nói vợ có một nửa tài chính. Cô ấy quà cáp và gửi tiền hàng tháng chăm sóc, họ vẫn mặc nhiên là của tôi. Có mặt vợ tôi, họ vẫn cứ nói vậy. Tôi bực và nói thẳng mẹ và em gái (lớn hơn vợ 20 tuổi). Bực quá, tôi xây rào ngăn đôi vườn để khỏi qua lại, dù mỗi năm vợ chồng tôi chỉ về hai lần. (nguyenhung21065)
Tôi mặc kệ khi mẹ vợ đi khoe đất do vợ tôi mua
Tôi là đàn ông, sau khi cưới được 2-3 năm, vợ chồng tôi mua được mảnh đất. Mẹ vợ đi khoe với họ hàng bên vợ là vợ tôi mua được mảnh đất (chỉ nhắc một mình vợ tôi thôi, chứ không nhắc đến tên tôi) nhưng tôi mặc kệ. Ba mẹ nào chả vậy, con họ thì họ phải khen là đúng rồi, miễn là không nói xấu mình hoặc bố mẹ mình là được. Suy nghĩ thoáng ra cho nhẹ đầu. (Hello World)
Bị bố chồng xem như ở nhờ dù 70% tiền xây nhà là của tôi
Vợ chồng tôi xây nhà ba tầng trên đất bố mẹ chồng, 100% là tiền của chúng tôi. Nếu nói ai đóng góp nhiều hơn thì tôi chiếm 70%. Vậy mà bố chồng vẫn xem tôi như đứa ở nhờ, còn muốn chồng tôi đi lấy vợ mới, trong khi vợ chồng tôi đi làm xa, cả 3-4 năm mới về một lần, nhà đó chỉ có ông bà ở. Mỗi lần về Tết, ông xem tôi như đứa ăn nhờ ở đậu vậy đó, khó chịu ra mặt. Xác định là nếu vợ chồng có ly hôn thì tôi ra đi tay trắng. Tôi không đồng ý xây nhà nhưng chồng tôi quyết nên đành chịu. Bởi vậy, nếu phụ nữ thông minh, đừng bao giờ xây nhà trên đất bố mẹ chồng nếu chưa được sang tên cho hai vợ chồng. (cherrynguyenht29)
Vợ lẳng lặng đứng tên riêng tài sản bố mẹ đẻ cho
Nhà bạn tôi đang ở đều do bên ngoại mua cho hết, mà mẹ chồng đi khoe là nhà của bà và con trai bà. Nó mặc kệ, im lặng nói ba mẹ ruột sang tên nhà cho mỗi mình nó rồi ngồi cười khẩy, nhìn mẹ chồng múa may. Nó là trưởng phòng, là nhân viên rất có năng lực, được ban giám đốc coi trọng nhưng về nhà nó bảo mình là nhân viên quèn, lương chỉ nói con số bằng 1/5 thực lãnh. Các em chồng khinh thường nó là đồ vô dụng, nó cũng tỉnh bơ và nói nhỏ với tôi: "Vậy đi cho khỏi mượn, khỏi nhờ vả".
Cả ba đứa cháu của tôi đều nhờ nó xin vào tập đoàn làm nhưng cháu chồng nó thì chạy mửa mật vẫn không vào nổi. Trong khi nếu họ biết nó có vị trí như vậy, chỉ cần một câu nói của nó là vào được ngay. Ngày nghỉ nó ở nhà, lượn ra ngõ, hàng xóm mới tới còn tưởng nó là giúp việc. Khi biết nó là chủ nhà, họ không tin rằng đứa ăn mặc lùi xùi như nó lại là chủ căn nhà to đùng khi tuổi còn quá trẻ. Nó chỉ cười cười: "Phụ huynh mua cho thì ở, chứ em nào có tài cán gì". Thật ra nó mua quá trời nhà, đất bằng thu nhập riêng. Rồi tài sản ba mẹ ruột cho, nó cũng xin đứng tên riêng và yêu cầu người nhà không nói gì với chồng.
Ta sống thế nào chỉ cần ta biết, còn thiên hạ nên bỏ ngoài tầm mắt, bỏ ngoài tai. (Minh Phương)
Hùa theo khi mẹ chồng bảo tôi sướng vì lấy được anh
Mẹ chồng tôi cũng vậy, suốt ngày nói tôi sướng thế này thế kia. Tôi hùa theo mẹ chồng luôn. Bà nói một, tôi hùa theo năm: "Tại số con tu chín kiếp, tu kỹ nên mới được chồng vậy đó, hay không bằng hên" rồi cười ha ha. Còn có mặt chồng, tôi cũng chơi theo kiểu "có tiếng phải có miếng". Tôi cứ "em mà không có anh thì mệt lắm luôn đó, việc nhà anh làm xịn hơn em luôn, nhà ngoại ai cũng thương cái nết này của anh đó....".
Rồi rốt cuộc là gì? Mẹ chồng tôi phấn khởi vì con trai giỏi giang nhưng vợ nó hưởng, chồng tôi được khen nức nở nên việc nhà thành ra trách nhiệm của anh chứ không "phụ, giúp" gì hết. (Mẹ Sề)