Cụ thể hiện tại trong 21 cửa khẩu tại tỉnh Tây Ninh, có 4 cửa khẩu quốc tế (Mộc Bài, Xa Mát, Tân Nam, Bình Hiệp), 4 cửa khẩu chính (Chàng Riệc, Phước Tân, Mỹ Quý Tây, Kà Tum), 13 cửa khẩu phụ (Tống Lê Chân, Vạc Sa, Tân Phú, Cây Gõ, Vàm Trảng Trâu, Tà Nông, Long Phước, Long Thuận, Cây Me, Phước Chỉ, Long Khốt, Hưng Điền A, Tân Hưng).
Bên cạnh đó trên tuyến biên giới còn có 7 lối mở tồn tại lâu đời, mang tính truyền thống và trong nội địa có 1 Đồn Biên phòng cửa khẩu cảng Bến Lức quản lý 18 cụm cảng.
Bộ đội biên phòng đã phối hợp với các sở, ngành tham mưu UBND tỉnh hoàn thiện phê duyệt quy hoạch chi tiết tỉ lệ 1/2000 và 1/500 cho 10 cửa khẩu, gồm 4 cửa khẩu quốc tế, 4 cửa khẩu chính và 2 cửa khẩu phụ. Đồng thời hoàn thành xác định phạm vi và cắm biển báo khu vực cửa khẩu cho 14 cửa khẩu.
Đặc biệt, một số cặp cửa khẩu vẫn chưa thống nhất về loại hình cửa khẩu giữa hai bên. Như cửa khẩu Kà Tum đã được nâng cấp lên cửa khẩu chính nhưng phía Campuchia chưa nâng cấp cửa khẩu Chan Mul lên cửa khẩu chính. Đối diện các cửa khẩu Phước Chỉ, Long Khốt chỉ là các lối mở ở nước bạn. Hoặc có lối mở chưa chính thức Hòa Hiệp ở phía Việt Nam nhưng phía Campuchia là cửa khẩu phụ Khse Dek.
Bên cạnh đó một số cửa khẩu chưa được đầu tư hạ tầng tương xứng với nhu cầu thực tế, một số chưa xác định phạm vi khu vực cửa khẩu gây khó khăn trong công tác quy hoạch, quản lý, xử lý các hành vi vi phạm trong khu vực cửa khẩu.
Kết luận chuyến làm việc, Thiếu tướng Võ Tiến Nghị – Phó tư lệnh Bộ đội biên phòng yêu cầu Ban Chỉ huy Bộ đội biên phòng tỉnh Tây Ninh tiếp tục tham mưu UBND tỉnh Tây Ninh quan tâm, đầu tư kinh phí, xây dựng hạ tầng cửa khẩu, cắm biển báo khu vực cửa khẩu…, tạo thuận lợi cho các cơ quan chức năng quản lý nhà nước chuyên ngành tại cửa khẩu.
Đồng thời tiếp tục chấn chỉnh công tác quản lý cửa khẩu, kiểm soát xuất nhập cảnh, duy trì an ninh, trật tự khu vực cửa khẩu, kịp thời phát hiện, ngăn chặn xử lý nghiêm hoạt động xuất nhập cảnh trái phép, buôn lậu, gian lận thương mại và các hành vi vi phạm khác.
Khoảng 11h54 ngày 14-4, vụ cháy đã xảy ra tại chung cư số 2 Vương Thừa Vũ (phường Khương Đình, Hà Nội).
Người dân chứng kiến cho biết thời điểm trên khói đen bốc ra dày đặc từ tòa chung cư trên. Sau ít phút, ngọn lửa bùng lên khiến nhiều người hoảng hốt.
Phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ - Công an Hà Nội đã điều động xe chữa cháy, xe thang đến hiện trường để dập lửa, tìm kiếm cứu nạn.
Cảnh sát xác định đám cháy xảy ra tại căn hộ ở tầng 6 tòa nhà.
Lực lượng chức năng đã hướng dẫn cho 3 người sinh sống tại tầng 6 di chuyển xuống tầng 1 an toàn.
Sau ít phút, đám cháy được dập tắt. Lực lượng chức năng xác định không có thiệt hại về người; thiệt hại về tài sản đang được thống kê.
Tòa nhà xảy ra cháy cao 24 tầng. Nguyên nhân vụ cháy đang được làm rõ.
Bộ Tư pháp cho biết đã tiếp thu, giải trình ý kiến đại biểu Quốc hội về dự án sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Công chứng, dự kiến được thông qua trong đợt hai kỳ họp từ 20-23/4. Một trong những nội dung đáng chú ý là thu hẹp phạm vi các giao dịch bắt buộc công chứng nhằm tạo thuận lợi cho người dân.
Các giao dịch gồm: văn bản ủy quyền của người có tên trong hợp đồng thuê nhà ở đã xuất cảnh cho người khác đứng tên mua nhà ở thuộc tài sản công; hợp đồng chuyển nhượng hợp đồng kinh doanh bất động sản; văn bản thỏa thuận của các thành viên có chung quyền sử dụng đất khi góp vốn vào doanh nghiệp; văn bản ủy quyền giải quyết thi hành án liên quan đến tài sản khi người phải thi hành án xuất cảnh; văn bản ủy quyền thực hiện quyền khiếu nại; hợp đồng chuyển nhượng Văn phòng Thừa phát lại.
Bộ Tư pháp lý giải việc cắt giảm các giao dịch phải công chứng nhằm giảm chi phí tuân thủ pháp luật, đồng thời khuyến khích người dân chủ động lựa chọn công chứng khi cần thiết.
Tuy nhiên trong quá trình thảo luận, một số đại biểu cho rằng dự thảo chưa làm rõ tiêu chí xác định giao dịch bắt buộc công chứng, đồng thời chỉ ra tình trạng cùng một nội dung giao dịch nhưng được quy định ở nhiều luật khác nhau, gây khó khăn khi thực hiện.
Giải trình nội dung này, Bộ Tư pháp cho biết việc cắt giảm các giao dịch bắt buộc công chứng góp phần đơn giản hóa thủ tục hành chính, tạo thuận lợi cho người dân và doanh nghiệp, qua đó hỗ trợ phát triển kinh tế - xã hội.
Theo cơ quan soạn thảo, giao dịch thuộc diện phải công chứng là những trường hợp đòi hỏi điều kiện tham gia chặt chẽ. Chủ thể tham gia phải có năng lực pháp luật dân sự, năng lực hành vi dân sự phù hợp và hoàn toàn tự nguyện.
Với từng loại giao dịch, các điều kiện cụ thể cũng được đặt ra. Ví dụ, chuyển nhượng đất trồng lúa phải bảo đảm đúng quy định, không vượt hạn mức nếu không có phương án được phê duyệt; tổ chức kinh tế phải có phương án sử dụng đất được chấp thuận. Tài sản, quyền và nội dung giao dịch phải hợp pháp, không vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội.
Dự thảo cũng nêu rõ nguyên tắc tránh chồng chéo với các luật khác. Theo đó, Luật Công chứng chỉ quy định nguyên tắc chung, còn các giao dịch cụ thể phải công chứng sẽ do các luật chuyên ngành như Luật Đất đai, Luật Nhà ở quy định, nhằm hạn chế việc mở rộng tràn lan các giao dịch bắt buộc công chứng.
Thời buổi gì mà chỉ cần có chút mâu thuẫn, va chạm nho nhỏ là sẵn sàng sử dụng bạo lực ngôn từ, chửi cha mắng mẹ, xưng bố xưng ông, rút hung khí đánh người không gớm tay, thậm chí là truy sát kiểu đuổi cùng giết tận.
Những vụ việc bạo lực đời thường liên tục xảy ra gần đây đã đủ để chúng ta lo lắng về một thứ "hội chứng rối loạn" của xã hội chưa?. Hay chỉ nên đặt những chuyện như thế ở tầm mức "quan ngại"?
Đừng tránh né nữa! Bạo lực đời thường phổ biến như thế chắc chắn là bằng chứng không thể bỏ qua của sự bất lực về văn hóa ứng xử và ngôn ngữ. Khi một cá nhân dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, đó thường là dấu hiệu cho thấy họ thiếu kỹ năng kiểm soát cảm xúc và khả năng thương thuyết.
Khi xã hội coi bạo lực là phương thức hiệu quả để bắt người khác tuân phục, đó chính là sự thụt lùi về văn minh. Nhất là soi vào nếp truyền thống ứng xử "dĩ hòa vi quý" của người Việt thì sự phổ biến bạo lực đời thường phản ánh một sự tha hóa rõ ràng của chuẩn mực hành xử truyền thống.
Nhưng tại sao chuẩn mực hành xử truyền thống bền vững cả ngàn đời mà giờ lại dễ dàng bị giẫm qua như thế?. Phải chăng có điều gì đó hằng ngày, từng chút một, tưởng vô hại nhưng rất nguy hiểm, đã làm xói mòn những chuẩn mực này?
Sự xói mòn chuẩn mực hành xử có thể xảy ra bởi những kiểu ngôn từ thô bạo mà người Việt đang ngày càng dễ dãi sử dụng và chấp nhận. Chính sự tha hóa của ngôn từ là một trong những tiền đề cho sự băng hoại của hành vi. Chúng ta có bao giờ thật sự cân nhắc điều này chưa, dù ngay trong những câu nói đùa giỡn hay trong những ngữ cảnh cho phép sự suồng sã?
Khi những lời chửi thề, những từ ngữ mang tính nhục mạ hoặc hạ thấp người khác xuất hiện tràn lan trên mạng xã hội và trong giao tiếp đời thường, chúng ta dần hình thành kiểu trạng thái trơ lì cảm xúc.
Ban đầu thì còn cảm thấy sốc và khó chịu. Rồi dần dần chấp nhận nó như một phần của cá tính hoặc ngôn ngữ mạng. Cuối cùng thì ta sử dụng nó như một phản xạ tự nhiên. Khi ngôn từ trở nên thô bạo, ranh giới giữa tranh luận và mạt sát bị xóa nhòa.
Một khi đã chấp nhận nhục mạ nhau bằng lời nói, việc chuyển sang dùng nắm đấm chỉ còn là một bước tiến rất ngắn về mặt tâm lý. Đó là kiểu hiệu ứng "con ếch bị luộc chín" (boiling frog syndrome) trong ngôn ngữ. Chúng ta đã không "canh giữ" nhau trong ngôn từ hằng ngày trên mạng, trong đời thường, để rồi thứ chúng ta nhận lại là sự tha hóa tồi tệ của hành xử bạo lực.
Rồi khi ngôi nhà có một ô cửa kính bị vỡ mà không được sửa, người ta sẽ sớm đập phá những ô cửa còn lại. Ngôn ngữ cũng vậy. Sự dễ dãi chấp nhận ngôn từ thô bạo chính là "ô cửa sổ vỡ" đầu tiên. Khi cái sai nhỏ được chấp nhận, cái sai lớn hơn (bạo lực thể xác) sẽ có mảnh đất màu mỡ để tồn tại.
Nguy hiểm nhất là khi bạo lực ngôn từ được khoác chiếc áo "thẳng thắn", "thật thà" hay "sống thật". Vì nhầm lẫn giữa sự thô lỗ và chân thành, nhiều người không còn động lực để tu dưỡng sự điềm tĩnh.
Điều chúng ta cần không chỉ là pháp luật nghiêm minh, mà còn cần một cuộc phục hưng về năng lực ngôn ngữ và sự thấu cảm, bắt đầu từ việc từ chối những ngôn từ độc hại hằng ngày.