Đằng sau những tấm thẻ xác nhận khuyết tật đối với nhiều trường hợp sẽ là một hành trình đi xa và vất vả.
Thương mẹ, từ một người phụ nữ từng đi chợ, làm vườn, chăm lo mọi việc trong nhà, mẹ trở thành người cần được chăm sóc.
Gia đình tôi sau đó làm hồ sơ để mẹ được hưởng chế độ trợ cấp ở diện là con liệt sĩ bị khuyết tật (ông ngoại tôi là liệt sĩ, bà ngoại là thương binh). Khoản hỗ trợ hằng tháng tuy không lớn nhưng phần nào giúp trang trải chi phí thuốc men cho mẹ. Chúng tôi rất biết ơn về sự hỗ trợ này, vì gia đình thuộc diện khó khăn và neo đơn. Nhưng để có được tấm giấy xác nhận ấy, hành trình với chúng tôi đúng là hành trình những chuyến đi xa.
Vì mẹ thuộc diện con liệt sĩ (theo quy định về thủ tục hành chính trường hợp thân nhân là con bị khuyết tật nặng phải có thêm giấy xác nhận mức độ khuyết tật của Hội đồng xác định mức độ khuyết tật và Hội đồng giám định y khoa cấp tỉnh – TT) nên mẹ không thể chỉ khám ở xã như diện khuyết tật thông thường, mà phải nhiều lần xuống bệnh viện tuyến tỉnh theo chỉ định để khám và hoàn tất hồ sơ.
Quãng đường cả đi lẫn về hơn 100 cây số, trong khi mẹ không thể tự đi lại. Mỗi lần như vậy, gia đình đều phải thuê xe taxi, vì tuyến đường và phương tiện công cộng ở ngoài quê không phù hợp cho người ngồi xe lăn.
Chi phí khám bệnh, chi phí di chuyển, thời gian chờ đợi… tất cả dồn lại thành một gánh nặng không nhỏ cho mấy mẹ con. Thật vất vả, để được xác nhận là “khó khăn”, người ta lại phải vượt qua một hành trình cũng khá khó khăn.
Câu chuyện của mẹ tôi không phải là cá biệt. Nhiều người khuyết tật ở diện con em liệt sĩ, đặc biệt ở vùng nông thôn, đang gặp những khó khăn tương tự khi tiếp cận chính sách hỗ trợ.
Tôi nghĩ một trong những điều cần được cải thiện là cách thức triển khai. Thay vì yêu cầu người khuyết tật di chuyển xa để thẩm định, các cơ quan chức năng hoàn toàn có thể tổ chức các đợt khám, đánh giá tại địa phương cấp thôn, xã. Việc cử đội ngũ y bác sĩ đến tận nơi, thậm chí là tận nhà (trường hợp nhiều người neo đơn, không thể đi lại,…) không chỉ giảm chi phí cho người dân, mà còn thể hiện sự chủ động của chính sách.
Bên cạnh đó, thủ tục hành chính cũng cần được đơn giản hóa. Việc phải đi lại nhiều lần, bổ sung giấy tờ phức tạp vô tình khiến nhiều người nản lòng, thậm chí từ bỏ quyền lợi chính đáng của mình. Một chính sách nhân văn không chỉ nằm ở nội dung hỗ trợ, mà còn ở cách nó đến được với người cần.
Ngoài chính sách trợ cấp, vấn đề lớn hơn là khả năng tiếp cận các tiện ích và cơ hội việc làm của người khuyết tật.
Nhiều công trình công cộng vẫn thiếu lối đi cho xe lăn. Phương tiện giao thông chưa thân thiện. Nơi làm việc hiếm khi được thiết kế phù hợp. Điều đó khiến người khuyết tật, dù có năng lực, vẫn khó hòa nhập.
Để thay đổi điều này, cần có những quy định rõ ràng hơn về thiết kế không gian tiếp cận trong xây dựng, giao thông và môi trường làm việc.
Người khuyết tật không cần được “ưu tiên” theo nghĩa đặc biệt, mà cần một môi trường đủ công bằng để họ có thể tự bước đi theo cách của riêng mình.
Sau những tháng ngày đầu đầy tuyệt vọng, mẹ tôi dần học cách sống cùng chiếc xe lăn. Bà tập làm lại những việc nhỏ, từ việc tự di chuyển trong nhà, đến việc nấu ăn, chăm sóc bản thân. Có những ngày mẹ buồn, có những lúc mệt mỏi, nhưng bà không cho phép mình dừng lại quá lâu. Bà vẫn lọ mọ làm những việc trong khả năng để ngày trôi qua có ý nghĩa.
“Tàn nhưng không phế” – câu nói tưởng chừng quen thuộc ấy, với mẹ tôi, không phải là khẩu hiệu, mà là một hành trình.
Người khuyết tật, hơn ai hết, cần vượt qua chính mình. Nhưng để làm được điều đó, họ cần một môi trường không rào cản, một xã hội không định kiến, và một hệ thống chính sách đủ thấu hiểu.
Một xã hội văn minh không chỉ được đo bằng tốc độ phát triển, mà còn bằng cách nó đối xử với những người yếu thế nhất.
Người khuyết tật không cần những lời hứa lớn lao. Họ cần những thay đổi cụ thể từ chính sách thuận tiện hơn, không gian dễ tiếp cận hơn, và một ánh nhìn công bằng hơn từ cộng đồng.
Dự chương trình có Thượng tướng Lê Quốc Hùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công an, Trưởng Ban chỉ đạo cuộc thi; bà Nguyễn Thị Quyên Thanh, Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, đồng Trưởng Ban chỉ đạo cuộc thi;
Bà Nguyễn Thị Thanh Mai, Ủy viên Trung ương Đảng, Giám đốc Đại học Quốc gia TP.HCM; ông Nguyễn Mạnh Cường, Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng, Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Phó chủ tịch UBND TP.HCM, cùng gần 1.600 đại biểu thuộc các đơn vị chức năng của Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Bộ Công an, TP.HCM, công an các tỉnh, thành phố và nhiều KOLs khác.
Phát biểu chỉ đạo buổi lễ, Thượng tướng Lê Quốc Hùng đánh giá trong xu thế chuyển đổi số diễn ra mạnh mẽ, không gian mạng đã trở thành một mặt trận mới tiềm ẩn nhiều nguy cơ, thách thức.
Việc sử dụng công nghệ thông tin, tận dụng mạng xã hội để tạo ra những sản phẩm truyền thông hấp dẫn, giàu cảm xúc, có tính lan tỏa là yếu tố then chốt, quyết định.
Từ đó đòi hỏi lực lượng Công an nhân dân không chỉ vững vàng về bản lĩnh chính trị, giỏi về pháp luật, sắc bén về nghiệp vụ mà còn phải đổi mới tư duy, linh hoạt trong cách thức tuyên truyền, vận động quần chúng.
Cuộc thi sáng tạo video "Tổ quốc bình yên" nhằm phát huy sức mạnh tổng hợp của cả hệ thống chính trị, đặc biệt là vai trò xung kích, sáng tạo của cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân, các thế hệ trẻ trên mọi miền đất nước, học sinh, sinh viên là người Việt Nam ở trong nước và ngoài nước trong sự nghiệp bảo vệ an ninh Tổ quốc.
"Với ý nghĩa đó, tôi đề nghị toàn bộ chiến sĩ trong lực lượng Công an nhân dân, các em học sinh, sinh viên tích cực hưởng ứng tham gia cuộc thi với tinh thần trách nhiệm cao nhất, coi đây là nhiệm vụ chính trị, là cơ hội để lan tỏa hình ảnh đẹp, nhân văn, gần gũi với cán bộ chiến sĩ công an vì nước quên thân, vì dân phục vụ.
Đồng thời còn là dịp để chia sẻ những câu chuyện chân thực, những kinh nghiệm quý báu trong công tác đảm bảo an ninh trật tự đối với mọi người dân", Thượng tướng Lê Quốc Hùng nhấn mạnh.
Phát biểu phát động cuộc thi, Thượng tá Phan Huy Văn, Phó giám đốc Công an TP.HCM, cũng nhìn nhận rõ cuộc đấu tranh chống tội phạm trong bối cảnh hiện nay không chỉ diễn ra ngoài thực địa, mà còn trên không gian mạng.
Từ đó, cuộc thi được tổ chức để xây dựng một mặt trận truyền thông mới, lan tỏa giá trị tích cực, tôn vinh hình ảnh đẹp của lực lượng Công an nhân dân trong lòng nhân dân.
Ông Văn tin tưởng rằng với sức trẻ, tư duy đổi mới và khả năng ứng dụng công nghệ của thế hệ mới, cuộc thi sẽ nhận được nhiều tác phẩm ấn tượng, giàu cảm xúc và có sức lan tỏa sâu rộng, góp phần nâng cao nhận thức trong cộng đồng, giữ gìn an ninh trật tự, xây dựng môi trường sống an toàn, lành mạnh, văn minh.
Trong khuôn khổ chương trình là phần giao lưu, tuyên truyền của đại diện ê kíp sản xuất các video viral nhất của lực lượng Công an nhân dân, nhất là của Công an TP.HCM về 5 đặc điểm cốt lõi để một video clip về đề tài an ninh, trật tự có thể thu hút hàng triệu lượt xem. Đồng thời là những kỷ niệm có thật về công tác cứu nạn, cứu hộ, triệt phá tội phạm mạng.
Trong đó có thể kể đến là những video tuyên truyền phòng cháy chữa cháy của Thiếu tá Đỗ Tấn Tài, video giải cứu cháu bé mắc kẹt giữa hai bức tường của Đại úy Võ Minh Phương, Đại úy Nguyễn Ngọc Hiền, Đại úy Ngô Nguyễn Anh Huy (Phòng PC07, Công an TP.HCM)...
Trong khuôn khổ chương trình là phần giao lưu, tuyên truyền của đại diện ê kíp sản xuất các video viral nhất của lực lượng Công an nhân dân. Tiêu biểu là những video tuyên truyền phòng cháy chữa cháy của Thiếu tá Đỗ Tấn Tài (trái), video giải cứu cháu bé mắc kẹt giữa hai bức tường của Đại úy Võ Minh Phương, Đại úy Nguyễn Ngọc Hiền, Đại úy Ngô Nguyễn Anh Huy (phải)
Không khí buổi lễ sôi động, hân hoan khi hơn 1.600 màu áo xanh hòa chung giữa quảng trường Công an TP.HCM
Cụ thể, Bộ Quốc phòng nhận được câu hỏi của công dân qua chương trình Dân hỏi - Bộ trưởng trả lời, liên quan đến điều kiện đăng ký thi, xét tuyển viên chức quốc phòng tại các trường, học viện trong quân đội.
Theo đó, người hỏi đã tốt nghiệp đại học chuyên ngành lịch sử học trong nước, hiện đang học thạc sĩ tại trường sư phạm từ tháng 10-2025 và chưa tham gia nghĩa vụ quân sự hay đào tạo sĩ quan dự bị.
Người này băn khoăn liệu trong trường hợp đó có đủ điều kiện đăng ký dự tuyển viên chức quốc phòng hay không.
Cơ quan chức năng của Bộ Quốc phòng cho biết việc tuyển dụng viên chức quốc phòng hiện được thực hiện theo quy định của Luật Quân nhân chuyên nghiệp, công nhân và viên chức quốc phòng năm 2015 (đã được sửa đổi, bổ sung tại Luật số 98/2025/QH15) và các thông tư hướng dẫn liên quan.
Theo quy định, đối tượng tuyển dụng viên chức quốc phòng là công dân Việt Nam 18 tuổi trở lên, thường trú trên lãnh thổ Việt Nam; không bao gồm sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp khi chức vụ, chức danh đảm nhiệm không còn nhu cầu bố trí; hạ sĩ quan, binh sĩ hết thời hạn phục vụ tại ngũ.
Về điều kiện, tiêu chuẩn, ứng viên phải có phẩm chất chính trị, đạo đức, sức khỏe, lý lịch rõ ràng, tự nguyện phục vụ trong quân đội; có văn bằng, chứng chỉ, trình độ chuyên môn kỹ thuật, nghiệp vụ hoặc có năng khiếu, kỹ năng phù hợp với chức danh nghề nghiệp của viên chức quốc phòng; đồng thời quân đội có nhu cầu biên chế.
Như vậy, Bộ Quốc phòng khẳng định pháp luật hiện không quy định ứng viên tuyển dụng viên chức quốc phòng phải có thời gian thực hiện nghĩa vụ quân sự hoặc đã qua đào tạo, được phong quân hàm sĩ quan dự bị mới được xem xét tuyển dụng.
Có người nhắn tin thêm lần nữa hỏi thẳng cho rõ ràng, có người chọn im luôn cho nhẹ đầu.
Dương Nhật (25 tuổi, TP.HCM) nói khi nhắn tin mà chưa được phản hồi, thay vì suy nghĩ tiêu cực thì hãy dành thời gian đó làm việc khác như xem phim, học bài hoặc xử cho xong đống việc.
“Chưa trả lời không đồng nghĩa với việc bị phớt lờ. Làm sao để biết lý do người khác không trả lời? Đơn giản nhất là hãy hỏi thẳng”, Nhật nói.
Anh chia sẻ bản thân từng là người rất ngại đặt câu hỏi trong công việc, tình cảm và cuộc sống, thường tự suy đoán tiêu cực và tự xử lý mọi thứ.
Sau một khoảng thời gian thay đổi, anh dần trở nên cởi mở và chủ động hơn.
“Muốn biết thì hãy hỏi, muốn có thì hãy xin, nhiều khi bạn sẽ nhận được câu trả lời rõ ràng hơn mình nghĩ”, Nhật chia sẻ.
Bảo Ngọc (22 tuổi, TP.HCM) hiểu cảm giác chờ tin nhắn mãi không được trả lời, cũng như việc đôi khi người khác quá bận nên không thể trả lời liền.
“Có những lúc mình gần như không cầm được điện thoại khi đi làm, nên dù muốn trả lời tin nhắn ngay cũng không làm được”, cô nói.
Mỹ Ngân (23 tuổi, TP.HCM) nói khi người khác không trả lời tin nhắn, cô cũng chả suy nghĩ quá nhiều.
“Có thể họ bận, cũng có thể là chưa quan trọng để trả lời, hoặc nhiều lý do khác nữa. Mình cũng từng như vậy với người khác nên hiểu mà", Ngân nói.
Ngân cho rằng thay vì cố suy diễn hay chờ đợi, cứ để mọi chuyện tự nhiên trôi qua là được.
Ngọc Trang (26 tuổi, TP.HCM) nói nhắn tin mà người ta không trả lời, không nhất thiết phải bận tâm là họ đang bận hay cố tình im lặng. Quan trọng là mình còn muốn quan tâm nữa hay không thôi.
Trang nói cũng không cần phải nhắn hỏi kiểu “sao không trả lời?”, vì điều đó đôi khi không cần thiết và có thể khiến cả hai bên đều khó xử. Người ta muốn nhắn lại thì đã nhắn rồi.
Còn Huyền Linh (24 tuổi, TP.HCM) nói thẳng không có chuyện bận quá không trả lời được, mà đôi khi đơn giản là do mình không đủ ưu tiên trong mắt người ta hoặc công việc, tin nhắn chưa đủ quan trọng để trả lời ngay.
“Với người mình không thích, mình cũng từng như vậy nên mình hiểu. Còn nếu thật sự thích ai đó, người ta sẽ khác liền", Linh nói.
Theo Linh, thay vì ngồi chờ dài cổ hay suy diễn nhiều, tốt hơn là mặc kệ và tìm người thật sự trân trọng mình. Còn nếu tin nhắn quan trọng quá, thì gọi điện luôn cho khỏi chờ đợi.