Phát biểu trong buổi họp báo trước trận tại sân Metropolitano, tài năng 18 tuổi giữ giọng điềm tĩnh nhưng thể hiện rõ quyết tâm. Sau thất bại 0-2 ở lượt đi ngay trên sân nhà, Yamal tin rằng đội bóng xứ Catalonia vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế nếu chơi đúng bản sắc.
“Tôi hy vọng HLV Simeone sẽ làm ơn cho tôi, để tôi được đối đầu một chọi một nhiều hơn”, Yamal nói, nửa đùa nửa thật. “Tôi đang cảm thấy rất hào hức, sung sức và nhiều động lực. Hy vọng tôi có thể tạo ra sự khác biệt”.
Ở trận lượt đi, Yamal chơi nổi bật khi liên tục khuấy đảo hàng thủ Atletico, tạo cơ hội cho đồng đội và dứt điểm, nhưng thiếu sắc bén ở những khoảnh khắc quyết định. Hình ảnh tiền vệ trẻ ngồi thụp xuống sân sau tiếng còi mãn cuộc phần nào cho thấy cú sốc của Barca khi thất bại ngay tại Camp Nou.
Trận đấu đó xoay chiều từ cuối hiệp một, khi Pau Cubarsi nhận thẻ đỏ trực tiếp sau pha phạm lỗi với Giuliano Simeone. Chỉ ít giây sau, Julian Alvarez mở tỷ số bằng cú sút phạt đẹp mắt, trước khi Alexander Sorloth ấn định chiến thắng 2-0 bằng pha dứt điểm cận thành ở hiệp hai. Dù dứt điểm hơn 20 lần, Barca không thể ghi bàn và phải trả giá vì sự thiếu hiệu quả.
“Chúng tôi không nên nghĩ việc ngược dòng là phép màu”, Yamal nói thêm. “Đội phải chơi theo cách của bản thân, với cường độ cao nhưng không đánh mất bản sức. Chúng tôi đã làm như vậy suốt mùa giải”.
Niềm tin của Yamal không phải thiếu cơ sở. Cuối tuần qua, Barca vừa thắng Espanyol 4-1 tại La Liga, trong đó chính anh ghi bàn và góp dấu giày vào nhiều tình huống tấn công. Đó là cú hích tinh thần quan trọng trước chuyến làm khách tại Madrid.
Yamal đang dẫn đầu Barca ở Champions League mùa này về số lần rê bóng thành công, dứt điểm và cơ hội tạo ra. Những con số này phần nào lý giải vì sao anh khao khát được đặt vào thế đối đầu trực tiếp với hậu vệ đối phương. Nhưng Atletico thường cắt cử hai người kèm Yamal, khiến ngôi sao 18 tuổi bị hạn chế phần nào.
Trong lịch sử Champions League, chỉ có hai đội từng đi tiếp sau khi thua lượt đi trên sân nhà với cách biệt từ hai bàn trở lên. Đội đầu tiên là Ajax mùa 1968-1969, thua 1-3 trên sân nhà trước Benfica, nhưng thắng 3-0 ở lượt về để đi tiếp. Man Utd cũng từng thua PSG 0-2 tại Old Trafford, nhưng thắng 3-1 tại Paris để đi tiếp nhờ luật bàn sân khách (thời điểm đó vẫn áp dụng).
Siêu máy tính Opta đánh giá Barca có 50,4% khả năng thắng trận lượt về, nhưng cơ hội đi tiếp chỉ ở mức 20,4%. Ngược lại, Atletico với lợi thế sân nhà và lối chơi thực dụng quen thuộc dưới thời Simeone, được dự đoán có gần 80% khả năng vào bán kết.
Yamal hiểu rõ thách thức đó, nhưng vẫn giữ sự lạc quan. “Chúng tôi là một tập thể trẻ, rất yêu CLB”, anh nói. “Nếu bị loại, chúng tôi hứa sẽ chiến đấu đến giây cuối cùng. Trận đấu sẽ kéo dài 90 phút hoặc hơn, và mọi thứ chưa kết thúc. Không phải mọi thứ phụ thuộc vào tôi. Nhưng nếu cần, tôi sẵn sàng nhận trách nhiệm”.
Do Raphinha vắng mặt và Cubarsi bị treo giò, vai trò của Yamal càng trở nên quan trọng. Khả năng tạo đột biến của anh có thể là chìa khóa giúp Barca phá vỡ hàng thủ kỷ luật của Atletico, đội đã ghi bàn trong 10 trận Champions League liên tiếp trên sân nhà.
Ở chiều ngược lại, thầy trò Simeone có lý do để tự tin. Họ từng loại chính Barca ở hai lần gặp nhau tại tứ kết Champions League trước đây (2013-2014 và 2015-2016), và đang đứng trước cơ hội lần đầu đánh bại đối thủ ba lần trong cùng một mùa giải.
Dẫu vậy, với những cầu thủ trẻ như Yamal, đây lại là thời điểm để khẳng định bản thân. “Đầu mùa, tôi bị nghi ngờ vì chấn thương”, anh nhấn mạnh. “Tôi đã chờ khoảnh khắc này, vì đây là lúc những cầu thủ thực thụ thể hiện”.
Tottenham hai lần vượt lên dẫn trước nhưng vẫn đánh rơi chiến thắng, trong trận đấu cảm xúc của Xavi Simons phản chiếu rõ nhất sự nghiệt ngã của chủ nhà. Tiền vệ Hà Lan cởi áo mừng khi ghi bàn giúp Tottenham dẫn 2-1, nhưng cuối cùng phải che mặt lúc mãn cuộc.
Bàn mở tỷ số đến ở phút 39, sau một tình huống chuyển trạng thái nhanh. Simons nhận bóng ở rìa trái cấm địa, ngẩng đầu quan sát rồi treo bổng chính xác vào cấm địa. Hậu vệ Pedro Porro băng vào, đánh đầu vào lưới trống, khi thủ môn Bart Verbruggen đang lao ra.
Đây cũng là dấu ấn rõ nét của Simons trong hiệp một. Tiền vệ người Hà Lan không chỉ kiến tạo, còn suýt ghi bàn ngay sau đó, khi dứt điểm trúng cột dọc. Nếu tình huống này thành bàn, cục diện có thể đã rẽ sang hướng khác.
Tuy nhiên, kịch bản quen thuộc của Tottenham mùa này nhanh chóng lặp lại. Phút bù hiệp một, Brighton gỡ hòa 1-1 từ một tình huống Simons mất bóng. Pascal Gross treo bóng từ cánh phải, Kaoru Mitoma thoát xuống phía cột xa rồi vô-lê chân trái tung nóc lưới chủ nhà. Cú sút chỉ có xác suất thành bàn 4%, nhưng được thực hiện hoàn hảo. Porro cũng mắc một phần lỗi khi để tiền vệ Nhật Bản sút thoải mái mà không bị kèm.
Hiệp hai diễn ra với thế trận giằng co, nhưng bước ngoặt tiếp theo lại tiếp tục gắn với Simons. Phút 77, chỉ vài giây sau khi Lucas Bergvall vào sân và cướp bóng ngay trong chân trung vệ Jan Paul van Hecke, bóng được đẩy cho tiền vệ Hà Lan. Từ rìa cấm địa, anh cắt vào trong rồi sút căng bằng chân phải, bóng đi căng, chạm nhẹ cột dọc trước khi bay vào lưới, nâng tỷ số lên 2-1.
Khoảnh khắc này thổi bùng sân Tottenham Hotspur. Simons chạy về một góc khán đài, cởi áo ăn mừng trong trạng thái bùng nổ cảm xúc, được người hâm mộ vây quanh. Thẻ vàng sau đó là cái giá nhỏ so với ý nghĩa của bàn thắng. Cú đá của Simons cũng chỉ có xác suất thành bàn 4%, nhưng thủ thành Bart Verbruggen không có cơ hội nào cản phá.
Simons là điểm sáng hiếm hoi của Tottenham. Anh vừa ghi bàn vừa kiến tạo lần thứ hai trong mùa giải. Do Tottenham khát chiến thắng từ đầu năm 2026, màn trình diễn này càng mang ý nghĩa đặc biệt.
Nhưng cũng chính Simons trở thành biểu tượng cho sự sụp đổ cuối trận. Khi trận đấu còn khoảng 10 phút, tiền vệ 22 tuổi gần như kiệt sức vì chuột rút, nhưng vẫn phải ở lại sân do Tottenham đã hết quyền thay người. Sự suy giảm thể lực của anh phần nào ảnh hưởng đến khả năng gây áp lực và giữ nhịp của đội chủ nhà.
Phút bù thứ năm hiệp hai, Brighton tận dụng tốt lợi thế đó để gỡ hòa. Từ pha gây áp lực trái cấm địa, Van Hecke cướp bóng ngay trong chân Kevin Danso để lập công chuộc tội, trước khi chuyền ra tuyến hai. Tiền đạo Georginio Rutter đặt lòng một chạm, đưa bóng về góc xa, ấn định tỷ số 2-2.
Bàn thua khiến cả sân chết lặng, và phản ứng của Simons lập tức gây chú ý. Anh vùng vằng, khuôn mặt nhăn nhó như sắp khóc, rồi cúi đầu đầy thất vọng. Những đồng đội xung quanh cũng thể hiện sự sụp đổ tinh thần, đặc biệt là Danso. Phải nhờ tới thủ thành Antonin Kinsky động viên, trung vệ Áo mới có thể đứng dậy.
Trận hòa này kéo dài chuỗi không thắng của Tottenham trong năm 2026, đồng thời khiến họ tiếp tục đứng thứ 18 với 31 điểm, kém nhóm an toàn một điểm. Tuy nhiên, Nottingham Forest và West Ham vẫn chưa đấu vòng 33, lần lượt gặp Burnley và Crystal Palace.
Trong khi đó, Brighton với 47 điểm, đứng thứ chín và duy trì hy vọng cạnh tranh suất dự Cúp châu Âu.
Trận tiếp theo sẽ là cơ hội tốt để Tottenham dứt chuỗi không thắng, khi gặp đội bét bảng Wolverhampton trên sân Molineux ngày 25/4.
Hành quân tới sân Etihad ngày 19/4, Arsenal không tử thủ, đúng như phát biểu trước trận của HLV Mikel Arteta. Họ phòng ngự phản công khá bài bản, nhiều lần gây áp lực lớn và tạo cơ hội ngon ăn, đặc biệt trong hiệp hai nhưng phung phí. Kai Havertz lỡ một cơ hội đối mặt và một đánh đầu cận thành vọt xà, trong khi Eberechi Eze cứa lòng chân trái dội cột và Gabriel Magalhaes đánh đầu chạm người đổi hướng trúng khung gỗ.
Bình luận trên Sky Sports, Gary Neville và Micah Richards cho rằng Arsenal có thể rút ra điểm tích cực. Nhưng Keane phản bác, nhấn mạnh màn trình diễn là điều không còn nhiều ý nghĩa ở giai đoạn quyết định. "Bạn muốn lời khen hay điểm số? Lời khen chẳng có giá trị khi bạn thua trận", cựu danh thủ người Ireland đặt vấn đề.
Khi Richards đề nghị nhìn nhận tích cực từ lối chơi pressing của Arsenal, Keane tiếp tục phản ứng: "Arsenal là CLB lớn, không phải đội nhỏ để hài lòng với điều đó".
Neville sau đó chen vào, cho rằng HLV Arteta có thể vẫn tự hào về màn trình diễn của các học trò và khích lệ họ duy trì phong độ. Tuy nhiên, Keane tỏ ra không đồng tình, mỉa mai: "Tự hào ư? Thật sao?".
Cựu đội trưởng Man Utd khép lại quan điểm bằng cách chỉ ra việc Arsenal ghi bàn duy nhất nhờ sai lầm của Gianluigi Donnarumma. "Một tình huống bóng thuộc kiểm soát của thủ môn, 10 giây sau thành bàn. Không có gì để tự hào ở đó", ông nhấn mạnh.
Khi bình luận rộng hơn về cuộc đua vô địch, các chuyên gia tiếp tục đưa ra những góc nhìn trái chiều. Với chiến thắng tại Etihad, Man City rút ngắn cách biệt với Arsenal xuống ba điểm và đá ít hơn một trận. Nếu thắng Burnley ở trận đấu sớm vòng 34 vào ngày 22/4, đội bóng của Guardiola sẽ chiếm đỉnh bảng.
Neville cho rằng Man City đang nắm lợi thế rất lớn, đồng thời cảnh báo áp lực dành cho Arsenal trong trận tiếp theo gặp Newcastle ngày 25/4, đặc biệt nếu khởi đầu không tốt.
"Tôi không nghĩ cả hai đội sẽ thắng tất cả các trận còn lại. Arsenal cần Man City sảy chân nhưng rất khó để chỉ ra họ sẽ mất điểm ở đâu. Lúc này, lợi thế nghiêng rõ ràng về Man City", cựu hậu vệ người Anh bình luận. "Lần đầu tiên mùa này, tôi nghiêng về khả năng chức vô địch sẽ thuộc về Man City".
Keane vẫn giữ quan điểm thận trọng nhưng thừa nhận Man City vượt trội về bản lĩnh. Ông nói: "Động lực đang thuộc về Man City. Họ là đội giỏi nhất trong nhiều năm qua về khả năng chịu áp lực. Họ chơi tốt trong hiệp hai và đạt điểm rơi phong độ đúng lúc. Tôi vẫn chọn Arsenal, nhưng niềm tin không còn mạnh như trước".
Ở góc nhìn khác, Patrick Vieira, cựu tiền vệ từng khoác áo Arsenal giai đoạn 1996-2005, đặt dấu hỏi về bản lĩnh của CLB cũ. "Họ chơi tốt, nhưng sự khác biệt giữa đội tốt và đội vĩ đại nằm ở khả năng duy trì đẳng cấp và chiến thắng thường xuyên", huyền thoại bóng đá Pháp nhấn mạnh. "Man City có điều đó. Động lực đang nghiêng về phía họ. Arsenal sẽ chịu áp lực lớn hơn sau thất bại này và tôi nghi ngờ sức mạnh tinh thần của họ. Tôi tin Man City sẽ vô địch".
Trong phần còn lại của Ngoại hạng Anh, Arsenal còn gặp Newcastle, Fulham, West Ham, Burnley, Crystal Palace, trong khi Man City lần lượt đấu Burnley, Everton, Brentford, Bournemouth, Crystal Palace, Aston Villa.
Rạng sáng 5-4, Arsenal đã bất ngờ để thua đội hạng nhất Southampton với tỉ số 1-2 ở tứ kết FA Cup.
Dù tan mộng giành cú ăn ba, HLV Arteta vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Chia sẻ trong cuộc phỏng vấn sau trận với TNT Sports, ông nhấn mạnh rằng điều quan trọng nhất lúc này không phải là nuối tiếc một danh hiệu đã mất, mà là cách đội bóng phản ứng trước giai đoạn khó khăn.
“Chúng tôi thất vọng, đó là điều chắc chắn. Nhưng trong bóng đá, bạn không có thời gian để khóc lóc”, Arteta khẳng định.
“Việc dừng bước tại FA Cup là một cú sốc, nhưng nếu nhìn rộng ra, chúng tôi vẫn đang dẫn đầu Ngoại hạng Anh và sáng cửa ở Champions League. Đôi khi, việc giảm bớt một mặt trận là cơ hội để tập trung tối đa cho những danh hiệu cao quý nhất”, ông nói thêm.
Thực tế Arsenal đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng nhân sự trầm trọng.
Gabriel Magalhaes phải rời sân vì chấn thương trong hiệp hai trận đấu. Hàng loạt trụ cột như Ben White hay Declan Rice đều gặp những vấn đề thể lực khác nhau.
Với việc Arsenal đã bị loại khỏi cả Carabao Cup (thua Man City ở chung kết) và FA Cup, áp lực lên vai Mikel Arteta giờ đây là cực lớn. Ông buộc phải đưa "pháo thủ" lên ngôi vương tại Premier League để tránh một mùa giải trắng tay.
Sự xuất hiện của Viktor Gyokeres được kỳ vọng sẽ là chìa khóa giúp Arsenal vượt qua giai đoạn khó khăn này. Ông Arteta nói: "Bây giờ là lúc chúng tôi cho thấy bản lĩnh của mình. Arsenal sẽ đứng dậy mạnh mẽ hơn từ thất bại này".
Arsenal sẽ chạm trán Sporting Lisbon vào ngày 8-4 tới ở tứ kết Champions League.