Mục Lục
ToggleNgày 13-4, mạng xã hội lan truyền một đoạn clip ghi lại cảnh bạo lực gia đình khiến nhiều người bức xúc. Theo nội dung clip, một người đàn ông, được xác định là người chồng, liên tục túm tóc, đánh đập người vợ.
Sau khi nạn nhân ngã xuống sân, người vợ vẫn tiếp tục bị đánh, không thể chống cự.
Không dừng lại, người đàn ông trên túm tóc kéo vợ vào trong nhà và tiếp tục đánh, đấm. Đáng chú ý, toàn bộ hành vi bạo lực diễn ra trước sự chứng kiến của một em bé.
Được biết, clip hơn một phút được camera ghi lại trong một gia đình ở phường Phù Khê, tỉnh Bắc Ninh.
Nhiều ý kiến bày tỏ phẫn nộ, lên án gay gắt hành vi đánh vợ của người đàn ông trên và đề nghị cơ quan chức năng sớm vào cuộc xác minh, xử lý.
Ngày 13-4, thông tin từ Công an phường Phù Khê (tỉnh Bắc Ninh) cho biết sau sự việc, lực lượng chức năng đã xác minh, mời hai vợ chồng liên quan đến trụ sở công an làm rõ vụ việc.
Tại đây, người vợ trình bày vụ việc xuất phát từ mâu thuẫn trong gia đình và bản thân không có thương tích nghiêm trọng, đồng thời không đề nghị xử lý người chồng. Video xuất hiện trên mạng xã hội được người vợ cho biết “đăng tải trong lúc bức xúc”.
Sau khi hỏi ý kiến hai bên, lực lượng chức năng cho hay đã phối hợp với địa phương “nhắc nhở, giáo dục người chồng nhằm phòng ngừa tái diễn hành vi bạo lực gia đình tương tự”.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Pháp Luật
Chuyên gia đề xuất bổ sung cơ chế khởi kiện tập thể với hành vi vi phạm dữ liệu cá nhân

Ngày 18-4, Trường đại học Luật TP.HCM tổ chức hội thảo quốc tế "Bảo vệ dữ liệu cá nhân trong môi trường số từ khía cạnh pháp lý", thu hút nhiều đại biểu các cơ quan, tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp tại TP.HCM và cả nước.
Phát biểu khai mạc, GS.TS Đỗ Văn Đại - Phó hiệu trưởng Trường đại học Luật TP.HCM - thông tin hội thảo không đi tìm định nghĩa dữ liệu cá nhân là gì, phân loại ra sao, mà thông qua các kinh nghiệm của nước ngoài và thực tiễn tại Việt Nam đi sâu trả lời câu hỏi: Làm thế nào để bảo vệ dữ liệu cá nhân hiệu quả?
TS Trần Thanh Thảo (Trường đại học Luật TP.HCM) chỉ rõ tại Việt Nam chưa có các tội danh riêng đối với dữ liệu cá nhân, trong khi Bộ luật Hình sự hiện hành đã quy định 9 tội phạm riêng biệt. Từ đó ông Thảo đề xuất bổ sung các quy định, thiết kế theo hướng bao quát toàn bộ vòng đời của dữ liệu, từ thu thập, ghi nhận, lưu trữ, xử lý, sử dụng, chia sẻ hoặc công bố, chuyển giao cho đến xóa, hủy hoặc khử nhận dạng dữ liệu.
Bên cạnh đó cần dựa trên tính chất nguy hiểm cho xã hội của hành vi để xác định trách nhiệm hình sự, thay vì quy định dấu hiệu hậu quả là bắt buộc để cấu thành tội phạm.
TS Trần Thị Thu Hà (Trưởng bộ môn Luật Hành chính, Khoa Luật hành chính - Nhà nước, Trường đại học Luật TP.HCM) chỉ ra thêm Việt Nam chưa có một nghị định chuyên biệt về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực vi phạm dữ liệu cá nhân. Bản chất các quy định hiện hành còn phân tán, chủ yếu tiếp cận dưới khái niệm "thông tin cá nhân".
Từ kinh nghiệm các nước, PGS.TS Phan Hoài Nam (Phó trưởng khoa luật quốc tế, Trường đại học Luật TP.HCM) đề xuất các kiến nghị liên quan đến cải thiện các quy định xác định thiệt hại và mở rộng phạm vi trách nhiệm của bên kiểm soát và bên xử lý dữ liệu cá nhân. Đặc biệt là vấn đề chấp nhận sự thỏa thuận liên quan đến bồi thường thiệt hại ước tính, chế tài đối với các vi phạm.
PGS.TS Nguyễn Thị Phương Hoa (Trưởng khoa luật hình sự, Trường đại học Luật TP.HCM) cho biết pháp luật Việt Nam về quyền của chủ thể dữ liệu cá nhân ghi nhận chủ thể dữ liệu có một hệ thống quyền cơ bản, quan trọng. Tuy nhiên theo bà Hoa, vẫn cần tiếp tục hoàn thiện.
Cụ thể, xây dựng một cơ chế độc lập về việc tiến hành khởi kiện tập thể trước hiện trạng các vi phạm dữ liệu thường ảnh hưởng đến nhiều người, trong khi thiệt hại của từng người khó xác định và không đủ lớn để khởi kiện riêng lẻ.
Ngoài ra nghiên cứu bổ sung quyền được thông báo về vi phạm dữ liệu cá nhân và các biện pháp khắc phục cho chính chủ thể dữ liệu, thay vì chỉ giới hạn ở cơ quan quản lý nhà nước.
TS Nguyễn Thị Ánh Hồng (Trưởng bộ môn luật hình sự, khoa luật hình sự, Trường đại học Luật TP.HCM) cũng nêu một số giải pháp tăng cường trách nhiệm của các bên liên quan. Trong đó tăng cường nghĩa vụ công khai, minh bạch trong quản lý dữ liệu. Quy định cụ thể trách nhiệm của các chủ thể trong các lĩnh vực đặc thù, nhạy cảm. Đồng thời tăng cường năng lực cho cơ quan thực thi, nâng cao nhận thức và trách nhiệm tuân thủ...
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Pháp Luật
Doanh nghiệp kiến nghị đến Thanh tra Chính phủ vụ cho thuê 148ha biển Nha Trang tại Sông Lô

Lãnh đạo Công ty cổ phần Hoàn Cầu Resort Vịnh Kim Cương vừa cho biết đã gửi đơn đến Thanh tra Chính phủ kiến nghị thanh tra toàn diện các hợp đồng tỉnh Khánh Hòa cho công ty "mẹ" (tức Công ty TNHH Hoàn Cầu trước đây) thuê hơn 148,76ha mặt nước biển vịnh Nha Trang (từ năm 2002) "để phục vụ Khu du lịch và giải trí Sông Lô", nay thuộc phường Nam Nha Trang.
Về dự án trên, tỉnh Khánh Hòa đã cho thu hồi và cưỡng chế thu hồi hơn 170,08ha đất của 198 hộ dân và 3 tổ chức, giao cho Công ty TNHH Thương mại xây dựng Hoàn Cầu thuê để thực hiện dự án kinh doanh mang tên Khu du lịch và giải trí Nha Trang (chủ đầu tư chuyển thành Công ty TNHH Hoàn Cầu).
Tháng 3-2002, theo đề nghị của công ty, tỉnh Khánh Hòa tiếp tục quyết định cho Công ty TNHH Hoàn Cầu thuê thêm hơn 148,76ha mặt nước biển vịnh Nha Trang tiếp giáp dự án "để bảo vệ và kinh doanh du lịch" đến năm 2051, với giá 90.000 đồng/ha.
Theo kết luận của Thanh tra Chính phủ trước đây, sau khi được cho thuê, Công ty TNHH Hoàn Cầu đã san lấp nhiều hécta mặt nước biển vịnh Nha Trang trái quy định pháp luật để xây dựng các công trình kinh doanh, và đã bị xử phạt vi phạm hành chính, nhưng không bị tỉnh buộc khôi phục nguyên trạng.
Trong khi đó, từ ngày 25-3-2005 vịnh Nha Trang đã được Bộ Văn hóa và Thông tin quyết định xếp hạng di tích danh lam thắng cảnh cấp quốc gia, được bảo vệ theo Luật Di sản văn hóa (cấm xâm phạm).
Ngày 9-7-2007, UBND tỉnh Khánh Hòa điều chỉnh có quyết định cho thuê mặt nước biển Nha Trang tại Sông Lô; doanh nghiệp được thuê chuyển sang Công ty TNHH Hoàn Cầu Nha Trang (hiện nay là công ty cổ phần), diện tích giảm còn 142,66ha (theo hiện trạng đã bị san lấp).
Quyết định điều chỉnh cho thuê mặt nước biển đó không có căn cứ pháp lý theo Luật Di sản văn hóa 2001, và doanh nghiệp lại san lấp danh thắng quốc gia vịnh Nha Trang nhưng không bị xử lý, thu hồi theo quy định của Luật Đất đai hiện hành.
Tháng 5-2011, Công ty TNHH Hoàn Cầu Nha Trang chia tách thành 2 công ty, gồm Công ty TNHH Hoàn Cầu Nha Trang và Công ty TNHH Hoàn Cầu Resort Vịnh Kim Cương.
Hoàn Cầu Resort Vịnh Kim Cương được UBND tỉnh Khánh Hòa chấp thuận tháng 8-2011, và cấp giấy chứng nhận đầu tư dự án resort Vịnh Kim Cương (Diamond Bay Resort & Spa, quy mô 15,44ha) vào tháng 3-2012.
Đó là dự án được tách từ một phần diện tích đất của Khu du lịch và giải trí Nha Trang (do Công ty TNHH Hoàn Cầu Nha Trang kế thừa làm chủ đầu tư) và một phần diện tích mặt biển danh thắng quốc gia vịnh Nha Trang đã bị san lấp tại Sông Lô.
Về diện tích mặt nước biển Nha Trang còn lại (sau khi san lấp, khoảng 142ha), theo một biên bản của công ty đã tự phân chia cho 2 công ty "con" kế thừa thuê, sử dụng.
Công ty TNHH Hoàn Cầu Resort Vịnh Kim Cương kế thừa khu 2, Công ty TNHH Hoàn Cầu Nha Trang kế thừa khu 1 và 3.
Sau đó do mâu thuẫn, tranh chấp cả về ranh giới, diện tích đất đai dự án trên bờ lẫn mặt nước biển, Công ty TNHH Hoàn Cầu Nha Trang đã dựng rào vây cả khu vực bãi biển và vùng danh thắng quốc gia vịnh Nha Trang tại khu vực dự án ở Sông Lô.
Vụ việc đó, Tuổi Trẻ Online đã có nhiều thông tin, tỉnh Khánh Hòa chỉ đạo và UBND TP Nha Trang (trước đây) đã xử lý, buộc doanh nghiệp liên can phải phá dỡ, dọn dẹp hàng rào trái pháp luật trên biển và bãi biển đã nêu.
Nhưng mâu thuẫn, tranh chấp giữa 2 công ty Hoàn Cầu "con" vẫn chưa kết thúc.
Ngày 15-1-2026, Công ty TNHH Hoàn Cầu Resort Vịnh Kim Cương gửi đơn kiến chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa xem xét thu hồi, bãi bỏ các quyết định (năm 2002 và 2007) cho thuê mặt nước biển Nha Trang giáp dự án tại Sông Lô.
Công ty cho rằng cả 2 quyết định của UBND tỉnh Khánh Hòa cho Công ty TNHH Hoàn Cầu "mẹ" thuê 148,76ha rồi điều chỉnh cho Công ty TNHH Hoàn Cầu Nha Trang thuê còn 142,66ha mặt nước biển vịnh Nha Trang để "bảo vệ và kinh doanh du lịch" không gắn với dự án đầu tư là không đáp ứng điều kiện quy định của pháp luật (theo điều 31 và 35 Luật Đất đai 2003 khi đó).
Doanh nghiệp này cho rằng việc UBND tỉnh đem hàng trăm hécta mặt biển danh thắng quốc gia vịnh Nha Trang tại Sông Lô cho thuê mà không có dự án theo quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất là "không phù hợp quy định pháp luật".
Vì vậy Công ty Hoàn Cầu "con" trên đề nghị tỉnh xem xét, thu hồi hoặc bãi bỏ 2 quyết định cho thuê đất mặt nước biển Nha Trang tại Sông Lô, theo quy định thu hồi đất trong trường hợp "giao đất, cho thuê đất không đúng đối tượng" (theo khoản 3 Điều 81 Luật Đất đai 2024).
Nhưng Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Khánh Hòa đã báo cáo tham mưu cho UBND tỉnh (ngày 11-2-2026) "việc đề nghị thu hồi hoặc bãi bỏ các quyết định cho thuê mặt nước biển theo quy định pháp luật về lĩnh vực biển đảo là không có cơ sở thực hiện".
Do vậy, Công ty TNHH Hoàn Cầu Resort Vịnh Kim Cương tiếp tục kiến nghị Thanh tra Chính phủ thanh tra toàn diện việc cho thuê mặt nước biển Nha Trang tại Sông Lô.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Pháp Luật
Các mắt xích trong đường dây ‘dùng người Việt lừa người Việt’ hoạt động ra sao?

Ngày 7-4, Tòa án nhân dân tỉnh Hà Tĩnh tiếp tục phiên xét xử 117 bị cáo trong đường dây tội phạm lừa đảo xuyên biên giới từng bị các lực lượng chức năng triệt xóa vào tháng 8-2024. Dự kiến phiên tòa sẽ diễn ra trong 10 ngày (từ ngày 6 đến 16-4).
Theo cáo trạng, A Hào và Cận (là người Trung Quốc, không rõ thông tin, lai lịch) thuê hai căn phòng 304 và 403 tại tòa nhà cao tầng thuộc Đặc khu kinh tế Tam Giác Vàng (tỉnh Bò Kẹo, Lào) hoạt động như một công ty, sau đó tuyển dụng các nhân viên là người Việt Nam để vận hành đường dây lừa đảo trực tuyến thông qua mô hình đầu tư khách sạn "ảo" nhằm chiếm đoạt tài sản.
Các nhân viên khi vào đường dây này sẽ được phân công làm một trong số các nhiệm vụ như: nhân viên quản lý chung; nhân viên phiên dịch; nhân viên chăm sóc khách hàng (hậu đài); các tổ trưởng quản lý; hướng dẫn, đào tạo các nhân viên "sale" (người liên hệ trực tiếp với bị hại).
Đơn cử, tại phòng 304, Hoàng Thùy Linh (bị can đang bỏ trốn) được giao nhiệm vụ quản lý, Hoàng Bích Ngọc (32 tuổi, ngụ Hải Phòng) và Lê Thiên Hóa (34 tuổi, ngụ tại Đắk Lắk) làm nhân viên chăm sóc khách hàng (hậu đài).
Tại phòng 403, Vũ Khắc Bảo Chung (36 tuổi, ngụ Hải Phòng) và Ngô Tuấn Anh (36 tuổi, ngụ Hải Phòng) được giao nhiệm vụ quản lý. Vi Quỳnh Trang (30 tuổi, ngụ tại Nghệ An) là người phiên dịch và cùng tham gia quản lý. Ninh Thị Kim Oanh (35 tuổi, ngụ tại Nam Định) và Ninh Thị Liễu (37 tuổi, ngụ Ninh Bình) làm nhân viên chăm sóc khách hàng (hậu đài) tham gia chỉ đạo các nhân viên “sale”.
Kịch bản lừa đảo của đường dây này là lập các tài khoản Facebook mạo danh những người thành công, giàu có, doanh nhân thành đạt, thường xuyên đăng tải các hình ảnh ăn chơi, du lịch… để kết bạn, làm quen.
Từ đó từng bước tạo dựng được mối quan hệ tình cảm với bị hại là người ở Việt Nam (chủ yếu là phụ nữ) thông qua các cuộc nói chuyện, tâm sự, chia sẻ.
Sau khi đã tạo được lòng tin, chúng sẽ lôi kéo, rủ rê lừa bị hại đầu tư kinh doanh trên mạng thông qua website kinh doanh khách sạn "ảo" mang tên "OYO" (địa chỉ: https //hotel-oyo.cc) để hưởng lợi nhuận với tỉ lệ phần trăm hoa hồng cao.
Với những “người quản lý”, họ có nhiệm vụ quản lý các tổ lừa đảo về giờ giấc, thời gian làm việc, quân số. Kiểm tra nếu có nhân viên “sale” làm việc riêng trong giờ làm, ngủ gật, đi làm muộn thì nhắc nhở, chấn chỉnh.
Nếu có nhân viên “sale” mới tuyển vào thì người quản lý hướng dẫn và gửi các tài liệu bằng giấy để nhân viên “sale” mới đọc kỹ cách thức lừa đảo người Việt Nam.
Nhóm “tổ trưởng” với trách nhiệm khi nào có khách hàng mới sẽ thông báo lên nhóm các thông tin: tên Facebook, số điện thoại, tình trạng hôn nhân, công việc, thu nhập, đã vào app (trang mạng OYO theo địa chỉ truy cập) hay chưa, sau đó người phiên dịch sẽ nhập máy tính để A Hào quản lý chung và theo dõi, đôn đốc.
Nhóm “nội quy công ty” có nhiệm vụ thông báo những ai đi muộn, ngủ gật, không đeo thẻ, ngồi làm việc không nghiêm túc bị phạt.
Nhóm người chăm sóc khách hàng (hậu đài) được phân công nhiệm vụ trực trang web chăm sóc khách hàng, tương tác với bị hại trên trang web này; trao đổi, hướng dẫn và cung cấp cho bị hại tài khoản ngân hàng để người bị hại chuyển tiền…
Người phiên dịch có nhiệm vụ khi người chủ (người Trung Quốc) có thông báo gì, người phiên dịch sẽ phiên dịch từ tiếng Trung Quốc sang tiếng Việt cho các thành viên trong nhóm biết để thực hiện theo nội dung chỉ đạo. Đồng thời, người phiên dịch còn tham gia nhiệm vụ quản lý.
Các nhân viên “sale” được phân công nhiệm vụ trực tiếp lập và sử dụng các tài khoản Facebook ảo, đóng giả là người thành đạt, doanh nhân... để kết bạn, làm quen, lấy lòng tin và hướng dẫn bị hại đăng ký ứng dụng OYO, cách chuyển tiền đầu tư.
Khi bị hại muốn rút tiền, nhân viên “sale” sẽ đề xuất với “tổ trưởng” phương án xử lý cho người bị hại rút tiền nhằm tiếp tục dụ dỗ hoặc "giết khách" để chiếm đoạt tiền.
Trong quá trình thực hiện hành vi lừa đảo, A Hào và Cận trả tiền công cho nhóm quản lý từ 5.500 - 7.000 nhân dân tệ/tháng, nhóm chăm sóc khách hàng (hậu đài) dao động từ 6.000 - 7.000 nhân dân tệ/tháng, người phiên dịch 8.000 nhân dân tệ/tháng, nhóm tổ trưởng và nhân viên “sale” được trả công khoảng 5.000 nhân dân tệ/tháng.
Kết quả điều tra của công an trong khoảng thời gian từ tháng 12-2023 đến ngày 1-8-2024, 111 bị can trong đường dây này đã thực hiện hành vi lừa đảo chiếm đoạt tổng số hơn 23,5 tỉ đồng của 190 bị hại.

