Mỗi buổi chiều trên đường Dương Bá Trạc (TP.HCM), hình ảnh ông Tây bán xúc xích – ông Clifford Alexander Vantoor – đứng bên bếp, thoăn thoắt trở những cây xúc xích vàng óng đã trở nên quen thuộc với nhiều thực khách. Quán nhỏ mang tên “Anh Ba Tây” lúc nào cũng tấp nập người ra vào, mùi xúc xích nướng lan trong dòng xe cộ khiến không ít người phải dừng chân.
Đến Việt Nam vào năm 2013, ông Clifford nên duyên cùng chị Lan Trinh (33 tuổi), một cô gái Việt Nam. Cũng trong năm đó, chị Trinh nghỉ việc, cùng chồng bắt đầu khởi nghiệp với một xe xúc xích vỉa hè. Chiếc xe nhỏ vừa là phương tiện di chuyển, vừa là “căn bếp” di động, theo chân hai vợ chồng rong ruổi khắp các con phố để bán hàng trong những ngày đầu.
Sau hơn một năm rong ruổi, đến năm 2014, hai vợ chồng quyết định chuyển về đường Dương Bá Trạc, thuê mặt bằng cố định để thuận tiện buôn bán. Từ đó đến nay, quán xúc xích Anh Ba Tây trở nên nổi tiếng trong cộng đồng ẩm thực TP.HCM với hình ảnh ông Tây bán xúc xích bình dân, là điểm quen thuộc của nhiều thực khách, trong đó có không ít người đã gắn bó từ những ngày đầu.
Chia sẻ về tên gọi của tiệm, chị Lan Trinh cho biết đến năm 2016, quán mới chính thức có tên “Anh Ba Tây”. “Anh là con thứ ba trong gia đình, thấy cái tên nghe vui tai, dễ nhớ nên hai vợ chồng quyết định đặt vậy”, chị nói. Trước đó, quán chỉ đơn giản được gọi là “xúc xích Đức vỉa hè”.
Điểm giúp quán giữ chân khách suốt nhiều năm qua chính là nằm ở chất lượng nguyên liệu. Những cây xúc xích tại đây được làm hoàn toàn từ thịt nhập từ Đức, không pha thêm bột hay chất độn, đồng thời chỉ lấy từ một nguồn duy nhất để đảm bảo hương vị đồng nhất. Theo ông Clifford, xúc xích Đức có vị mặn nhẹ, thoang thoảng mùi khói đặc trưng, có thể hơi lạ với một số người nhưng càng ăn lại càng dễ “ghiền”.
Bên cạnh việc giữ nguyên hương vị truyền thống, quán cũng dần mở rộng thực đơn với nhiều biến tấu như hamburger, hot dog, xúc xích cà ri, xúc xích phô mai hay các món từ thịt xông khói.
Một số món “lạ” như xúc xích phô mai hay xúc xích cuộn dài cũng được nhiều khách tìm đến. Tuy nhiên, theo ông Clifford, điểm chung là tất cả món đều được chế biến tại chỗ, chỉ nướng khi có khách gọi để đảm bảo độ tươi ngon, dù đôi lúc khách phải chờ lâu hơn.
Dù chỉ là một tiệm nhỏ bán mang đi, nhưng mỗi vị khách ghé quán đều được chị Lan Trinh chào hỏi niềm nở như người thân. Nhiều người đã gắn bó với quán suốt nhiều năm, trở thành khách quen từ khi còn bán ở địa điểm cũ.
Những chiếc xúc xích vàng ươm được nướng tại chỗ mỗi khi có khách gọi, để giữ trọn hương vị khi đến tay thực khách
ẢNH: THÁI HÒA
Chị Tú Linh (33 tuổi) là một trong những khách hàng như vậy. Cả gia đình chị đều yêu thích hương vị xúc xích tại đây, đến mức chị có thể nhớ rõ đặc trưng của từng món sau nhiều năm thưởng thức.
“Một tuần tôi có thể ghé mua 2-3 lần, chưa kể người nhà đi ngang cũng mua về. Ăn từ 5-6 năm nay rồi. Tôi thích vì hương vị ở đây rất đặc trưng, đậm mùi bò thật chứ không phải gia vị”, chị chia sẻ.
Bán món Tây nhưng ông chủ lại vô cùng mê món Việt. Phải lòng ẩm thực Việt ngay từ những ngày đầu đặt chân đến TP.HCM, ông Clifford cho biết ấn tượng đầu tiên của anh là một bát phở nóng hổi với hương vị đậm đà.
Ông vẫn nhớ ngay khi vừa đến Việt Nam, món phở đã khiến ông bất ngờ với hương vị đặc biệt mà đến nay vẫn không thể quên. Chính sự cân bằng trong hương vị, từ nước dùng, thịt đến các loại rau ăn kèm, đã khiến ông nhanh chóng bị cuốn hút.
Gắn bó với TP.HCM hơn một thập kỷ, ông Clifford gần như đã thử qua hầu hết các món ăn địa phương. Không chỉ những món quen thuộc như phở hay bánh mì, ông còn chủ động trải nghiệm cả những món “khó” với người nước ngoài như hột vịt lộn, nước mắm và nhận ra rằng đây thực sự là một thiên đường ẩm thực.
Dù là người ít nói, ông có thể kể rành rọt những món mình yêu thích, trong đó bún đậu mắm tôm là lựa chọn khiến nhiều người bất ngờ. Với ông, chính hương vị đặc trưng, mạnh mẽ ấy lại là điều làm nên sức hấp dẫn của ẩm thực Việt. Khi được hỏi có món nào không thể ăn, ông cười và đáp ngắn gọn: “Tôi có thể ăn được mọi món ăn ở đây”.
Trong những bữa ăn hằng ngày, thực đơn của ông cũng gắn liền với các món Việt, phần lớn do chị Lan Trinh chuẩn bị. Theo ông, món Việt có sự hài hòa về gia vị, mang lại cảm giác ngon miệng mà không gây ngán.
Điều này hoàn toàn khác khi ở tại Hà Lan, ông thường chỉ ăn những món quen thuộc như bánh mì hay phô mai. “Ở Việt Nam, tôi có rất nhiều lựa chọn, mỗi ngày đều có thể ăn một món khác nhau”, ông chia sẻ.
Với ông Clifford, ẩm thực không chỉ đơn thuần là để no bụng mà còn là sợi dây kết nối với văn hóa và con người. Những món ăn ông từng thử, những quán ăn ông từng ghé qua đều giúp ông hiểu hơn về cuộc sống tại Việt Nam. Từ đó, ẩm thực không chỉ trở thành thói quen mà còn là một phần trong cách ông cảm nhận và gắn bó với mảnh đất này.
Dương lịch hôm nay là ngày thứ tư, ngày giữa tháng 4. Đây cũng là ngày đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 105. Theo lịch âm hôm nay 15.4 là ngày 28 tháng 2, theo cách gọi can chi là ngày Kỷ Mùi, tháng Tân Mão, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Thiên Tài. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để khởi sự, xuất hành khi "cầu tài thắng lợi, được người tốt giúp đỡ, mọi việc đều thuận".
Dưới góc độ tiết khí, người Việt đang trải qua ngày thứ 10 của tiết Thanh minh. Đây là tiết khí thứ năm trong 24 tiết khí trong năm. Tiết khí này sẽ kéo dài qua tới tháng 3 âm lịch, tiếp nối là tiết Cốc vũ.
Tại Việt Nam, ngày 15.4 được nhiều người quan tâm vì hôm nay kỷ niệm 52 năm ngày Truyền thống lực lượng Cảnh sát cơ động (15.4.1974 - 15.4.2026). Ngày 6.1.1974, Bộ trưởng Bộ Công an có Quyết định số 33 thành lập lực lượng Cảnh sát bảo vệ (nay là Cảnh sát cơ động).
Lễ ra mắt lực lượng được tổ chức trọng thể vào ngày 15.4.1974 tại Hà Nội. Từ đó ngày 15.4 hằng năm là ngày Truyền thống của lực lượng và hiện nay đã được thể chế hóa trong luật Cảnh sát cơ động.
Trên thế giới, ngày 15.4 hôm nay là ngày Nghệ thuật thế giới (World Art Day), theo thông tin từ Timeanddate.com. Trên khắp thế giới, mọi người có định nghĩa riêng về nghệ thuật. Các nền văn hóa khác nhau có thị hiếu và phong cách khác nhau.
Trang nationaltoday.com cho hay ngày lễ này được tổ chức hằng năm nhằm thúc đẩy sự phát triển của nghệ thuật, khuyến khích mọi người dành thời gian để nhận thấy những điều đẹp đẽ xung quanh mình. Với lịch trình bận rộn, mọi người không phải lúc nào cũng có thời gian đến các phòng trưng bày nghệ thuật. Đây là lời nhắc nhở hằng năm về cái đẹp giúp mọi người thư giãn và tận hưởng trải nghiệm thế giới.
Ngày hôm nay, nhiều người yêu nghệ thuật trên khắp thế giới dành sự quan tâm tới Leonardo da Vinci khi hôm nay là ngày sinh của danh họa người Ý đại tài. Ông sinh ngày 15.4.1452 tại làng Anchiano, gần thị trấn Vinci, thuộc vùng Toscana, nước Ý.
Những hạt cà phê hóa thành mái tóc, viên sỏi trở thành cánh hoa, quả tô mộc "biến hình" thành đàn cá… Từ những vật liệu tưởng chừng bỏ đi, chị Hạnh đã tạo nên những tác phẩm sống động, đầy màu sắc.
Niềm đam mê hội họa đến với chị Hạnh từ khi còn nhỏ. Tuổi thơ gắn với làng quê, với đá, sỏi, cây cỏ… đã sớm nuôi dưỡng trong chị khả năng tưởng tượng và sáng tạo từ những vật liệu tự nhiên. Bước ngoặt đến vào năm 2020, khi chị bắt đầu vẽ tranh kết hợp vật liệu có sẵn để vừa chơi vừa dạy con nhỏ nhận biết màu sắc, hình khối. Từ những thử nghiệm ban đầu, chị dần tìm thấy hướng đi riêng cho mình.
Những vật liệu đầu tiên chị sử dụng là sỏi, cát, vỏ ốc, cành cây… nhặt quanh nhà. Ý tưởng sáng tác thường bắt đầu từ chính vật liệu như chị chia sẻ: "Nhìn thấy hình dáng của chúng, mình nghĩ xem có thể biến thành gì rồi mới bắt đầu vẽ".
Về sau, để tác phẩm đa dạng hơn, chị chủ động tìm thêm các loại nguyên liệu như vỏ thông, quả dương liễu, quả tô mộc… Mỗi chất liệu mang đến một gợi ý sáng tạo khác nhau. "Tranh của mình không giới hạn màu sắc. Mình thích sự đa sắc, sống động", chị nói.
Không chỉ dùng cọ, chị còn cần đến búa, đinh, keo dán để cố định vật liệu. Nền tranh cũng linh hoạt, từ giấy, bìa cứng đến thớt gỗ hay tấm ván cũ.
Với tranh từ vật liệu tự nhiên, khâu xử lý ban đầu rất quan trọng. Các nguyên liệu phải được làm sạch, xử lý để dễ kết dính và giữ màu lâu. Chị Hạnh lấy ví dụ, quả thông phải được rửa sạch, chần qua nước sôi rồi để khô trước khi sử dụng. Trong khi đó, vỏ ốc thường được chôn trong cát 2 - 3 tháng để khử mùi và giữ màu tự nhiên, thay vì phơi nắng dễ bị bạc màu.
"Lúc đầu mình dùng nhiều sỏi nên tranh khá nặng, khó vận chuyển. Sau này, mình giảm bớt sỏi, kết hợp vỏ ốc và các vật liệu khác để tranh nhẹ hơn và sinh động hơn", chị nói thêm.
Những tác phẩm của chị không chỉ thu hút người yêu nghệ thuật mà còn khiến nhiều phụ huynh, trẻ em thích thú, muốn thử làm đồ chơi sáng tạo tại nhà.
Chị Phạm Thị Giáng Sinh (45 tuổi, người làm tranh hoa đất sét ở TP.HCM) cho biết chị rất ấn tượng với sự tỉ mỉ và sáng tạo trong cách chị Hạnh sử dụng vật liệu tự nhiên. "Nhìn quả khô mà có thể thấy được hình đàn cá là điều không phải ai cũng làm được. Tranh của Hạnh rất gần gũi, trong sáng và có hồn", chị Sinh nhận xét.
Bắt đầu từ mong muốn tạo điều kiện cho con học hỏi và sáng tạo, chị Hạnh dần xây dựng được phong cách riêng. Những bức tranh được chia sẻ trên mạng xã hội rất thu hút sự quan tâm, yêu thích từ cộng đồng. Không ít người ngỏ ý mua tranh để làm quà tặng hoặc trang trí nhà cửa, giúp chị có thêm thu nhập từ chính đam mê của mình.
Tuy nhiên, với chị, điều quan trọng nhất không nằm ở giá trị vật chất, mà là cách nhìn nhận về nghệ thuật. "Chỉ cần để ý một chút, mọi thứ xung quanh ta đều có thể trở thành một bức tranh", chị nói.
Mạng xã hội những ngày gần đây lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một cô gái xảy ra giằng co với 2 CSGT TP.HCM trên đường phố, thu hút nhiều ý kiến trái chiều.
Theo hình ảnh trong clip, cô gái mặc đồ đen có lời qua tiếng lại với CSGT. Sau đó, người này bất ngờ giật một tờ giấy màu xanh từ tay cán bộ làm nhiệm vụ. Hai CSGT liền giữ tay cô gái để lấy lại giấy tờ. Ít phút sau, lực lượng chức năng thu hồi được tờ giấy và cất vào cốp xe.
Vụ việc diễn ra trước sự chứng kiến của nhiều người dân xung quanh. Một số người đi đường cũng dừng xe theo dõi diễn biến. Hình ảnh trong clip cho thấy tổ CSGT sử dụng xe máy mang biển số 59A1-016.11.
Đoạn clip cô gái giằng co với 2 CSGT TP.HCM nhanh chóng lan truyền, kéo theo nhiều bình luận. Một số ý kiến cho rằng tờ giấy màu xanh mà cô gái giật là biên bản vi phạm hành chính. Tài khoản Minh Trung bình luận: "Biên bản có thể không ký, nhưng việc giật hoặc xé có thể bị xem xét là hành vi chống người thi hành công vụ".
Trong khi đó, tài khoản Trần Đình Duy nhận định góc quay trong clip bị hạn chế, chưa phản ánh đầy đủ toàn bộ diễn biến sự việc.
Một số ý kiến khác cũng bày tỏ lo ngại, nếu hành vi vượt quá giới hạn, vụ việc có thể chuyển từ vi phạm hành chính sang xử lý hình sự.
Theo xác minh của phóng viên Thanh Niên, sự việc xảy ra vào khoảng 15 giờ ngày 13.4 trên đường Lê Đại Hành (phường Phú Thọ, TP.HCM). Cán bộ CSGT trong clip thuộc Đội CSGT Bàn Cờ, Phòng CSGT Công an TP.HCM.
Vào thời điểm trên, cô gái bị CSGT lập biên bản lỗi không chấp hành hiệu lệnh đèn tín hiệu giao thông. Tuy nhiên, cô gái bất ngờ giật tờ biên bản định xé nên 2 CSGT đã giữ tay cô gái để lấy lại tờ biên bản. Lúc này, cô gái la lớn thu hút sự chú ý của người đi đường.
Ngay sau khi sự việc xảy ra, Công an phường Phú Thọ đã mời cô gái về làm việc. Tại đây, cô gái giải thích vì không biết đường nên mới vi phạm, vì nghĩ tới tiền phạt nên bản thân bị mất bình tĩnh và xảy ra sự việc như trên.