Mục Lục
ToggleTôi 32 tuổi, vợ hơn tôi 4 tuổi, cưới được 8 năm, có một bé 4 tuổi. Vợ tôi làm sales online trong môi trường hầu hết là nhân viên nữ. Tôi làm trong môi trường toàn nam. Hai vợ chồng không áp lực kinh tế. Tôi rất thương yêu và “nghiện vợ”, rất thích gần gũi, thân mật, nắm tay, ôm hôn, ôm ấp vợ những lúc ngủ. Về chuyện chăn gối, nhu cầu tôi lại cao hơn, cứ hai ngày mà không có gì là tôi thấy thiếu, tính cách có vẻ khác đi một xíu (như kiểu cộc cằn hơn). Vợ lại khác, có vẻ ít nhu cầu tình dục hơn. Mỗi lần gần gũi tôi, vợ không cảm xúc, như kiểu làm cho xong việc. Mỗi tháng vợ chồng gần gũi chỉ 4-5 lần, có tháng đôi ba lần.
Nhiều lần tôi bảo sẽ đưa vợ đi khám sinh lý, vợ có vẻ ngại ngùng, không chịu đi. Sau nhiều lần thủ thỉ, vợ mới chịu tăng tần suất hai lần/tuần, duy trì được hơn tháng lại đâu vào đó. Tôi rất yêu thương vợ con, không có suy nghĩ khác và hoài nghi gì về vợ, chỉ nghĩ rằng có thể vợ lớn tuổi hơn nên nhu cầu tình dục không còn sung mãn như mình. Mong quý bạn đọc góp ý để hai vợ chồng có thể tìm được điểm chung trong chuyện chăn gối gia đình. Chân thành cảm ơn.
Quốc Trường
Tin Gốc: https://vnexpress.net/co-phai-vi-hon-toi-4-tuoi-nen-vo-khong-hao-hung-chuyen-chan-goi-5060560.html

Tôi cưới vợ được 5 năm, cả hai đều xuất thân bình thường, không quá chênh lệch về hoàn cảnh. Những năm đầu, cuộc sống có vui có buồn như bao cặp vợ chồng khác. Nhưng ngay từ đầu, trong hầu hết mọi việc, dù lớn hay nhỏ, vợ tôi đều là người quyết định. Tôi chọn cách nhường nhịn, nghĩ rằng đàn ông nên mềm mỏng một chút để gia đình êm ấm. Thế nhưng, sự nhường nhịn đó dường như lại khiến mọi thứ đi theo hướng ngược lại. Sau khoảng hai năm cưới, trong một lần cãi vã không quá lớn, vợ bất ngờ tải sẵn đơn ly hôn trên máy tính, bảo tôi in ra rồi ký. Tôi thực sự sốc và buồn nhưng rồi vẫn phải dỗ dành để mọi chuyện qua đi.
Khoảng một năm sau, lại một lần nữa, chỉ vì chuyện nhỏ, cô ấy tiếp tục đòi ly hôn. Tôi lại hạ mình làm hòa. Sau những lần như vậy, tôi nhận ra vợ ngày càng xem nhẹ tôi. Mỗi khi có chuyện không vui, cô ấy thường xuyên bảo: "Tôi bỏ ông bất cứ lúc nào". Tôi nhiều lần nhẹ nhàng góp ý rằng không nên nói những lời như vậy, vợ lại coi đó như một cách để áp đảo tôi. Ngay cả em trai và em họ của cô ấy cũng bảo tôi nên "chấn chỉnh lại vợ", nhưng thực sự tôi không biết phải làm thế nào. Tôi luôn hy vọng thời gian sẽ giúp cô ấy thay đổi.
Những biến cố bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn qua những chuyến đi. Chuyến du lịch đầu tiên của chúng tôi đến Phan Thiết, lẽ ra là kỷ niệm đẹp. Khi vừa nhận phòng, vợ bất ngờ gọi cho hướng dẫn viên và nói những lời đùa cợt vô duyên, khiến tôi bàng hoàng. Tôi phải lên tiếng ngăn lại, hai vợ chồng bắt đầu cãi nhau ngay từ ngày đầu tiên. Cả chuyến đi gần như bị phá hỏng. Sau đó cô ấy xin lỗi nhưng với thái độ kiểu "xin lỗi cho có", rồi mọi chuyện lặp lại như cũ.
Một năm sau, chúng tôi đi Nha Trang 5 ngày. Hai ngày đầu khá vui vẻ, đến ngày thứ ba, chỉ vì một va chạm nhỏ ở nơi nghỉ dưỡng, vợ quay lại chửi người lạ rất nặng lời. Tôi cố can ngăn thì lập tức trở thành đối tượng bị trút giận. Cô ấy ném đồ vào tôi giữa chốn đông người: áo khoác, túi xách, chai nước... Tôi đứng đó, xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất. Sau đó, cô ấy còn tuyên bố trước đám đông rằng không cần tôi nữa. Tôi vẫn là người đi nhặt lại mọi thứ, rồi dỗ dành, làm hòa như chưa có gì xảy ra.
Sau chuyến đi đó, tôi bắt đầu sợ những chuyến du lịch dài ngày. Tôi từ chối đi cùng, dù rất thích, chỉ vì sợ cảnh cãi vã lặp lại. Vợ tôi đi với mẹ hoặc người thân, những chuyến đi đó cũng không thật sự suôn sẻ vì tính cách nóng nảy của cô ấy.
Trong cuộc sống thường ngày, những chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt cũng có thể trở thành mâu thuẫn lớn. Có lần bác đến chơi, tôi đang tiếp chuyện thì vợ gọi đi mua đồ. Tôi nói đợi ăn cơm xong rồi đi, cô ấy nổi giận, không xuống ăn cơm, rồi nói những lời xúc phạm cả gia đình tôi. Tôi phải xin lỗi, năn nỉ, vợ mới nguôi. Lần khác, ngay trước mặt ba vợ, cô ấy cũng buông những lời hỗn hào. Ba vợ rất buồn, không muốn đi chơi nữa. Tôi lại phải đứng ra dàn xếp.
Điều khiến tôi lo lắng nhất là vợ không chỉ nóng nảy với tôi mà còn với cả người thân hai bên. Sau nhiều năm, chúng tôi mới có con. Con gái ra đời là niềm hạnh phúc lớn của tôi. Tôi cố gắng hết sức để chăm sóc vợ con, dù phải đi làm xa, ngày chạy xe đi về rất vất vả. Ban đêm, tôi thức dậy pha sữa, chăm con cùng vợ. Sau sinh, vợ trở nên khó chịu hơn. Cô ấy thường xuyên chửi mắng tôi, thậm chí xúc phạm cả mẹ tôi. Những chuyện nhỏ như bế con không khéo, ra mồ hôi... cũng bị đem ra chì chiết. Tôi nghĩ có thể do áp lực sau sinh nên tiếp tục nhịn, thế nhưng mọi thứ ngày càng tệ hơn. Vợ liên tục trách móc gia đình tôi: từ việc không chăm cháu đến chuyện anh chị quên lì xì cho con. Những việc nhỏ nhặt cũng bị đẩy lên thành mâu thuẫn lớn.
Đỉnh điểm là việc cô ấy về tận nhà tôi, lớn tiếng trách móc ba mẹ tôi vì những chuyện không đáng. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và bất lực. Cuối cùng, sau một lần cãi vã lớn, chúng tôi thống nhất ly hôn. Mọi thỏa thuận về tài sản, con cái đều đã xong, tôi chấp nhận cấp dưỡng, chỉ mong được gặp con. Mọi chuyện không dừng lại ở đó; gia đình vợ, đặc biệt là mẹ vợ, bắt đầu ngăn cản tôi gặp con. Tôi đến thăm thì khóa cổng, không cho vào. Có khi tôi chỉ đứng ngoài nhìn vào mà không thấy con đâu. Có lúc vợ bế con ra ngoài cho tôi gặp, rồi sau đó lại bị cấm.
Tôi thực sự sợ rằng mình sẽ mất luôn quyền làm cha. Hiện tại, vợ tôi vẫn chưa nộp đơn ly hôn, nhưng cuộc sống như vậy khiến tôi kiệt quệ. Tôi đứng giữa hai lựa chọn: quay lại, chịu đựng tất cả vì con, hoặc chấp nhận ly hôn và có thể không được gặp con thường xuyên. Tôi thật sự bế tắc, mong các bạn chia sẻ.
Hoàng Thanh
Tin Gốc: https://vnexpress.net/vo-sang-tan-nha-trach-moc-bo-me-chong-5061007.html
Tâm Sự
Mẹ chồng mỉa mai tôi là 'người dưng ở trọ' vì kế hoạch hoãn sinh con

Tôi 28 tuổi, làm ngân hàng; chồng 30 tuổi, làm cùng ngành, cưới được nửa năm, đang trong giai đoạn bắt đầu cuộc sống hôn nhân với nhiều dự định phía trước. Ngay từ đầu, hai vợ chồng đã thống nhất chưa có con ngay, muốn dành khoảng một năm để ổn định công việc, tiết kiệm một khoản rồi mới sinh em bé, để sau này con cái có điều kiện tốt hơn. Tôi nghĩ đó là kế hoạch hợp lý và có trách nhiệm. Mọi chuyện không đơn giản như tôi nghĩ.
Từ khi cưới được một tháng, mẹ chồng đã hỏi tôi có tin vui chưa. Ban đầu tôi chỉ cười trừ, nghĩ mẹ mong cháu nên hỏi vậy. Thế nhưng từ đó đến giờ, tuần nào mẹ cũng hỏi, thậm chí hỏi đi hỏi lại nhiều lần trong bữa cơm. Vợ chồng tôi trao đổi với mẹ về ý định của mình, dường như mẹ không chấp nhận. Mẹ nói bóng gió với mọi người rằng tôi "có vấn đề", còn bảo sẽ đi tìm thuốc nam cho tôi uống. Có lần tôi vô tình nghe mẹ nói: "Lấy chồng mà không sinh được con thì khác gì người dưng đến đây ở trọ".
Áp lực dần dần đè nặng lên tôi. Nếu có con chỉ vì áp lực, liệu tôi đã sẵn sàng làm mẹ? Có nên phá vỡ kế hoạch của hai vợ chồng rồi có con luôn không?
Hạnh Hoa
Tâm Sự
Bạn trai chuẩn bị mì tôm, xúc xích khi đi du lịch để giảm chi phí

Tôi và bạn trai quen nhau gần hai năm, cả hai đều làm nhân viên văn phòng ở Hà Nội. Anh hơn tôi hai tuổi, lương khoảng 30 triệu một tháng, sống nguyên tắc và có thói quen tiết kiệm từ trước đến nay. Lý do chính khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều về mối quan hệ này cũng xuất phát từ cách anh chi tiêu trong cuộc sống hàng ngày.
Những lần đi ăn cùng nhau, anh thường chọn quán bình dân, xem kỹ giá trong menu trước khi gọi món. Có hôm hóa đơn khoảng hơn 100 nghìn, anh vẫn ngồi tính lại xem có bị tính nhầm món nào không. Anh nói tiền ăn uống nên vừa phải, không cần chi quá nhiều cho những thứ có thể tiết kiệm được. Ban đầu tôi thấy bình thường vì bản thân cũng không thích ăn uống sang trọng, nhưng lâu dần việc tính toán từng khoản nhỏ khiến không khí mỗi lần đi ăn trở nên khá ngượng ngùng.
Tuy vậy, anh không hề keo kiệt với tôi. Những dịp sinh nhật hay lễ tết, anh vẫn tặng quà, có khi là túi xách, mỹ phẩm hoặc món đồ tôi từng nói thích. Khi tôi cần gì gấp, anh vẫn sẵn sàng hỗ trợ. Anh nói với tôi rằng tiết kiệm trong sinh hoạt là để dành tiền cho những việc quan trọng hơn, chứ không phải tiếc tiền với những người thân yêu.
Có lần hai đứa đi du lịch Đà Lạt. Anh đặt nhà nghỉ bình dân ở khá xa địa điểm du lịch để giảm chi phí, chuẩn bị sẵn mì tôm, xúc xích, cà phê gói và bánh quy mang theo. Buổi sáng ăn bánh mì hoặc mì tôm, khi đi tham quan mà đói thì ăn tạm xúc xích hoặc bánh quy mang theo. Những điểm tham quan vẫn đi đầy đủ, chỉ là mọi thứ được sắp xếp sao cho tiết kiệm nhất có thể. Anh nói đi du lịch là để thay đổi không khí, không nhất thiết phải ở khách sạn đẹp hay ăn uống đặc sản đắt đỏ khi điều kiện chưa hoàn toàn cho phép.
Xin nói thêm, anh còn phải nuôi em trai học đại học, mỗi tháng gửi tiền về đều đặn. Bố mẹ làm nông, đã lớn tuổi, không có lương hưu và hay đau ốm nên gần như trông vào anh. Gần đây công việc khó khăn hơn, giá cả mọi thứ tăng cao nên anh càng tiết kiệm để phòng rủi ro.
Gia đình hai bên bắt đầu nhắc đến chuyện cưới xin, còn tôi vẫn đang phân vân. Tôi hiểu cách sống của anh xuất phát từ trách nhiệm và hoàn cảnh, nhưng việc tiết kiệm quá chặt chẽ trong mọi sinh hoạt khiến tôi băn khoăn về cuộc sống sau này. Tôi không tiêu xài phung phí, chỉ mong những lúc ăn uống hay đi chơi có thể thoải mái hơn chút. Tôi chưa biết có nên tiến xa hơn trong mối quan hệ này không.
Diệu Linh

