Nói đến ông Nguyễn Thanh Toàn, hay còn gọi là Hai Toàn (ông sinh năm 1944) không người yêu bóng đá nào của TP.HCM hơn 4 thập niên trước lại không biết đến. Ông từng khoác áo đội tuyển quốc gia năm 1959 thi đấu ở 6 nước châu Âu rồi thi đấu cho trường huấn luyện những năm 1959-1963, trước vài năm so với những tên tuổi nổi tiếng như Trần Duy Long, Lê Thế Thọ. Sau đó ông đi học ở Kiev (Liên Xô cũ) rồi trở về Việt Nam, sau 1975 vào nam và trở thành Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM rồi kiêm Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá TP.HCM.
Sự nghiệp cầu thủ hay huấn luyện bóng đá của ông không quá lẫy lừng, ngoài lần tham gia đội tuyển thập niên 60 thì sau đó năm 1980 ông lại quay lại làm trợ lý cho HLV Trần Duy Long dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Nhưng sự nghiệp quản lý của ông gắn bó nhiều với TP.HCM khi ông là một trong 12 người vào tiếp quản thể thao thành phố sau năm 1975. Sau đó ông được coi là một trụ cột chính khai phá sức mạnh cho bóng đá thành phố, thúc đẩy ra đời nhiều giải đấu và đặc biệt là luôn hướng đến việc tổ chức thi đấu các trận giao hữu hay giải đấu quốc tế.
Thời những năm cuối 1970 và đầu những năm 1980, ông cùng với ông Nguyễn Minh Cảnh, khi đó là trưởng bộ môn bóng đá đã có sáng kiến tổ chức các giải A1, các giải A2, hạng B TP.HCM rất thu hút, quy tụ cả trăm đội tranh tài. Mật độ thi đấu các giải dồn dập và nhiều vô kể, giúp cho cầu thủ không chỉ được cọ xát tích lũy kinh nghiệm, mà còn nâng trình độ lên rất nhiều. Đặc biệt là việc tổ chức cho các đội trẻ đá mở màn trước các trận đấu của đội A1 thời đó thật hay, làm cho khí thế bóng đá TP.HCM luôn sục sôi.
Ông cũng góp phần khai sinh ra trường năng khiếu nghiệp vụ TP.HCM đào tạo ra lứa tài năng cho bóng đá TP.HCM khi đó như Đặng Trần Chỉnh, Võ Hoàng Bửu, Nguyễn Hồng Phẩm, Hà Vương Ngầu Nại, Phan Huy Khải, Phạm Văn Tám, Lương Vĩnh Lễ, Nguyễn Thanh Tùng (con trai ông) chắp cánh cho họ gia nhập các đội Cảng Sài Gòn, Hải Quan, Sở Công nghiệp tung hoành ngang dọc. Dưới tài quản lý thao lược của ông, bóng đá TP.HCM khi đó rất thịnh không chỉ là “lò” cung cấp cầu thủ giỏi mà đội ngũ trọng tài cũng phong phú, chất lượng, uy tín chiếm gần 50% tổng số trọng tài quốc gia.
Nhưng dấu ấn lớn nhất của ông Hai Toàn chính là tham mưu cho Giám đốc Sở TDTT TP.HCM Lê Bửu khơi nguồn cho việc thúc đẩy hợp tác quốc tế. Rất nhiều đội bóng từ Liên Xô (cũ) hay các đội từ châu Âu và Đông Nam Á, châu Á lần lượt sang TP.HCM thi đấu, đầu tiên là giao hữu rồi tiến tới tham dự các giải mời đều diễn ra tại sân Thống Nhất như Cúp liên Cảng, Cúp bóng đá TP.HCM mở rộng hoặc phối hợp với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam đưa các giải quốc tế khác về TP.HCM thi đấu như Cúp Độc Lập, Dunhill Cup.
Chính nhờ thi đấu quốc tế nhiều mà đời sống bóng đá TP.HCM thời đó vô cùng phong phú. Người hâm mộ thành phố luôn được sống trong bầu không khí bóng đá liên tục mỗi tuần hoặc 3-4 ngày là có trận đấu. Sân Thống Nhất luôn sáng đèn bất kể nắng mưa và cảnh hàng nghìn người rồng rắn xếp hàng mua vé vào sân, thực sự là những hình ảnh khó quên của bóng đá TP.HCM, có phần đóng góp không nhỏ của ông Nguyễn Thanh Toàn.
Cuối năm 1989, lãnh đạo TP.HCM đã chỉ đạo Sở TDTT tìm hướng xã hội hóa bóng đá, đặt nền móng cho việc ra đời của Liên đoàn Bóng đá TP.HCM (HFF). Đây là giai đoạn chuyển mình quan trọng, phù hợp với xu thế phát triển chung khi Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cũng được thành lập vào năm 1989. Ông Nguyễn Thanh Toàn khi đó vừa là Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM và cũng trở thành Phó chủ tịch HFF. Đến năm 1993, ông trở thành Phó tổng thư ký VFF hỗ trợ cho Tổng thư ký Trần Bảy, đứng đầu văn phòng 2 của khu vực phía nam.
Dù là văn phòng 2 nhưng thời đó hoạt động của bóng đá Việt Nam chủ yếu là ở TP.HCM khi tiếng nói của cặp bài trùng Nguyễn Tấn Minh (phó chủ tịch) và Nguyễn Thanh Toàn luôn có trọng lượng. Ông Hai Toàn thậm chí được Ban Chấp hành tín nhiệm giao nắm luôn các vấn đề chuyên môn như hoạt động thi đấu, đào tạo, xây dựng nguồn nhân lực cho bóng đá Việt Nam. Ông Tấn Minh khi đó lo tư duy kiếm tiền, còn ông Hai Toàn làm chuyên môn đỉnh đạc, giới thiệu nhiều cán bộ tài năng tham gia AFC. Cả 2 đã trở thành “cặp đôi hoàn hảo” trong mắt của người hâm mộ khắp cả nước.
Ông Hai Toàn tính tình ôn hòa, luôn ẩn mình, thái độ lúc nào cũng khiêm nhường, đối xử có tình có nghĩa với nhiều thế hệ bóng đá lúc bấy giờ và lúc nào cũng nở nụ cười hiền hòa khi tiếp chuyện. Tôi nhớ giai đoạn đó rất nhiều lần đến văn phòng 2 VFF đặt ở khán đài B sân Thống Nhất, đường Đào Duy Từ để phỏng vấn viết bài về hoạt động của bộ máy liên đoàn. Ông Hai Toàn luôn sẵn sàng trả lời các câu hỏi về thi đấu, về quản lý phong trào…
Thời đó bóng đá Việt Nam nói chung và TP.HCM nói riêng hay đón ông Peter Velappan, Tổng thư ký AFC và ông Paul Mony, Tổng thư ký AFF sang TP.HCM. Ông Hai Toàn luôn đứng đầu những quan chức bóng đá nước nhà cùng với các ông Trần Văn Mui, Trần Duy Long tiếp xúc trao đổi, học hỏi và định hướng cách làm bóng đá theo chuẩn của châu Á, từ đó có sự hòa nhập nhanh chóng của bóng đá Việt Nam mà điển hình là thành tích ở SEA Games Chiang Mai năm 1995 hay Tiger Cup năm 1996.
Dấn ấn quản lý của ông luôn đậm nét, khi về hưu ông vẫn thường xuyên ra xem bóng đá ở sân Thống Nhất, vẫn tư vấn, góp ý cho những người quản lý sau này để có những cải cách, thúc đẩy cho bóng đá TP.HCM và quốc gia tiến bộ. Nhiều năm qua ông trở bệnh cộng với tuổi già sức yếu nên ngày 9.4 ông đã mãi mãi ra đi ở tuổi 90. Vĩnh biệt ông, một trụ cột quản lý, một người khơi nguồn cho sự đổi mới với nhiều hoạt động thi đấu quốc tế sôi nổi tại TP.HCM, một người giữ ngọn lửa cháy bỏng cho bóng đá nước nhà suốt hơn 50 năm qua.
Dù chỉ có 2 cầu thủ ngoại 100% nhập tịch trên tuyển, nhưng đội tuyển VN đã đứng thứ 2 ở Đông Nam Á về số lượng. Theo thống kê từ chuyên trang Seasia Goal, trong nhóm cầu thủ gốc ngoại 100%, khu vực Đông Nam Á hiện có 6 cầu thủ đang thi đấu. Đội tuyển Malaysia dẫn đầu danh sách với 3 cầu thủ gồm Sergio Aguero, Endrick và Paulo Josue. Đứng ngay sau Malaysia là đội tuyển VN với hai cái tên nổi bật gồm Xuân Son và Hoàng Hên. Cái tên còn lại trong nhóm này là Kyoga Nakamura của Singapore. Tuy nhiên, mới đây xuất hiện một đội bóng trong khu vực có số lượng cầu thủ ngoại nhập tịch vượt trội, đó là Campuchia. Hiện Liên đoàn Bóng đá Campuchia (FFC) và HLV Koji Gyotoku lên kế hoạch triệu tập 9 cầu thủ nhập tịch chuẩn bị cho giải AFF Cup 2026, gồm: Mohammed Faeez Khan (gốc Nam Phi); Anderson Zogbe, Kader Coulibaly, Abdel (cùng Bờ Biển Ngà); Takaki Ose, Yudai Ogawa, Hikaru Mizuno (cùng Nhật Bản), Rafael Andrés Nieto Rondón (Colombia); Privat Mbarga (Cameroon).
Trong khi đó, cả Indonesia và Philippines đều chỉ sử dụng cầu thủ con lai nhập tịch, nghĩa là cầu thủ có nguồn gốc ông bà, cha mẹ. Philippines giữ vị thế áp đảo với 19 người trong đội hình, đa phần sinh ở Mỹ và châu Âu. Indonesia xếp thứ hai với 16 cầu thủ, phần lớn mang gốc gác Hà Lan. Thái Lan ít hơn hẳn 2 đội trên khi chỉ có 5 cầu thủ gốc châu Âu. Còn đội tuyển VN có 3 cầu thủ thuộc nhóm này (Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip và Pendant Quang Vinh). Như vậy có thể xu thế nhập tịch cầu thủ trong khu vực ngày càng tăng. Điều này rõ ràng đã nâng chất các đội tuyển lên khá nhiều. Điển hình đội Indonesia đã lọt vào đến vòng loại thứ tư World Cup 2026. Đội tuyển VN cũng trở nên sắc bén hơn khi có bộ đôi Xuân Son - Hoàng Hên trên hàng công. Điều này đã được chứng tỏ trong trận thắng Malaysia 3-1 ngày 31.3 vừa qua.
Dù vậy, câu chuyện sử dụng cầu thủ nhập tịch tại đội tuyển VN vẫn nhận được nhiều sự quan tâm của người hâm mộ. Nhiều ý kiến cho rằng đội tuyển VN nên dừng ở mức tối đa 3 cầu thủ ngoại nhập tịch trong đội hình, còn cầu thủ Việt kiều nếu đáp ứng tốt về chuyên môn sẽ không hạn chế. Bởi việc nhập tịch chỉ là giải pháp nhằm bổ sung chất lượng ở những vị trí còn thiếu, tạo thêm phương án chiến thuật và nâng cao sức cạnh tranh cho đội tuyển ở khoảng thời gian ngắn trước mắt. Nó chỉ nên là "gia vị" giúp hoàn thiện đội hình, thay vì trở thành nền tảng chính của cả nền bóng đá.
Thực tế cho thấy Malaysia từng gia tăng số lượng cầu thủ nhập tịch để cải thiện thành tích trong ngắn hạn, nhưng kéo theo nhiều vấn đề về hệ thống và tính ổn định. Kết quả là đội tuyển quốc gia phải gánh chịu hậu quả nặng nề. Chưa kể, dù có đến 13 cầu thủ nhập tịch trong đội hình, đội tuyển Malaysia vẫn nhận thất bại 1-3 trước đội tuyển VN. Điều này cho thấy số lượng cầu thủ nhập tịch không phải là yếu tố quyết định nền tảng sức mạnh của một đội tuyển.
Đặc biệt, một trong những rủi ro lớn nhất khi lạm dụng nhập tịch đó là sẽ ảnh hưởng đến hệ thống đào tạo trẻ. Khi cơ hội lên tuyển bị thu hẹp, động lực phát triển của cầu thủ nội và các CLB cũng giảm dần, kéo theo hệ lụy lâu dài cho nền bóng đá. Quan trọng nhất, việc giữ vững bộ khung nội binh vẫn là yếu tố cốt lõi để đảm bảo sự ổn định và phát triển bền vững của một đội tuyển quốc gia.
Nhìn sang 2 nền bóng đá hàng đầu châu lục là Nhật Bản và Hàn Quốc, có thể thấy họ vẫn duy trì định hướng phát triển đội tuyển quốc gia dựa trên nội lực. Đội tuyển Hàn Quốc không sử dụng cầu thủ ngoại nhập tịch nào, trong khi Nhật Bản gần đây có vài cầu thủ Nhật kiều xuất hiện trong đội hình, nhưng cũng rất ít.
Vì vậy, với đội tuyển VN, việc bổ sung một số cầu thủ nhập tịch chất lượng ở các vị trí then chốt được đánh giá là hướng đi hợp lý, nhưng cần cân bằng giữa nội lực và bổ sung có chọn lọc. Đây sẽ là chìa khóa giúp đội tuyển VN vừa duy trì thành tích, vừa đảm bảo nền tảng dài hạn.
Chiều 17-4, tại nội dung nữ Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB, Hóa Chất Đức Giang Lào Cai đối đầu với VietinBank.
Hóa Chất Đức Giang Lào Cai khởi đầu giải năm nay khá chật vật, với những kết quả thất vọng. Do đó nhiều người cho rằng họ sẽ khó chen chân vào top 4 trong giai đoạn 1.
Nhưng rồi mọi chuyện thay đổi hoàn toàn khi ngôi sao Trần Thị Bích Thủy về nước, sau quãng thời gian thi đấu tại Nhật Bản. Không mất quá nhiều thời gian, phụ công sinh năm 2000 nhanh chóng thể hiện sức ảnh hưởng.
Cô vừa là tay đập ghi điểm quan trọng, vừa là người có những tình huống đọc bài để chắn bóng, hóa giải đối phương. Không chỉ vậy, các vận động viên khác của Hóa Chất Đức Giang Lào Cai như Lý Thị Luyến, Nguyễn Thị Kiều Oanh, Kuttika Kaewpin cũng khởi sắc. Nhờ đó kết quả của đội bóng này cũng được cải thiện.
Đối đầu với VietinBank không phải là bài toán quá khó với Hóa Chất Đức Giang Lào Cai lúc này. Đội bóng ngân hàng không có phong độ cao, và lối chơi cũng ít để lại dấu ấn. Vì vậy Bích Thủy và các đồng đội không gặp nhiều khó khăn để giành chiến thắng 3-0 (25-23, 25-14, 25-21).
Kết quả này giúp Hóa Chất Đức Giang Lào Cai chắc chắn nằm trong top 4 ở vòng 1. Họ có thành tích thắng 5, thua 1. Vòng 1 chỉ còn 1 vòng đấu nữa là khép lại, và ba đội xếp dưới là Binh Chủng Thông Tin, VTV Bình Điền Long An và XMLS Thanh Hóa chỉ mới thắng 3, thua 3.
Đó là lý do mà Hóa Chất Đức Giang Lào Cai chắc chắn nằm trong top 4, cùng với CLB Hà Nội (toàn thắng 6 trận).
Ở trận còn lại của nội dung nữ, Binh Chủng Thông Tin dễ dàng vượt qua LPBank Ninh Bình 3-0 (26-24, 25-19, 25-22). Lượt trận cuối sẽ là màn so tài căng thẳng để tranh 2 suất còn lại trong top 4 giữa Binh Chủng Thông Tin, XMLS Thanh Hóa và VTV Bình Điền Long An.
4 đội kết thúc vòng 1 Giải bóng chuyền vô địch quốc gia sẽ có vé tham dự Giải bóng chuyền Cúp Hùng Vương ngay sau đó.
Trong khuôn khổ Đại hội Thể dục Thể thao TP.HCM năm 2026, môn pickleball diễn ra từ ngày 13 đến 17-4-2026 tại CLB Phú Thọ, quy tụ khoảng 200 VĐV đến từ 30 đơn vị phường, xã. Các nội dung thi đấu được phân bổ trong 5 ngày, gồm đơn nam, đơn nữ, đôi nam, đôi nữ và đôi nam - nữ.
Theo bà Trần Thanh Hoàng Ngân - Tổng thư ký Liên đoàn Quần vợt & Pickleball TP.HCM, đây là bước đi quan trọng nhằm đưa pickleball tiếp cận hệ thống thi đấu chính quy. Bà đánh giá mặt bằng chuyên môn của các VĐV tương đối đồng đều, tạo nên sự cạnh tranh hấp dẫn.
Không chỉ mang ý nghĩa chuyên môn, giải đấu còn nhận được nhiều phản hồi tích cực về công tác tổ chức. Tay vợt Trần Thị Tùng cho rằng mọi khâu được triển khai chỉnh chu, từ lịch thi đấu đến điều phối trên sân, giúp VĐV yên tâm thi đấu.
Việc đưa pickleball vào chương trình thi đấu không chỉ dừng lại ở ý nghĩa phong trào, mà còn hướng đến mục tiêu dài hạn.
Theo ban tổ chức, giải đấu là cơ hội để tuyển chọn những VĐV tiềm năng chuẩn bị cho Đại hội Thể thao toàn quốc 2026.
Bà Ngân cho biết sau khi kết thúc giải, các VĐV nổi bật sẽ được lựa chọn, ký hợp đồng và tập trung tập luyện trong khoảng 6 tháng.
Quá trình này nhằm đảm bảo lực lượng có sự chuẩn bị tốt nhất về chuyên môn lẫn thể lực.
Từ góc nhìn VĐV, Ngô Hùng Thuận (phường Phú Lâm) nói: "Việc pickleball xuất hiện tại Đại hội Thể dục Thể thao TP.HCM là tín hiệu tích cực. Đây là bước đệm quan trọng để bộ môn này tiếp cận gần hơn với hệ thống thi đấu chuyên nghiệp".
Hùng Thuận nhận xét: "Tính cạnh tranh của giải đấu rất cao khi nhiều tay vợt có nền tảng từ tennis chuyển sang. Điều này giúp nâng cao chất lượng thi đấu, đồng thời tạo môi trường cọ xát cần thiết cho các VĐV trẻ".
Bên cạnh yếu tố chuyên môn, giải đấu còn góp phần thúc đẩy phong trào pickleball tại TP.HCM phát triển mạnh mẽ hơn. Nhiều VĐV kỳ vọng sẽ có thêm các giải đấu chính quy để duy trì động lực tập luyện và thi đấu lâu dài.
Với sự chuẩn bị từ ban tổ chức và sự hưởng ứng tích cực của VĐV, pickleball TP.HCM đang từng bước xây dựng lực lượng bài bản. Đây được xem là tiền đề quan trọng để hướng đến mục tiêu cạnh tranh tại Đại hội Thể thao toàn quốc 2026.